༒☬Từ Đăng Minh☬༒

Giới thiệu về bản thân

Love thì đến , Chán thì Baii , một khi đã Don't Like thì đừng có khái niệm ComeBack ok? mong hiểu ạ 😉
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Khổ thơ đầu gieo vần “a” (đa – là – bạc – vàng [vần lưng gần]).

Câu 2.
Cây đa trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho chim, ve, trâu, bò và con người (các bác nông dân nghỉ mát).

Câu 3.
Bức tranh làng quê hiện lên yên bình, trù phú và giàu sức sống, với cây đa xanh mát, dòng nước trong, biển lúa vàng và con người lao động hiền hòa.

Câu 4.
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa qua các hình ảnh “cây đa gọi gió đến”, “cây đa vẫy chim về”. Biện pháp này làm cho cây đa trở nên gần gũi, có hồn, như một người bạn thân thiết của làng quê.

Câu 5.
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm xúc yêu thương, gắn bó và tự hào về quê hương mình. Quê hương hiện lên giản dị nhưng rất đỗi ấm áp và yên bình. Em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên hòa quyện với cuộc sống con người. Điều đó khiến em thêm trân trọng những gì quê hương đang có. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ có ý thức bảo vệ môi trường, chăm sóc cây xanh. Đồng thời, em sẽ tuyên truyền cho mọi người cùng chung tay giữ gìn quê hương ngày càng xanh, sạch, đẹp.

Xuân về nắng ấm hiên nhà
Chồi non hé nụ, hoa là sắc xuân
Chim ca ríu rít vang ngân
Gọi mầm sống dậy muôn phần tươi xanh

Hạ sang nắng đổ long lanh
Ve kêu rộn rã, trời xanh ngút ngàn
Dòng sông lặng lẽ miên man
Chở bao kỉ niệm dịu dàng tuổi thơ

Thu về gió nhẹ lững lờ
Lá rơi đầy ngõ, trăng chờ cuối thôn
Hương cốm thoảng khắp lối mòn
Gợi bao thương nhớ hao mòn trong tim

"Tác giả : Từ Đăng Minh"

Để định dạng văn bản, cần bôi đen phần văn bản cần định dạng rồi sử dụng các lệnh định dạng như kiểu chữ, cỡ chữ, màu chữ, căn lề, giãn dòng trên thanh công cụ.

Các bước định dạng trang văn bản:
Vào thẻ Layout (Page Layout) sau đó chọn Margins để căn lề rồi chọn chọn Orientation để chọn hướng trang và cuối cùng chọn Size để chọn khổ giấy.

Bạo lực học đường là một vấn đề đáng lo ngại hiện nay. Bạo lực học đường không chỉ gây tổn thương về thể chất mà còn để lại hậu quả nặng nề về tinh thần cho học sinh. Hiện tượng này khiến nhiều học sinh sống trong lo sợ, tự ti và kết quả học tập giảm sút. Vì vậy, bạo lực học đường cần được ngăn chặn để môi trường học tập trở nên an toàn và lành mạnh hơn.

Các phép liên kết được sử dụng:

  • Phép lặp: lặp cụm từ bạo lực học đường.
  • Phép thế: dùng cụm từ hiện tượng này để thay thế cho bạo lực học đường.

viết sai chính tả r nha tuss

Câu 1

Bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão” của Đặng Hiển đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc xúc động và ấm áp về tình cảm gia đình. Khi mẹ vắng nhà đúng vào những ngày bão nổi, không gian trong ngôi nhà trở nên trống trải và thiếu vắng hơi ấm quen thuộc. Hình ảnh “ba bố con nằm chung” nhưng vẫn “thấy trống phía trong” khiến em cảm nhận rất rõ nỗi nhớ mẹ và sự gắn bó sâu sắc giữa các thành viên trong gia đình. Dù mẹ không có ở nhà, mọi người vẫn cố gắng chăm lo cho nhau: chị hái lá nuôi thỏ, em chăm đàn ngan, bố đội nón đi chợ. Những việc làm giản dị ấy cho thấy tình yêu thương, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm của mỗi người khi mẹ vắng mặt. Đặc biệt, hình ảnh “Mẹ về như nắng mới” ở cuối bài thơ đã làm nổi bật vai trò quan trọng của mẹ, mang lại hơi ấm và niềm vui cho cả gia đình. Bài thơ khiến em thêm yêu quý mẹ và trân trọng mái ấm gia đình của mình hơn.

Câu 2

Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em sẽ không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em dậy sớm hơn mọi ngày, trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Khoác trên mình bộ đồng phục mới tinh, em cùng bố mẹ đến trường trong ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm.

Cổng trường hiện ra trước mắt em thật rộng lớn và khang trang. Dòng chữ “Trường Trung học cơ sở” nổi bật khiến em cảm thấy mình đã lớn hơn rất nhiều. Bước vào sân trường, em nghe thấy tiếng trống vang lên giòn giã, tiếng nói cười rộn ràng của các anh chị khóa trên và những bạn học sinh mới giống như em. Ban đầu, em có chút bỡ ngỡ và e dè, nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của thầy cô, em dần cảm thấy yên tâm hơn.

