Từ Đăng Minh

Giới thiệu về bản thân

Im lặng không phải yếu đuối, đôi khi đó là bản lĩnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đế chế La Mã ra đời năm 27 TCN.

Ví dụ: Năm 27 TCN, Octavian được trao quyền tối cao và trở thành hoàng đế đầu tiên (Augustus). Từ đó, Đế chế La Mã bắt đầu.

Gọi c là cam, q là quýt.

Ta có:

  • \(c + q = 17\)
  • \(10 c + 3 q = 100\)

Thế \(q = 17 - c\) vào phương trình 2:

\(10 c + 3 \left(\right. 17 - c \left.\right) = 100\)
\(10 c + 51 - 3 c = 100\)
\(7 c = 49 \Rightarrow c = 7\)

Suy ra \(q = 17 - 7 = 10\).

Đáp số: 7 cam, 10 quýt.

Khi đọc đoạn trích “Bạch tuộc” của nhà văn Véc-nơ, em đã có một ấn tượng vô cùng mạnh mẽ và đặc biệt về hình ảnh con bạch tuộc khổng lồ – sinh vật vừa đáng sợ vừa đầy bí ẩn giữa biển khơi mênh mông. Dù đó chỉ là một đoạn trích ngắn, nhưng những dòng miêu tả giàu hình ảnh và cảm xúc của tác giả đã khiến em cảm thấy như mình đang tận mắt chứng kiến cuộc đối đầu nghẹt thở giữa con người và quái vật biển cả.

Ấn tượng đầu tiên của em là nỗi kinh hoàng mà con bạch tuộc mang lại. Những cánh tay dài ngoằng, nhớp nháp, đầy giác hút của nó hiện lên rõ ràng như đang bò đến trước mặt em. Em có cảm giác cả thân hình khổng lồ ấy đang trườn đến, cuốn lấy mọi thứ bằng sức mạnh ghê gớm không gì cưỡng lại được. Nó không chỉ lớn mà còn rất hung hãn, tấn công con tàu một cách dữ dội, khiến ai đọc đến đây cũng cảm thấy thót tim. Em vừa sợ hãi vừa tò mò về sức mạnh của nó – một sinh vật mà biển cả đã nuôi dưỡng qua hàng triệu năm, khiến nó trở thành bá chủ của những vùng nước sâu tối tăm.

Thế nhưng, càng đọc, em càng nhận ra rằng đằng sau vẻ đáng sợ ấy, con bạch tuộc cũng là một phần của thiên nhiên kỳ vĩ, mang trong mình vẻ đẹp bí ẩn của đại dương. Chính sự lạ lùng, kì quái và khó nắm bắt của nó lại làm em thêm thích thú. Tác giả miêu tả bạch tuộc không chỉ là một con vật hung dữ mà còn là một “ngư dân của biển cả”, sống theo bản năng sinh tồn mạnh mẽ. Điều đó khiến em càng ý thức hơn về thế giới tự nhiên rộng lớn, nơi con người vẫn còn nhỏ bé và chưa thể hiểu hết được.

Điều khiến em xúc động nhất là sự dũng cảm của đoàn thủy thủ trên tàu khi đối mặt với con quái vật. Sự gan dạ của họ đã làm nổi bật thêm sự nguy hiểm của bạch tuộc, đồng thời làm em cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của lòng can đảm. Nhờ đó mà cả đoạn trích như được thắp sáng lên bởi cuộc chiến giữa con người và tự nhiên – vừa dữ dội, vừa kịch tính, lại vừa giàu ý nghĩa.

Khi gấp sách lại, hình ảnh con bạch tuộc vẫn còn đọng lại trong tâm trí em: một sinh vật đáng sợ nhưng cũng đầy hấp dẫn, vừa là hiểm họa vừa là minh chứng cho sự đa dạng kỳ diệu của biển cả. Đoạn văn của Véc-nơ khiến em thêm yêu thiên nhiên và cảm thấy mình cần phải biết trân trọng, bảo vệ đại dương – nơi có biết bao sinh vật kì thú đang tồn tại. Nhân vật bạch tuộc trong truyện không chỉ mang đến cho em cảm giác hồi hộp mà còn gợi ra trong em niềm khâm phục trước tài miêu tả tinh tế của nhà văn, cũng như sự rộng lớn và bí ẩn của thế giới mà chúng ta đang sống.

Sau khi đọc bài thơ “Thả diều” của Trần Đăng Khoa, trong lòng em dâng lên một cảm giác vô cùng nhẹ nhàng và dễ chịu, như thể mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, dưới bầu trời trong xanh của tuổi thơ. Những câu thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ kể về việc thả diều, mà còn tái hiện cả một không gian làng quê yên bình, nơi có gió mơn man, có cánh đồng lúa thoang thoảng hương thơm và có tiếng diều vi vu như một bản nhạc của đất trời. Đọc từng câu chữ, em gần như nghe thấy tiếng gió chạy dọc theo sợi dây diều, cảm nhận được sự háo hức và vui sướng của một đứa trẻ đang nhìn con diều bay dần lên cao. Con diều trong bài thơ không chỉ là món đồ chơi mà còn như một biểu tượng của khát vọng, của ước mơ bay bổng, của sự trong trẻo mà mỗi người từng có. Em tưởng tượng mình cũng đang đứng trên con đường nhỏ giữa đồng, nắng chiếu xuống vàng mật, đôi chân dính chút bùn nhưng lòng thì vui đến khó tả. Bài thơ khiến em nhớ lại những trò chơi ngày bé – những niềm vui thật đơn giản mà bây giờ nghĩ lại thấy quý giá vô cùng. Em cảm nhận được rằng cuộc sống dù bận rộn hay ồn ào đến mấy, thì những khoảnh khắc yên bình của tuổi thơ vẫn luôn ở đó, như một chỗ dựa tinh thần ấm áp. Em cũng thấy khâm phục sự tinh tế của tác giả – một cậu bé thần đồng thi ca – bởi chỉ với vài hình ảnh quen thuộc mà có thể khiến người đọc như em chìm đắm vào cả một vùng trời kỉ niệm. Bài thơ khiến em yêu thêm quê hương Việt Nam, yêu những giá trị giản dị mà thiêng liêng của làng quê. Hơn thế nữa, nó khiến em hiểu rằng niềm vui không cần phải lớn lao hay cầu kỳ, đôi khi chỉ cần một cánh diều và một khoảng trời đủ rộng là đã có thể làm trái tim trẻ thơ hạnh phúc biết bao. Khi gấp sách lại, trong lòng em vẫn còn vương vấn hình ảnh con diều bay cao mãi, như mang theo cả những ước mơ bé nhỏ nhưng trong sáng của chính em.

Hơi dài đó , chờ mik