༒☬Từ Đăng Minh☬༒

Giới thiệu về bản thân

Love thì đến , Chán thì Baii , một khi đã Don't Like thì đừng có khái niệm ComeBack ok? mong hiểu ạ 😉
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

ko có vì nó là lý thuyết

Chu vi hình tròn:
2 × 3,14 × 2,5 = 15,7 dm

Diện tích hình tròn:
3,14 × 6,25 = 19,625 dm²

Nên đưa ra câu hỏi nha niss

Dế mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài mang đến bài học sâu sắc về cách sống và trưởng thành. Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả phê phán lối sống kiêu căng, tự mãn, coi thường người khác, bởi những hành động bồng bột ấy có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng, điển hình là cái chết của Dế Choắt. Đồng thời, tác phẩm khẳng định rằng con người chỉ thực sự trưởng thành khi biết nhận lỗi, sửa sai và sống có trách nhiệm với bản thân cũng như với mọi người xung quanh. Từ đó, câu chuyện nhắn nhủ mỗi người cần sống khiêm tốn, nhân ái và biết yêu thương để trở thành người có ích cho xã hội.

Câu 1. (2,0 điểm)

Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm thấy lòng mình lắng lại với nhiều xúc động dịu dàng. Bài thơ không có những lời lẽ cầu kỳ nhưng lại gợi lên hình ảnh người mẹ vô cùng bao dung, âm thầm hi sinh vì con. Mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con chỉ là những ngọn cỏ nhỏ bé, hồn nhiên lớn lên trong vòng tay yêu thương. Qua từng câu thơ, em cảm nhận rõ tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ và sâu lắng như những mạch nước ngầm âm thầm nuôi dưỡng sự sống. Người mẹ không mong điều gì lớn lao, chỉ ước con được trưởng thành trong bình yên, trong sự chở che của mẹ. Bài thơ khiến em thêm trân trọng mẹ của mình, thấy rằng tình yêu của mẹ luôn ở bên, lặng lẽ nhưng vô cùng to lớn. Đọc xong, em tự nhủ phải sống tốt hơn, yêu thương và quan tâm mẹ nhiều hơn khi còn có thể.


Câu 2. (4,0 điểm)

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa một cách sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử – thứ tình cảm cao quý luôn âm thầm nuôi dưỡng con người. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay, vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không biết trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đây là một thực trạng đáng buồn và đáng suy ngẫm.

Cha mẹ là những người đã hi sinh cả tuổi trẻ, sức lực và hạnh phúc riêng để con cái được lớn lên trong yêu thương, đủ đầy. Thế nhưng, vì áp lực cuộc sống, vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc hay lối sống cá nhân, nhiều người dần quên đi việc quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có người xem sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, thậm chí tỏ ra cáu gắt, lạnh nhạt, thiếu tôn trọng. Điều đó không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn khiến các giá trị đạo đức truyền thống dần bị phai nhạt.

Nguyên nhân của lối sống vô tâm ấy xuất phát từ sự thiếu ý thức, thiếu giáo dục về lòng biết ơn, cũng như ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng trong xã hội hiện đại. Khi con người quá đề cao cái tôi cá nhân, họ dễ quên đi những mối quan hệ thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.

Mỗi người cần nhận thức rằng, cha mẹ không thể ở bên ta mãi mãi. Sự quan tâm, yêu thương dù nhỏ bé cũng là niềm hạnh phúc lớn lao đối với cha mẹ. Biết kính trọng, hiếu thảo và yêu thương cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người. Trân trọng tình mẫu tử, phụ tử chính là cách để ta sống nhân văn và ý nghĩa hơn trong cuộc đời.

Câu 1.
Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.
Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ, đang trực tiếp bày tỏ tình yêu thương, suy nghĩ và ước mong dành cho con.

