༒☬Từ Đăng Minh☬༒
Giới thiệu về bản thân
Giữa những cánh rừng nguyên sinh, nơi mà mặt trời chỉ có thể thắp sáng qua từng khe lá, cả thế giới như chìm trong một giấc mơ yên tĩnh. Mỗi bước chân lạc lõng trên con đường mòn đầy lá rụng ấy, lại dường như chạm vào một phần ký ức xưa cũ mà không ai có thể nhớ nổi, như thể không gian và thời gian nơi này đều đã bị chôn vùi trong những ngóc ngách của vũ trụ, không còn phân biệt được đâu là quá khứ, đâu là hiện tại. Mặt đất nhờ những giọt mưa ban chiều mà càng trở nên mềm mại, ấm áp, hệt như một làn da già nua, đầy dấu vết thời gian nhưng vẫn khao khát sự yêu thương. Dưới tán cây cổ thụ vươn mình lên cao vời vợi, những tia nắng rải rác chiếu xuống, lấp lánh như những hạt ngọc rơi từ tay một vị thần vô hình nào đó, biến cả khu rừng thành một bức tranh sống động, nơi mà từng nhành cây, chiếc lá đều mang trong mình một câu chuyện riêng biệt, một ký ức về một thời đại đã qua.
Từng cơn gió thoảng qua, xao động những đám mây lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, tạo nên những vệt sáng mờ ảo như thể chúng là những ký hiệu bí ẩn mà thiên nhiên gửi gắm vào không gian này. Những ngọn núi xa xăm dường như đang dõi theo từng bước chân của kẻ lữ khách, như thể chúng đã chứng kiến cả một dòng sông lịch sử cuộn chảy qua mọi thăng trầm của nhân loại. Cảnh vật ở đây vừa huyền bí, vừa thật gần gũi, như một cái gì đó vừa quen thuộc lại vừa xa vời, khiến ai đi qua đều không khỏi ngẩn ngơ, bồi hồi như đang đối diện với chính quá khứ của mình, nhưng không thể nào với tay chạm đến.
Tiếng suối róc rách như bản nhạc du dương, trầm bổng giữa không gian tĩnh lặng, lặng lẽ cuốn trôi đi những suy tư, những muộn phiền của con người. Bọt nước trắng xóa vỗ vào đá như những nụ cười ngọt ngào, vỡ tan thành những vòng tròn khẽ lăn trên mặt nước rồi biến mất vào hư không. Dọc theo bờ suối, những khóm hoa dại mọc lên, với những màu sắc ngọt ngào, tinh tế, như lời mời gọi khám phá một thế giới khác, nơi không có sự ồn ào của đời sống, nơi mà con người có thể quay trở lại với chính bản thể thuần khiết của mình, nơi mà mọi bộn bề chỉ còn lại là sự tĩnh lặng của thiên nhiên và lòng người.
Mặt trời lặn dần phía cuối chân trời, nhuộm lên bầu trời một màu đỏ rực rỡ, khiến cho không gian như được thổi một làn gió huyền bí, mơ màng. Những đám mây trôi lững lờ, như những thảm lụa vắt ngang qua bầu trời, phản chiếu ánh sáng cuối cùng trong một dải màu vàng nhạt, rồi chuyển sang màu cam, màu đỏ rồi tắt hẳn, nhường lại cho đêm tối. Nhưng đêm không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một điều gì đó mới mẻ, nơi mà ánh sáng của vầng trăng hiền hòa sẽ chiếu rọi từng ngóc ngách của thế giới, xua tan đi những bóng tối mờ mịt. Chẳng ai biết rằng trong màn đêm ấy, sẽ có những giấc mơ chờ đợi, những hoài niệm xa xăm thức tỉnh, những tâm hồn lạc lối sẽ tìm về nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại tản mát vào những miền ký ức không tên.
