Dương Diệp Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) nêu cảm xúc về bài thơ “Cây đa”
Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc thân thương về làng quê Việt Nam. Qua những hình ảnh giản dị như cây đa, cánh đồng lúa vàng, dòng mương nước và đàn trâu bò, tác giả đã vẽ nên một bức tranh làng quê yên bình và tràn đầy sức sống. Đặc biệt, hình ảnh cây đa được miêu tả rất sinh động, giống như một người bạn gần gũi của thiên nhiên và con người. Dưới bóng đa mát rượi, trâu bò nghỉ ngơi, người nông dân tránh nắng, còn tiếng ve rộn ràng làm cho khung cảnh thêm sống động. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Bài thơ cũng khiến em thêm yêu quý và trân trọng vẻ đẹp giản dị của quê hương mình, đồng thời nhắc nhở em phải biết giữ gìn và bảo vệ thiên nhiên.
Câu 2. Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân trong gia đình
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Đối với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là chuyến về quê thăm ông bà cùng bố mẹ vào dịp nghỉ hè năm ngoái.
Hôm đó, cả gia đình em dậy từ rất sớm để chuẩn bị lên đường. Trên đường đi, em rất háo hức vì đã lâu rồi em chưa được về quê. Khi đến nơi, ông bà ra tận cổng đón chúng em với nụ cười hiền hậu. Không khí ở quê thật trong lành và yên bình. Buổi chiều hôm đó, ông dẫn em ra cánh đồng gần nhà. Ông chỉ cho em xem những thửa ruộng lúa xanh mướt và kể cho em nghe về công việc của người nông dân. Em còn được thử đi chân trần trên bờ ruộng và cảm nhận làn gió mát thổi qua cánh đồng. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng rất ấm áp. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Chuyến đi ấy tuy không dài nhưng đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Em nhận ra rằng gia đình luôn là nơi mang lại cho em niềm vui và sự ấm áp. Vì vậy, em luôn trân trọng những khoảnh khắc được ở bên những người thân yêu của mình.
Câu 1.
Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần “a”: đa – bạc – lúa – mông (chủ yếu là vần “a” trong “đa” và “lúa”, tạo sự hài hòa, êm dịu).
Câu 2.
Cây đa trở thành nơi che chở và nuôi dưỡng cho: gió, chim, ve, con trâu, đàn bò và con người (các bác nông dân nghỉ mát).
Câu 3.
Bức tranh làng quê hiện lên rộng lớn, tươi đẹp và yên bình với màu sắc hài hòa: lá xanh, dòng nước bạc, biển lúa vàng, cùng hình ảnh trâu bò, tiếng ve, bóng cây đa mát rượi, tạo nên một khung cảnh thanh bình và tràn đầy sức sống.
Câu 4.
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa: “Cây đa gọi gió đến / Cây đa vẫy chim về”.
→ Tác dụng: làm cho cây đa trở nên gần gũi, có hồn như con người, thể hiện cây đa như người bạn thân thiết của thiên nhiên và làng quê, đồng thời làm cho bức tranh làng quê sinh động, giàu cảm xúc hơn.
Câu 5. (5–7 câu)
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm giác yên bình và thân thương về quê hương. Em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị của làng quê với cánh đồng lúa, con trâu, tiếng ve và bóng cây đa mát rượi. Những hình ảnh ấy khiến em thêm yêu và trân trọng nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương không chỉ đẹp mà còn gắn với nhiều kỉ niệm của tuổi thơ. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ bảo vệ cây xanh, giữ gìn môi trường sạch đẹp và không phá hoại thiên nhiên. Em cũng sẽ tuyên truyền cho mọi người cùng chung tay bảo vệ quê hương.
Câu 1.
Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần “a”: đa – bạc – lúa – mông (chủ yếu là vần “a” trong “đa” và “lúa”, tạo sự hài hòa, êm dịu).
Câu 2.
Cây đa trở thành nơi che chở và nuôi dưỡng cho: gió, chim, ve, con trâu, đàn bò và con người (các bác nông dân nghỉ mát).
