༒☬Từ Đăng Minh☬༒
Giới thiệu về bản thân
- DNA: mạch đôi, bền, chứa T, lưu trữ thông tin di truyền.
- RNA: mạch đơn, kém bền, chứa U, giúp biểu hiện thông tin di truyền và tổng hợp protein.
Ý bn là như này phải ko ạ
Tính từ: là từ chỉ đặc điểm, tính chất của sự vật.
Ví dụ: đẹp, cao, buồn…
Cụm tính từ: là nhóm từ có tính từ làm trung tâm, có thêm từ phụ đi kèm.
Ví dụ: rất đẹp, khá cao, hơi buồn…
BẮC NINH – MIỀN QUAN HỌ QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê lụa mến thương vô bờ,
Sông Cầu gió hát đôi bờ lộng gió.
Làng quan họ vọng câu ca bỡ ngỡ,
Ai lỡ nghe rồi lại muốn quay về.
Dọc triền đê nắng vàng trưa rực rỡ,
Cánh đồng xanh trải đến tận chân đê.
Chuông chùa Dâu ngân vang chiều lặng gió,
Gửi tâm hồn nhẹ bẫng giữa miền quê.
Đền Đô cổ, bóng thời gian in ngọc,
Gốc đa già đứng lặng tự ngàn xưa.
Thành cổ Luy Lâu trầm tư năm tháng,
Lá rơi vàng như giữ hộ trời thu.
Kỳ diệu lắm, những mùa xuân đất học,
Học trò chăm, tiếng trống giục trường vang.
Làng nghề gốm Phù Lãng thơm khói lửa,
Lụa tơ tằm sáng óng cả trời giang.
Chiều Tam Đa, khói lam vờn bến nước,
Nhịp chèo khua nhẹ bước nhịp đời trôi.
Người Bắc Ninh hiền hòa và mến khách,
Nụ cười duyên ấm áp mãi không rời.
Nay đất mới hợp thành chung nhịp thở,
Một Bắc Ninh rộng mở giữa ngày mai.
Dù ở đâu, quê hương là điểm tựa,
Là nơi về lòng nhẹ tựa mây bay.
DÀI NHƯ NÀY ĐC KO Ạ
ok bn nhé , nếu thấy hay cho mik xin 1 tick ạk
BẮC NINH QUÊ TÔI
Bắc Ninh quê tôi đất học nên thơ,
Làng quan họ hát mượt mà trong gió.
Dòng sông Cầu lững lờ trôi bền bỉ,
Đưa tiếng hát bay xa tự thuở nào.
Chùa Dâu cổ kính, trăng treo đỉnh tháp,
Đền Đô linh thiêng gió hát lao xao.
Quê tôi đẹp, yên bình và mến khách,
Ai ghé một lần cũng nhớ quay vào.
Ngắn hoi các bn ơi
Tính từ: là từ chỉ đặc điểm, tính chất của sự vật.
Ví dụ: đẹp, cao, buồn…
Cụm tính từ: là nhóm từ có tính từ làm trung tâm, có thêm từ phụ đi kèm.
Ví dụ: rất đẹp, khá cao, hơi buồn…
“Vào ngày 30/4 năm 1975, xe tăng có số hiệu 390 đã húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc lịch sử giải phóng Sài Gòn, chấm dứt hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Mỹ và mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất đất nước.”
“Vào ngày 30/4 năm 1975, xe tăng có số hiệu 390 đã húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc lịch sử giải phóng Sài Gòn, chấm dứt hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Mỹ và mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất đất nước.”
Trong cuộc sống hằng ngày, em đã nhiều lần giúp đỡ bố mẹ những công việc nhỏ trong gia đình. Nhưng có một lần đặc biệt khiến em nhớ mãi, bởi không chỉ giúp được mẹ mà em còn học được nhiều điều ý nghĩa. Đó là vào một buổi sáng cuối tuần, khi bố đi công tác xa và mẹ phải làm rất nhiều việc một mình. Nhìn mẹ tất bật từ việc nấu ăn, dọn dẹp đến chăm sóc vườn rau phía sau nhà, em cảm thấy thương mẹ vô cùng và quyết định chủ động giúp mẹ làm việc.
Hôm ấy trời nắng nhẹ, gió thổi mát, em theo mẹ ra vườn để thu hoạch rau chuẩn bị mang ra chợ bán. Vườn rau của mẹ khá rộng, có nào rau cải, rau muống, nào mồng tơi, xà lách… tất cả đều xanh mướt. Ban đầu em chưa quen việc, vừa cúi xuống nhổ cỏ vừa loay hoay không biết bắt đầu từ đâu. Có lúc em làm mạnh tay quá khiến cả gốc rau bật lên, mẹ phải nhẹ nhàng chỉ cho em cách nhổ khéo để không làm hỏng cây. Dù mệt, mẹ vẫn kiên nhẫn hướng dẫn từng chút một, khiến em thấy ấm lòng.
Một lúc sau, khi đã quen tay, em bắt đầu làm nhanh và gọn hơn. Em còn phụ mẹ tưới nước, gom lá khô và hái những bó rau đã lớn. Mồ hôi chảy ướt cả lưng áo, tay chân dính đầy bùn đất nhưng em lại cảm thấy vô cùng vui và tự hào. Chưa bao giờ em thấy mình có ích đến thế. Khi hai mẹ con thu hoạch xong và nhìn những giỏ rau đầy ắp, mẹ mỉm cười xoa đầu em, nói rằng nhờ có em mà mẹ đỡ vất vả hơn rất nhiều. Khoảnh khắc ấy khiến tim em như ấm lại.
Buổi chiều hôm đó, em còn theo mẹ ra chợ giúp mẹ bưng giỏ rau và sắp xếp lên sạp. Dù đứng chợ hơi mệt, nhưng thấy mẹ bán được hết rau và có vẻ nhẹ nhõm hơn, em cảm thấy việc làm của mình thật ý nghĩa. Trên đường về, mẹ nắm tay em và bảo rằng mẹ rất vui vì em đã biết quan tâm và chia sẻ công việc với mẹ. Lời nói ấy khiến em cảm nhận rõ ràng rằng giúp đỡ người thân không chỉ là nghĩa vụ mà còn đem lại niềm vui, sự gắn kết và yêu thương.
Từ trải nghiệm đó, em hiểu rằng mỗi người trong gia đình đều có thể giúp đỡ nhau bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành. Và em luôn tự nhủ sẽ chăm chỉ, chủ động hơn để bố mẹ vui lòng. Đó là kỷ niệm mà em sẽ nhớ mãi.