K23_5_TO_Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của K23_5_TO_Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

C2 :

Trong nền văn học Việt Nam, Thạch Lam là nhà văn có biệt tài khơi gợi những nét đẹp khuất lấp trong tâm hồn con người qua những trang văn nhẹ nhàng mà sâu lắng. Đoạn trích trên (trích truyện ngắn "Trở về") đã khắc họa thành công nhân vật người mẹ nghèo nông thôn. Đó là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, lòng bao dung vị tha, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng, dửng dưng của người con trai tên Tâm.

​Trước hết, nhân vật người mẹ hiện lên với dáng vẻ tần tảo, khắc khổ và già nua theo năm tháng. Hình ảnh bà cụ bước vào nhà với "tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước", vẫn mặc "bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" gợi lên sự nghèo khó, lam lũ bủa vây. Sự đứng yên của thời gian nơi ngôi nhà gianh xơ xác như đè nặng lên bờ vai gầy guộc của người mẹ đơn độc ngóng con suốt sáu năm trời.

​Vượt lên trên sự thiếu thốn về vật chất, điều ngời sáng nhất ở người mẹ chính là tình yêu thương con vô bờ bến và sự bao dung lay động lòng người. Suốt sáu năm bị con bỏ rơi, không một lời hỏi thăm, nhưng khi Tâm vừa bước chân vào nhà, bà cụ đã "ứa nước mắt" vì xúc động. Sự nghẹn ngào, "ấp úng" của bà là biểu hiện của niềm hạnh phúc vỡ òa khi được gặp lại núm ruột của mình. Dù bị con đối xử xa cách bằng những đại từ xưng hô lạnh lùng như "bà - tôi", người mẹ vẫn gọi con là "cậu" bằng tất cả sự kính trọng, trìu mến.

​Đặc biệt, sự săn sóc của mẹ được thể hiện qua những lời hỏi han ân cần, đầy lo lắng về trận ốm năm ngoái của Tâm: "Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi...". Lời trần tình mộc mạc ấy chứa đựng cả sự bất lực, xót xa của một người mẹ nghèo luôn hướng về con nhưng bị rào cản địa lý và tri thức ngăn lại. Sự săn sóc ấy ấm áp vô cùng, nhưng tiếc thay lại chỉ đổi lấy thái độ "lơ đãng", "dửng dưng" và "khó chịu" từ đứa con đốn mạt.

​Không chỉ vậy, người mẹ còn mang nỗi cô đơn sâu thẳm cùng lòng tự trọng của một người yêu con. Khi Tâm vội vã đòi đi, bà "khẩn khoản" níu giữ con ở lại ăn bữa cơm gia đình - thứ hạnh phúc giản đơn mà bà đã thèm khát suốt hơn hai ngàn ngày qua. Đến cuối cùng, khi Tâm đưa tiền với thái độ "kiêu ngạo", ban phát, bà cụ "run run đỡ lấy... rơm rớm nước mắt". Giọt nước mắt ấy vừa có sự tủi thân, đau đớn trước sự thay đổi, bạc bẽo của con, nhưng cũng là sự cam chịu, chấp nhận vì không muốn làm con khó xử.

​Bằng nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật tinh tế, ngôn ngữ đối thoại giàu chất đời thường và ngòi bút đượm vị nhân văn, Thạch Lam đã xây dựng nên một hình tượng người mẹ vừa đáng thương vừa đáng kính. Nhân vật người mẹ là tấm gương phản chiếu, làm nổi bật sự tha hóa đạo đức của nhân vật Tâm, đồng thời gửi gắm đến người đọc bài học sâu sắc về đạo làm con: Đừng vì sự xô bồ, giàu sang của "thành thị" mà bỏ quên "tiếng guốc thong thả" của người mẹ nơi quê nhà.

C1 :

Lời khuyên của Mark Twain về việc "tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" chính là một hồi chuông cảnh tỉnh, thúc giục con người bước ra khỏi vùng giới hạn của chính mình. "Bến đỗ an toàn" là nơi mang lại sự bình yên, che chở, nhưng nếu lưu lại quá lâu, nó sẽ biến thành chiếc kén giam hãm mọi tiềm năng, khiến ta rơi vào lối sống thụ động, "bải hoải trong tháng ngày chật hẹp" như dòng sông cạn lòng. Đại văn hào khẳng định rằng nỗi đau lớn nhất sau hai mươi năm không phải là sự thất bại từ những sai lầm, mà là niềm tiếc nuối muộn màng vì những cơ hội đã bỏ lỡ, những ước mơ chưa một lần dám thử. Cuộc sống vốn là một hải trình đầy biến động; chỉ khi dũng cảm nhổ neo, đối mặt với sóng gió và trải nghiệm "nắng gió" của cuộc đời, ta mới có thể khai phá sức mạnh ẩn sâu bên trong bản thân và chạm tay đến đại dương của sự trưởng thành. Thà chấp nhận vấp ngã để đổi lấy bài học và vốn sống, còn hơn chọn cuộc đời phẳng lặng của một chiếc thuyền mục nát nơi bến cảng. Trực diện với tương lai, mỗi chúng ta cần tự hỏi: Ta muốn làm một đầm lầy tù đọng hay một dòng sông kiêu hãnh tha thiết trôi? Hãy tháo bỏ sợi dây sợ hãi, bước đi và sống một tuổi trẻ không hối tiếc.

Câu 1 : PTBD chính : nghị luận

Câu 2 : hai lối sống :

+ lối sống thụ động, thiếu nhiệt huyêts

+ lối sống tích cực, khao khát cống hiến

Câu 3 :

Đoạn văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh giúp tạo nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ, tăng sức gợi hình và gợi cảm cho lời văn.Đồng thời, Khẳng định một quy luật tự nhiên và tất yếu. Giống như bản chất của sông là phải chảy, phải chuyển động để ra biển lớn, bản chất của tuổi trẻ là phải khát khao, dấn thân, mở rộng không gian sống và khẳng định giá trị bản thân chứ không thể chấp nhận sự đứng yên, mòn mỏi.

Câu 4 :

Tiếng gọi chảy đi sông ơi" ở đây không đơn thuần là âm thanh của dòng nước, mà là một hình ảnh ẩn dụ cho:

+ ​Tiếng gọi từ bên trong tâm hồn, thôi thúc con người không được đầu hàng trước sự lười biếng, trì trệ.

+ ​Tiếng gọi của lý tưởng sống, của ước mơ, thôi thúc ta phải hành động, dấn thân, không ngừng học hỏi và trải nghiệm để bước ra thế giới lớn lao ngoài kia.

C5 :

​Bài học rút ra: Tuổi trẻ cần chủ động vận động, vượt qua vùng an toàn của bản thân và từ chối lối sống trì trệ, thụ động. ​Bởi vì cuộc đời quá ngắn ngủi, nếu chúng ta chọn lối sống như "đầm lầy" hay "cái hồ dài kì dị sống đời thực vật", chúng ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội để thấu hiểu bản thân và thế giới. ​Chỉ có sự vận động, đối mặt với "nắng gió" và thử thách mới giúp chúng ta trưởng thành, tích lũy được trải nghiệm quý giá và sống một cuộc đời rực rỡ, ý nghĩa như dòng sông kiêu hãnh hòa vào biển rộng.