༒☬Từ Đăng Minh☬༒
Giới thiệu về bản thân
Sau khi đọc bài thơ “Thả diều” của Trần Đăng Khoa, trong lòng em dâng lên một cảm giác vô cùng nhẹ nhàng và dễ chịu, như thể mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, dưới bầu trời trong xanh của tuổi thơ. Những câu thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ kể về việc thả diều, mà còn tái hiện cả một không gian làng quê yên bình, nơi có gió mơn man, có cánh đồng lúa thoang thoảng hương thơm và có tiếng diều vi vu như một bản nhạc của đất trời. Đọc từng câu chữ, em gần như nghe thấy tiếng gió chạy dọc theo sợi dây diều, cảm nhận được sự háo hức và vui sướng của một đứa trẻ đang nhìn con diều bay dần lên cao. Con diều trong bài thơ không chỉ là món đồ chơi mà còn như một biểu tượng của khát vọng, của ước mơ bay bổng, của sự trong trẻo mà mỗi người từng có. Em tưởng tượng mình cũng đang đứng trên con đường nhỏ giữa đồng, nắng chiếu xuống vàng mật, đôi chân dính chút bùn nhưng lòng thì vui đến khó tả. Bài thơ khiến em nhớ lại những trò chơi ngày bé – những niềm vui thật đơn giản mà bây giờ nghĩ lại thấy quý giá vô cùng. Em cảm nhận được rằng cuộc sống dù bận rộn hay ồn ào đến mấy, thì những khoảnh khắc yên bình của tuổi thơ vẫn luôn ở đó, như một chỗ dựa tinh thần ấm áp. Em cũng thấy khâm phục sự tinh tế của tác giả – một cậu bé thần đồng thi ca – bởi chỉ với vài hình ảnh quen thuộc mà có thể khiến người đọc như em chìm đắm vào cả một vùng trời kỉ niệm. Bài thơ khiến em yêu thêm quê hương Việt Nam, yêu những giá trị giản dị mà thiêng liêng của làng quê. Hơn thế nữa, nó khiến em hiểu rằng niềm vui không cần phải lớn lao hay cầu kỳ, đôi khi chỉ cần một cánh diều và một khoảng trời đủ rộng là đã có thể làm trái tim trẻ thơ hạnh phúc biết bao. Khi gấp sách lại, trong lòng em vẫn còn vương vấn hình ảnh con diều bay cao mãi, như mang theo cả những ước mơ bé nhỏ nhưng trong sáng của chính em.
Hơi dài đó , chờ mik
Con vẹt
Đc chưa ạ
Sau khi đọc bài thơ “Thả diều” của Trần Đăng Khoa, trong lòng em dâng lên một cảm giác vô cùng nhẹ nhàng và dễ chịu, như thể mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, dưới bầu trời trong xanh của tuổi thơ. Những câu thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ kể về việc thả diều, mà còn tái hiện cả một không gian làng quê yên bình, nơi có gió mơn man, có cánh đồng lúa thoang thoảng hương thơm và có tiếng diều vi vu như một bản nhạc của đất trời. Đọc từng câu chữ, em gần như nghe thấy tiếng gió chạy dọc theo sợi dây diều, cảm nhận được sự háo hức và vui sướng của một đứa trẻ đang nhìn con diều bay dần lên cao. Con diều trong bài thơ không chỉ là món đồ chơi mà còn như một biểu tượng của khát vọng, của ước mơ bay bổng, của sự trong trẻo mà mỗi người từng có. Em tưởng tượng mình cũng đang đứng trên con đường nhỏ giữa đồng, nắng chiếu xuống vàng mật, đôi chân dính chút bùn nhưng lòng thì vui đến khó tả. Bài thơ khiến em nhớ lại những trò chơi ngày bé – những niềm vui thật đơn giản mà bây giờ nghĩ lại thấy quý giá vô cùng. Em cảm nhận được rằng cuộc sống dù bận rộn hay ồn ào đến mấy, thì những khoảnh khắc yên bình của tuổi thơ vẫn luôn ở đó, như một chỗ dựa tinh thần ấm áp. Em cũng thấy khâm phục sự tinh tế của tác giả – một cậu bé thần đồng thi ca – bởi chỉ với vài hình ảnh quen thuộc mà có thể khiến người đọc như em chìm đắm vào cả một vùng trời kỉ niệm. Bài thơ khiến em yêu thêm quê hương Việt Nam, yêu những giá trị giản dị mà thiêng liêng của làng quê. Hơn thế nữa, nó khiến em hiểu rằng niềm vui không cần phải lớn lao hay cầu kỳ, đôi khi chỉ cần một cánh diều và một khoảng trời đủ rộng là đã có thể làm trái tim trẻ thơ hạnh phúc biết bao. Khi gấp sách lại, trong lòng em vẫn còn vương vấn hình ảnh con diều bay cao mãi, như mang theo cả những ước mơ bé nhỏ nhưng trong sáng của chính em.
