K23_15_TO_Hoàn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm.” Câu nói nhắn nhủ con người hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm và theo đuổi ước mơ. Trong cuộc sống, nhiều người thường sợ thất bại nên ngần ngại thử sức với điều mới mẻ. Chính sự do dự ấy khiến họ bỏ lỡ cơ hội khám phá khả năng của bản thân và tạo nên những giá trị ý nghĩa. Thất bại tuy có thể mang lại đau buồn nhưng cũng giúp con người trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và bản lĩnh. Ngược lại, nếu không dám hành động, chúng ta sẽ luôn sống trong tiếc nuối và ân hận. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất để học hỏi, cống hiến và dám ước mơ. Vì vậy, mỗi người cần mạnh dạn theo đuổi đam mê, không ngại khó khăn, thử thách. “Tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” chính là cách để chúng ta sống trọn vẹn, ý nghĩa và không phải nuối tiếc về sau.
Câu 2:
Trong truyện ngắn Trở về, nhà văn Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ già nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương con. Qua đó, tác giả thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với những người phụ nữ trong xã hội cũ.
Người mẹ hiện lên với hoàn cảnh cô đơn, lam lũ và nghèo khó. Bà sống trong căn nhà cũ kỹ, “mái gianh xơ xác”, quẩn quanh nơi làng quê nghèo. Dù tuổi đã cao, bà vẫn mặc “cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước”. Những chi tiết ấy gợi lên cuộc sống thiếu thốn, cơ cực và sự tảo tần của người mẹ nông thôn. Đặc biệt, bà sống trong cảnh cô quạnh khi đứa con trai duy nhất xa nhà nhiều năm không về thăm hỏi.
Tuy vậy, nổi bật hơn cả ở nhân vật này là tình yêu thương con sâu nặng. Khi gặp lại Tâm sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động đến mức “không nói được”. Từng câu hỏi han của bà đều chan chứa sự quan tâm: lo con ốm đau, hỏi han công việc, sức khỏe của con. Dù bị con trả lời lạnh nhạt, qua loa, bà vẫn dịu dàng, ân cần và tha thiết muốn giữ con ở lại ăn cơm. Tình yêu ấy hoàn toàn vô điều kiện, không đòi hỏi sự đáp trả. Khi nhận tiền từ con, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”, không phải vì giá trị vật chất mà bởi bà khao khát tình cảm và sự quan tâm từ con trai.
Nhân vật người mẹ còn góp phần làm nổi bật sự vô tâm, ích kỉ của Tâm. Trong khi người mẹ luôn đau đáu nhớ thương con thì Tâm lại lạnh nhạt, xem việc đưa tiền là đã “làm xong bổn phận”. Sự đối lập ấy khiến người đọc càng thêm xót xa cho người mẹ già cô độc và cảm nhận sâu sắc bi kịch của tình thân bị khoảng cách vật chất, lối sống thực dụng làm phai nhạt.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc cùng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người mẹ giàu đức hi sinh và tình yêu thương. Nhân vật để lại trong lòng người đọc niềm thương cảm sâu sắc, đồng thời nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình mẫu tử và sống có trách nhiệm với gia đình.
Câu 1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm.” Câu nói nhắn nhủ con người hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm và theo đuổi ước mơ. Trong cuộc sống, nhiều người thường sợ thất bại nên ngần ngại thử sức với điều mới mẻ. Chính sự do dự ấy khiến họ bỏ lỡ cơ hội khám phá khả năng của bản thân và tạo nên những giá trị ý nghĩa. Thất bại tuy có thể mang lại đau buồn nhưng cũng giúp con người trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và bản lĩnh. Ngược lại, nếu không dám hành động, chúng ta sẽ luôn sống trong tiếc nuối và ân hận. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất để học hỏi, cống hiến và dám ước mơ. Vì vậy, mỗi người cần mạnh dạn theo đuổi đam mê, không ngại khó khăn, thử thách. “Tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” chính là cách để chúng ta sống trọn vẹn, ý nghĩa và không phải nuối tiếc về sau.
Câu 2:
Trong truyện ngắn Trở về, nhà văn Thạch Lam đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ già nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương con. Qua đó, tác giả thể hiện niềm cảm thương sâu sắc đối với những người phụ nữ trong xã hội cũ.
Người mẹ hiện lên với hoàn cảnh cô đơn, lam lũ và nghèo khó. Bà sống trong căn nhà cũ kỹ, “mái gianh xơ xác”, quẩn quanh nơi làng quê nghèo. Dù tuổi đã cao, bà vẫn mặc “cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước”. Những chi tiết ấy gợi lên cuộc sống thiếu thốn, cơ cực và sự tảo tần của người mẹ nông thôn. Đặc biệt, bà sống trong cảnh cô quạnh khi đứa con trai duy nhất xa nhà nhiều năm không về thăm hỏi.
Tuy vậy, nổi bật hơn cả ở nhân vật này là tình yêu thương con sâu nặng. Khi gặp lại Tâm sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động đến mức “không nói được”. Từng câu hỏi han của bà đều chan chứa sự quan tâm: lo con ốm đau, hỏi han công việc, sức khỏe của con. Dù bị con trả lời lạnh nhạt, qua loa, bà vẫn dịu dàng, ân cần và tha thiết muốn giữ con ở lại ăn cơm. Tình yêu ấy hoàn toàn vô điều kiện, không đòi hỏi sự đáp trả. Khi nhận tiền từ con, bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”, không phải vì giá trị vật chất mà bởi bà khao khát tình cảm và sự quan tâm từ con trai.
Nhân vật người mẹ còn góp phần làm nổi bật sự vô tâm, ích kỉ của Tâm. Trong khi người mẹ luôn đau đáu nhớ thương con thì Tâm lại lạnh nhạt, xem việc đưa tiền là đã “làm xong bổn phận”. Sự đối lập ấy khiến người đọc càng thêm xót xa cho người mẹ già cô độc và cảm nhận sâu sắc bi kịch của tình thân bị khoảng cách vật chất, lối sống thực dụng làm phai nhạt.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc cùng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình ảnh người mẹ giàu đức hi sinh và tình yêu thương. Nhân vật để lại trong lòng người đọc niềm thương cảm sâu sắc, đồng thời nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình mẫu tử và sống có trách nhiệm với gia đình.