K23_3_TO_Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của K23_3_TO_Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Lời khẳng định của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn” là một lời nhắn gửi sâu sắc về ý nghĩa của sự dấn thân trong cuộc sống. “Bến đỗ an toàn” ở đây là hình ảnh ẩn dụ cho vùng an toàn – nơi con người cảm thấy quen thuộc, bình yên nhưng cũng dễ trở nên trì trệ, thiếu khát vọng vươn lên. Nhiều người sợ thất bại nên chọn cách đứng yên, nhưng theo thời gian, điều khiến ta day dứt nhất không phải là những lần vấp ngã, mà chính là những cơ hội đã bỏ lỡ cùng những ước mơ chưa từng dám thực hiện. Chỉ khi dám “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi giới hạn quen thuộc để đối mặt với thử thách, con người mới khám phá được năng lực tiềm ẩn của bản thân và trưởng thành hơn sau mỗi trải nghiệm. Thành công đem lại niềm tự hào, thất bại mang đến bài học quý giá, còn sự an phận chỉ khiến cuộc sống trở nên nhạt nhòa và đầy tiếc nuối. Tuy nhiên, rời khỏi vùng an toàn không đồng nghĩa với hành động mù quáng, liều lĩnh, mà cần có bản lĩnh, sự chuẩn bị và tinh thần kiên trì. Tuổi trẻ chỉ đến một lần, vì vậy đừng để cuộc đời trôi qua trong sự bằng phẳng vô nghĩa. Hãy mạnh dạn theo đuổi đam mê, chấp nhận thử thách để sống một cuộc đời ý nghĩa, rực rỡ và không phải nuối tiếc khi nhìn lại.
câu 2

Trong truyện ngắn “Trở về”, Thạch Lam đã gieo vào lòng người đọc những rung động sâu sắc bằng ngòi bút nhân đạo, tinh tế. Qua đoạn trích, hình tượng nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, vị tha, đồng thời khơi gợi niềm xót xa trước khoảng cách giàu - nghèo đang làm rạn nứt tình cảm gia đình.

Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo, mộc mạc và một cuộc đời đầy gian truân. Hiện thực nghèo khó của làng quê in hằn lên không gian sống và dáng hình của bà: ngôi nhà mái gianh xơ xác, sụp thấp; tiếng guốc chậm rãi, thong thả vì tuổi già; và bộ áo cũ kỹ mấy năm không đổi. Sự đối lập gay gắt giữa sự tơi tả của người mẹ quê với sự “giàu sang”, “kiêu ngạo” của đứa con thành thị (Tâm) ngay lập tức khơi gợi lòng trắc ẩn của người đọc về một người mẹ cả đời chắt chiu, hy sinh vì con nhưng bản thân lại sống trong cảnh thiếu thốn, cô độc.

Điều cảm động nhất ở nhân vật này chính là tình yêu con vô bờ bến và lòng bao dung, vị tha. Sáu năm trời Tâm đi biền biệt, lấy vợ không báo, chỉ gửi tiền như một nghĩa vụ vô hồn, nhưng khi con vừa bước vào sân, mọi tủi hờn của người mẹ đều tan biến. Bà cụ “ứa nước mắt”, “cảm động đến nỗi không nói được”, tiếng nói “ấp úng” vì nghẹn ngào. Tình mẫu tử của bà tinh khiết đến mức không chứa một lời oán trách, giận hờn. Thay vào đó, bà chỉ đau đáu lo lắng cho sức khỏe của con: “Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá... Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?”. Câu hỏi săn sóc ấy, cùng lời khẩn khoản níu giữ con ở lại ăn bữa cơm quê, đã bộc lộ trọn vẹn tấm lòng một người mẹ luôn coi con là lẽ sống, là báu vật duy nhất dù con có vô tình, dửng dưng đến đâu.

Tuy nhiên, đoạn trích cũng chạm đến nỗi đau xót âm thầm bên trong tâm hồn người mẹ. Trước thái độ dửng dưng, lơ đãng và cách trả lời qua loa lấy lệ của Tâm, câu chuyện giữa hai mẹ con cứ “nhạt dần”. Đỉnh điểm là cái chạm tay đầy khoảng cách khi bà “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Những giọt nước mắt ấy không chỉ vì xúc động khi nhận sự tiếp tế của con, mà còn là nỗi nghẹn ngào, tổn thương sâu sắc của một người mẹ nhận ra đứa con mình dứt ruột đẻ ra giờ đây đã thuộc về một thế giới khác – thế giới của tiền bạc, của sự kiêu ngạo và lạnh lùng, nơi tình mẫu tử bị đo đếm bằng “bốn tấm giấy bạc 5 đồng”.

Bằng nghệ thuật khắc họa tâm lý tinh tế, ngôn ngữ đối thoại giản dị mang đậm chất hiện thực và trữ tình, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình tượng người mẹ thôn quê vừa đáng thương vừa đáng kính. Nhân vật người mẹ không chỉ ngợi ca tình mẫu tử bất diệt mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc gửi đến mỗi chúng ta: Đừng vì mải mê đuổi theo những giá trị vật chất hào nhoáng nơi phồn hoa mà bỏ quên, quay lưng lại với cội nguồn và lòng bao dung vô điều kiện của cha mẹ.

câu 1

Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận

câu 2

Khước từ sự vận động, tìm quên trong những giấc ngủ vùi.

Bỏ quên những khát khao dài rộng, bải hoải trong tháng ngày chật hẹp.

câu 3

- Tạo cho câu văn nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ, tăng tính gợi hình, gợi cảm và tăng sức thuyết phục cho lý lẽ.

- Khẳng định một quy luật tất yếu của tự nhiên và cuộc sống. Dòng sông sinh ra là để chuyển động và đổ ra biển lớn; tương tự, tuổi trẻ sinh ra là để dấn thân, trải nghiệm, mở rộng thế giới và thực hiện những khát vọng lớn lao.

- Giúp nhấn mạnh thông điệp: người trẻ không được sống hoài phí, trì trệ mà phải luôn hướng về phía trước.

câu 4

Tiếng gọi của thế giới rộng lớn ngoài kia, mời gọi con người bước ra khỏi "vùng an toàn", vượt qua sự lười biếng, trì trệ để đi, để trải nghiệm và cống hiến.

câu 5

Tác phẩm khép lại mở ra những bài học sâu sắc . Đầu tiên, Từ bỏ lối sống thụ động, trì trệ và phá vỡ "vùng an toàn" của bản thân. Sống thu mình, khước từ sự vận động sẽ khiến chúng ta lãng phí thanh xuân.Đồng thời, Luôn nuôi dưỡng những ước mơ, hoài bão và khát vọng lớn lao. Khát vọng chính là kim chỉ nam và là động lực mạnh mẽ thôi thúc mỗi người không ngừng nỗ lực, vươn mình ra thế giới bao la để khẳng định giá trị bản thân. Ngoài ra, Chủ động dấn thân, sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm và thử thách. Cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Việc chấp nhận đối mặt với "nắng gió" và thử thách sẽ giúp chúng ta trưởng thành, tích lũy vốn sống và rèn luyện bản lĩnh kiên cường.