Những vì sao lấp lánh trên bầu trời như những ngọn đèn nhỏ đang thức giấc, dù chẳng thể nói ra thành lời, nhưng lại gửi đến mỗi người một thông điệp, một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có gian nan, trắc trở đến đâu, thì vẫn luôn có những điều kỳ diệu đang chờ đợi, những niềm hy vọng dù nhỏ bé nhưng đủ mạnh mẽ để soi sáng con đường phía trước. Ánh sáng từ những vì sao ấy cũng chính là hình ảnh của những ước mơ, những khát vọng không ngừng vươn lên dù cho có bao nhiêu lần thất bại. Và rồi, khi mỗi người tìm thấy được mình trong những giấc mơ ấy, họ sẽ hiểu rằng, hành trình thực sự không phải là đích đến, mà chính là những bước đi, là những khoảnh khắc tĩnh lặng, là sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, và là cách mỗi người tìm lại chính mình giữa muôn vàn thử thách của cuộc sống.
Chính những giây phút ấy, dù ngắn ngủi nhưng lại là những khoảnh khắc quý giá nhất của đời người. Bởi trong sự bình yên này, ta nhận ra rằng tất cả những gì ta cần làm là dừng lại, lắng nghe, và để trái tim được tự do bay bổng trong thế giới tĩnh lặng ấy.
Giữa những cánh rừng nguyên sinh, nơi mà mặt trời chỉ có thể thắp sáng qua từng khe lá, cả thế giới như chìm trong một giấc mơ yên tĩnh. Mỗi bước chân lạc lõng trên con đường mòn đầy lá rụng ấy, lại dường như chạm vào một phần ký ức xưa cũ mà không ai có thể nhớ nổi, như thể không gian và thời gian nơi này đều đã bị chôn vùi trong những ngóc ngách của vũ trụ, không còn phân biệt được đâu là quá khứ, đâu là hiện tại. Mặt đất nhờ những giọt mưa ban chiều mà càng trở nên mềm mại, ấm áp, hệt như một làn da già nua, đầy dấu vết thời gian nhưng vẫn khao khát sự yêu thương. Dưới tán cây cổ thụ vươn mình lên cao vời vợi, những tia nắng rải rác chiếu xuống, lấp lánh như những hạt ngọc rơi từ tay một vị thần vô hình nào đó, biến cả khu rừng thành một bức tranh sống động, nơi mà từng nhành cây, chiếc lá đều mang trong mình một câu chuyện riêng biệt, một ký ức về một thời đại đã qua.
Từng cơn gió thoảng qua, xao động những đám mây lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, tạo nên những vệt sáng mờ ảo như thể chúng là những ký hiệu bí ẩn mà thiên nhiên gửi gắm vào không gian này. Những ngọn núi xa xăm dường như đang dõi theo từng bước chân của kẻ lữ khách, như thể chúng đã chứng kiến cả một dòng sông lịch sử cuộn chảy qua mọi thăng trầm của nhân loại. Cảnh vật ở đây vừa huyền bí, vừa thật gần gũi, như một cái gì đó vừa quen thuộc lại vừa xa vời, khiến ai đi qua đều không khỏi ngẩn ngơ, bồi hồi như đang đối diện với chính quá khứ của mình, nhưng không thể nào với tay chạm đến.
Tiếng suối róc rách như bản nhạc du dương, trầm bổng giữa không gian tĩnh lặng, lặng lẽ cuốn trôi đi những suy tư, những muộn phiền của con người. Bọt nước trắng xóa vỗ vào đá như những nụ cười ngọt ngào, vỡ tan thành những vòng tròn khẽ lăn trên mặt nước rồi biến mất vào hư không. Dọc theo bờ suối, những khóm hoa dại mọc lên, với những màu sắc ngọt ngào, tinh tế, như lời mời gọi khám phá một thế giới khác, nơi không có sự ồn ào của đời sống, nơi mà con người có thể quay trở lại với chính bản thể thuần khiết của mình, nơi mà mọi bộn bề chỉ còn lại là sự tĩnh lặng của thiên nhiên và lòng người.