Câu 3.
– Biện pháp tu từ nhân hoá thể hiện ở các từ ngữ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát”.
– Tác dụng: làm cho hình ảnh cỏ trở nên sống động, có hồn như con người; qua đó thể hiện vẻ đẹp trong trẻo, tươi vui của sự sống và gián tiếp bộc lộ niềm tự hào, hạnh phúc dịu dàng của người mẹ khi nghĩ về con.

Câu 4.
Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên một cách hồn nhiên, trong sáng, phát triển tự nhiên, khỏe mạnh và mang lại niềm vui, sức sống cho cuộc đời, cho “đất mẹ” hiền hòa.

Câu 5.
Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, em cần biết yêu thương, kính trọng và nghe lời mẹ. Em nên quan tâm, chia sẻ với mẹ từ những việc nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Cố gắng học tập tốt, sống tốt để mẹ yên lòng và tự hào. Khi mẹ mệt mỏi, em cần biết cảm thông, giúp đỡ mẹ. Quan trọng nhất là luôn trân trọng và biết ơn tình yêu bao la mà mẹ dành cho mình.

Câu 1.
Nhân vật heo trong văn bản là một nhân vật loài vật được nhân hoá, mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Ban đầu, heo xuất hiện với vẻ ngoài lặng lẽ, không tranh cãi hay khoe khoang công lao như gà và chó. Khi bị gà chê bai, coi thường, heo tỏ ra tức giận nhưng phản ứng của heo rất thẳng thắn và giàu suy nghĩ. Câu nói “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo ý thức rõ giá trị của bản thân dù không thể hiện ra bằng hành động thường ngày. Nhân vật heo đại diện cho những con người âm thầm cống hiến, không phô trương nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Qua hình ảnh heo, tác giả phê phán thói kiêu ngạo, tự đề cao mình và khẳng định rằng mỗi cá nhân đều có ích theo cách riêng.

Câu 2.
Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Khen ngợi đúng lúc là cách thể hiện sự tôn trọng và ghi nhận nỗ lực của người khác. Khi biết khen ngợi, con người không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn cho thấy sự rộng lượng, khiêm tốn và nhân ái. Lời khen chân thành có thể mang lại động lực, niềm tin và giúp người được khen cố gắng hơn trong cuộc sống. Đồng thời, khen ngợi cũng giúp các mối quan hệ trở nên gần gũi, tích cực hơn. Một người biết trân trọng thành công của người khác chính là người có nhân cách đẹp. Vì vậy, khen ngợi người khác không làm ta nhỏ bé, mà ngược lại, khiến ta trở nên tốt đẹp hơn.

Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói năng, suy nghĩ như con người).

Câu 2.
Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con vật đã giúp ích gì cho chủ, qua đó gà nhận ra sự hiểu biết hạn hẹp và sai lầm của mình.

Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản là:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, suy nghĩ, lời nói của con người.
  • Câu chuyện ngắn gọn, dễ hiểu.
  • Qua câu chuyện, truyện gửi gắm một bài học, một lời khuyên về cách sống cho con người.

Câu 4.
Chủ đề của truyện là khuyên con người phải biết khiêm tốn, tôn trọng và trân trọng vai trò, sự đóng góp của mỗi người.
Căn cứ để xác định chủ đề là cuộc đối thoại giữa ba con vật và sự nhận ra của gà cũng như anh nông dân rằng mỗi vật nuôi đều có ích nếu được sử dụng đúng mục đích.

Câu 5.
Từ nội dung của truyện, em rút ra bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, không ai là vô dụng, mỗi người đều có khả năng và giá trị riêng của mình. Nếu kiêu ngạo và chỉ nhìn vào bề ngoài, ta sẽ dễ đánh giá sai người khác giống như gà trong câu chuyện. Khi biết lắng nghe và suy nghĩ thấu đáo, con người sẽ hiểu và tôn trọng nhau hơn. Sự đóng góp của mỗi người, dù lớn hay nhỏ, đều đáng được ghi nhận. Chỉ khi sống khiêm tốn và biết trân trọng người xung quanh, xã hội mới trở nên tốt đẹp và gắn bó hơn.