Khi được xếp vào lớp mới, em làm quen với những người bạn chưa từng gặp trước đây. Cô giáo chủ nhiệm hiền hậu, ân cần dặn dò chúng em cố gắng học tập và đoàn kết. Kết thúc buổi học đầu tiên, em ra về với niềm vui xen lẫn niềm tự hào. Ngày đầu tiên ở ngôi trường mới đã mở ra cho em một chặng đường học tập đầy hứa hẹn và đáng nhớ.

Câu 1

Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc xúc động về tình cảm của một bạn nhỏ dành cho mẹ. Khi mẹ không ở nhà, bạn nhỏ không chỉ tự giác làm những công việc quen thuộc của mẹ như luộc khoai, thổi cơm, quét sân mà còn làm bằng tất cả sự chăm chỉ và yêu thương. Điều khiến em cảm động nhất là sự khiêm nhường và lòng biết ơn sâu sắc của bạn nhỏ. Dù đã làm rất nhiều việc, khi được mẹ khen ngoan, bạn vẫn tự nhận mình “chưa ngoan” vì hiểu rằng mẹ đã phải chịu bao vất vả, mưa nắng làm lụng vì con. Những hình ảnh như “áo mẹ mưa bạc màu”, “đầu mẹ nắng cháy tóc” cho thấy sự hi sinh thầm lặng mà lớn lao của mẹ. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thương chân thành, hồn nhiên nhưng rất sâu sắc của người con dành cho mẹ. Bài thơ khiến em thêm yêu mẹ mình và tự nhắc nhở phải sống ngoan ngoãn, biết quan tâm và trân trọng mẹ hơn mỗi ngày.

Câu 2

Trong cuộc sống, ai cũng có những nỗi sợ riêng, và em cũng không ngoại lệ. Nỗi sợ lớn nhất của em là sợ nói trước đám đông. Mỗi lần đứng trước lớp, tim em lại đập rất nhanh, tay run và quên hết những điều đã chuẩn bị.

Năm học trước, cô giáo giao cho em nhiệm vụ thuyết trình trước lớp về một cuốn sách em yêu thích. Nghe cô gọi tên mình, em vô cùng lo lắng và chỉ muốn từ chối. Tuy nhiên, được sự động viên của cô và bạn bè, em quyết định thử vượt qua nỗi sợ. Tối hôm đó, em luyện tập rất nhiều lần trước gương, tự nhủ rằng mình có thể làm được.

Đến lúc thuyết trình, dù vẫn run nhưng em cố gắng hít thở sâu và bắt đầu nói. Khi nhìn thấy ánh mắt chăm chú của các bạn, em dần bình tĩnh hơn và trình bày trôi chảy. Kết thúc phần trình bày, em nhận được những tràng vỗ tay khích lệ.

Lần đó đã giúp em vượt qua nỗi sợ của bản thân và tự tin hơn rất nhiều. Em hiểu rằng chỉ khi dám đối mặt, con người mới có thể trưởng thành và tiến bộ.

Câu 1.
Một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự:
“Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín.”

Câu 2.
Khi mẹ vắng nhà, “em” đã luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, nhổ cỏ vườn, quét sân và quét cổng.

Câu 3.
Người con cho rằng mình chưa ngoan vì hiểu được sự vất vả, hi sinh âm thầm của mẹ; những việc mình làm vẫn chưa bù đắp được công lao lớn lao ấy.

Câu 4.
Biện pháp tu từ điệp ngữ “Khi mẹ vắng nhà” được lặp lại nhiều lần ở khổ thơ đầu giúp nhấn mạnh hoàn cảnh mẹ không có ở nhà, đồng thời làm nổi bật sự chăm chỉ, tự giác và tình yêu thương mẹ của người con; tạo nhịp điệu đều đặn, hồn nhiên cho bài thơ.

Câu 5.
Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc và sự biết ơn chân thành mà người con dành cho mẹ. Em cũng rất yêu mẹ của mình vì mẹ luôn hi sinh thầm lặng cho gia đình. Là một người con, em sẽ cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập và phụ giúp mẹ những công việc vừa sức. Em sẽ quan tâm, lắng nghe và chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Em tin rằng chỉ cần sống tốt mỗi ngày cũng đủ khiến mẹ yên lòng. Được nhìn thấy mẹ vui và tự hào là điều em luôn mong muốn.

A = −1 − 2 + 3 + 4 − 5 − 6 + 7 + 8 − … − 2013 − 2014 + 2015 + 2016

A = (−1 − 2 + 3 + 4)+ (−5 − 6 + 7 + 8)+ …

−1 − 2 + 3 + 4 = 4

2016 : 4 = 504

A = 504 . 4 = 2016

chúc bn nha , thành công trong cuộc sống