Câu 3.
Bức tranh làng quê hiện lên rộng lớn, tươi đẹp và yên bình với màu sắc hài hòa: lá xanh, dòng nước bạc, biển lúa vàng, cùng hình ảnh trâu bò, tiếng ve, bóng cây đa mát rượi, tạo nên một khung cảnh thanh bình và tràn đầy sức sống.
Câu 4.
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa: “Cây đa gọi gió đến / Cây đa vẫy chim về”.
→ Tác dụng: làm cho cây đa trở nên gần gũi, có hồn như con người, thể hiện cây đa như người bạn thân thiết của thiên nhiên và làng quê, đồng thời làm cho bức tranh làng quê sinh động, giàu cảm xúc hơn.
Câu 5. (5–7 câu)
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm giác yên bình và thân thương về quê hương. Em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị của làng quê với cánh đồng lúa, con trâu, tiếng ve và bóng cây đa mát rượi. Những hình ảnh ấy khiến em thêm yêu và trân trọng nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương không chỉ đẹp mà còn gắn với nhiều kỉ niệm của tuổi thơ. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ bảo vệ cây xanh, giữ gìn môi trường sạch đẹp và không phá hoại thiên nhiên. Em cũng sẽ tuyên truyền cho mọi người cùng chung tay bảo vệ quê hương.
Câu 1.
Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Những tiếng hiệp vần với nhau là: mây – hây – vàng
Câu 3.
Từ “thơ thẩn” có nghĩa là: đi chậm rãi, nhẹ nhàng, không vội vã, thể hiện trạng thái thư thái.
Câu 4.
Hai dòng thơ sử dụng biện pháp nhân hóa (dòng sông được miêu tả như con người biết “mặc áo”).
→ Tác dụng: làm cho hình ảnh dòng sông trở nên sinh động, mềm mại và giàu cảm xúc.
Câu 5.
Nội dung chính của đoạn trích là: miêu tả vẻ đẹp duyên dáng, thay đổi theo thời gian trong ngày của dòng sông.
Câu 6.
Từ vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần giữ gìn vệ sinh môi trường, không xả rác bừa bãi, bảo vệ cây cối và thiên nhiên xung quanh.
Trong quãng đời học sinh, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ với thầy cô và bạn bè. Trong đó, trải nghiệm khiến em nhớ nhất là lần em được cô giáo chủ nhiệm giúp đỡ khi mới bước vào lớp 6.
Đầu năm học, em còn bỡ ngỡ vì môi trường học tập mới. Môn Ngữ văn đối với em khá khó vì phải viết nhiều và suy nghĩ sâu. Trong lần kiểm tra đầu tiên, em làm bài không tốt và nhận điểm thấp. Khi biết kết quả, em rất buồn và lo lắng. Em sợ cô giáo thất vọng và cảm thấy mình học kém hơn các bạn.
Sau buổi học hôm đó, cô giáo chủ nhiệm đã gọi em ở lại. Em nghĩ rằng mình sẽ bị trách mắng nhưng cô chỉ nhẹ nhàng hỏi han. Cô lắng nghe em chia sẻ những khó khăn và động viên em cố gắng hơn. Cô nói rằng ai cũng có lúc chưa làm tốt, quan trọng là không được nản chí. Những lời nói của cô khiến em cảm thấy ấm áp và được quan tâm.
Cô còn hướng dẫn em cách học Văn hiệu quả hơn, chỉ cho em cách đọc đề và viết từng phần của bài văn. Nhờ sự giúp đỡ của cô, em dần hiểu bài hơn và không còn sợ môn học này nữa. Những lần kiểm tra sau, điểm số của em đã tiến bộ rõ rệt và em cảm thấy tự tin hơn khi đến lớp.
Trải nghiệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ là người dạy chữ mà còn là người luôn yêu thương và giúp học sinh vượt qua khó khăn. Em sẽ luôn ghi nhớ kỉ niệm này và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự quan tâm của thầy cô.