Mặt trời lặn dần phía cuối chân trời, nhuộm lên bầu trời một màu đỏ rực rỡ, khiến cho không gian như được thổi một làn gió huyền bí, mơ màng. Những đám mây trôi lững lờ, như những thảm lụa vắt ngang qua bầu trời, phản chiếu ánh sáng cuối cùng trong một dải màu vàng nhạt, rồi chuyển sang màu cam, màu đỏ rồi tắt hẳn, nhường lại cho đêm tối. Nhưng đêm không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một điều gì đó mới mẻ, nơi mà ánh sáng của vầng trăng hiền hòa sẽ chiếu rọi từng ngóc ngách của thế giới, xua tan đi những bóng tối mờ mịt. Chẳng ai biết rằng trong màn đêm ấy, sẽ có những giấc mơ chờ đợi, những hoài niệm xa xăm thức tỉnh, những tâm hồn lạc lối sẽ tìm về nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại tản mát vào những miền ký ức không tên.
Những vì sao lấp lánh trên bầu trời như những ngọn đèn nhỏ đang thức giấc, dù chẳng thể nói ra thành lời, nhưng lại gửi đến mỗi người một thông điệp, một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có gian nan, trắc trở đến đâu, thì vẫn luôn có những điều kỳ diệu đang chờ đợi, những niềm hy vọng dù nhỏ bé nhưng đủ mạnh mẽ để soi sáng con đường phía trước. Ánh sáng từ những vì sao ấy cũng chính là hình ảnh của những ước mơ, những khát vọng không ngừng vươn lên dù cho có bao nhiêu lần thất bại. Và rồi, khi mỗi người tìm thấy được mình trong những giấc mơ ấy, họ sẽ hiểu rằng, hành trình thực sự không phải là đích đến, mà chính là những bước đi, là những khoảnh khắc tĩnh lặng, là sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, và là cách mỗi người tìm lại chính mình giữa muôn vàn thử thách của cuộc sống.
Chính những giây phút ấy, dù ngắn ngủi nhưng lại là những khoảnh khắc quý giá nhất của đời người. Bởi trong sự bình yên này, ta nhận ra rằng tất cả những gì ta cần làm là dừng lại, lắng nghe, và để trái tim được tự do bay bổng trong thế giới tĩnh lặng ấy.
Cảm ơn bn ơn nầy tôi sẽ ko bao h nhớ
:) thế bảo ko có tiền
- Khối lượng dầu: \(45 \times 0 , 8 = 36\) kg
- Khối lượng vỏ thùng: 3,3 kg
Tổng khối lượng là :
36 + 3,3 = 39 , 3 (kg)\(\overset{}{}\)
Đáp án: 39,3 kg
- 12 triệu = 120 000 trăm nghìn
- (415 + 588) × 16
\(415 + 588 = 1003\) \(1003 \times 16 = 16 \textrm{ } 048\)
a∣(156−12)=144 và \(a \mid \left(\right. 280 - 10 \left.\right) = 270 \Rightarrow a \mid gcd \left(\right. 144 , 270 \left.\right) = 18\)
Vì \(a > 12\), nên a = 18.
iều kiện: \(3 a + b\) chia hết cho \(3 b + a\).
Gọi \(k = \frac{3 a + b}{3 b + a}\) (là số nguyên).
\(3 a + b = k \left(\right. 3 b + a \left.\right) \Rightarrow 3 a + b = 3 k b + k a\) \(3 a - k a = 3 k b - b \Rightarrow a \left(\right. 3 - k \left.\right) = b \left(\right. 3 k - 1 \left.\right)\)
Vì \(a , b > 0\) và là số nguyên, \(3 - k\) chia hết cho \(3 k - 1\), nên a chia hết cho b
iều kiện: \(3 a + b\) chia hết cho \(3 b + a\).
Gọi \(k = \frac{3 a + b}{3 b + a}\) (là số nguyên).
\(3 a + b = k \left(\right. 3 b + a \left.\right) \Rightarrow 3 a + b = 3 k b + k a\) \(3 a - k a = 3 k b - b \Rightarrow a \left(\right. 3 - k \left.\right) = b \left(\right. 3 k - 1 \left.\right)\)
Vì \(a , b > 0\) và là số nguyên, \(3 - k\) chia hết cho \(3 k - 1\), nên a chia hết cho b
Thi hài Lý Nam Đế sau khi qua đời được an táng tại núi Lệ Chi, gần sông Hồng, thuộc Văn Lâm, Bắc Ninh ngày nay.