xin lỗi nhầm ng ạ
Sau khi đọc bài thơ “Thả diều” của Trần Đăng Khoa, trong lòng em dâng lên một cảm giác vô cùng nhẹ nhàng và dễ chịu, như thể mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, dưới bầu trời trong xanh của tuổi thơ. Những câu thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ kể về việc thả diều, mà còn tái hiện cả một không gian làng quê yên bình, nơi có gió mơn man, có cánh đồng lúa thoang thoảng hương thơm và có tiếng diều vi vu như một bản nhạc của đất trời. Đọc từng câu chữ, em gần như nghe thấy tiếng gió chạy dọc theo sợi dây diều, cảm nhận được sự háo hức và vui sướng của một đứa trẻ đang nhìn con diều bay dần lên cao. Con diều trong bài thơ không chỉ là món đồ chơi mà còn như một biểu tượng của khát vọng, của ước mơ bay bổng, của sự trong trẻo mà mỗi người từng có. Em tưởng tượng mình cũng đang đứng trên con đường nhỏ giữa đồng, nắng chiếu xuống vàng mật, đôi chân dính chút bùn nhưng lòng thì vui đến khó tả. Bài thơ khiến em nhớ lại những trò chơi ngày bé – những niềm vui thật đơn giản mà bây giờ nghĩ lại thấy quý giá vô cùng. Em cảm nhận được rằng cuộc sống dù bận rộn hay ồn ào đến mấy, thì những khoảnh khắc yên bình của tuổi thơ vẫn luôn ở đó, như một chỗ dựa tinh thần ấm áp. Em cũng thấy khâm phục sự tinh tế của tác giả – một cậu bé thần đồng thi ca – bởi chỉ với vài hình ảnh quen thuộc mà có thể khiến người đọc như em chìm đắm vào cả một vùng trời kỉ niệm. Bài thơ khiến em yêu thêm quê hương Việt Nam, yêu những giá trị giản dị mà thiêng liêng của làng quê. Hơn thế nữa, nó khiến em hiểu rằng niềm vui không cần phải lớn lao hay cầu kỳ, đôi khi chỉ cần một cánh diều và một khoảng trời đủ rộng là đã có thể làm trái tim trẻ thơ hạnh phúc biết bao. Khi gấp sách lại, trong lòng em vẫn còn vương vấn hình ảnh con diều bay cao mãi, như mang theo cả những ước mơ bé nhỏ nhưng trong sáng của chính em.
Thank bn nha
- Thời Hồng Bàng – Bắc thuộc
- Có thể thêm văn hóa Đông Sơn (trống đồng, luyện kim).
- Nhắc thêm các cuộc khởi nghĩa: Bà Triệu, Lý Bí lập nước Vạn Xuân, Mai Thúc Loan, Phùng Hưng.
- Thời phong kiến độc lập
- Thời Lý – Trần: dời đô Thăng Long, phát triển văn hóa, ba lần kháng chiến chống Nguyên – Mông.
- Nam tiến: mở rộng lãnh thổ đến Nam Bộ.
- Trịnh – Nguyễn phân tranh: đất nước chia Đàng Ngoài và Đàng Trong.
- Nhà Nguyễn: tổ chức hành chính ổn định nhưng trở nên bảo thủ, dẫn đến nguy cơ bị Pháp xâm lược.
- Thời Pháp thuộc
- Có thể thêm các phong trào tiêu biểu: Cần Vương, Yên Thế, Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục, Việt Nam Quốc Dân Đảng.
- Thời hiện đại
- Sau 1975: đất nước thống nhất nhưng gặp khó khăn, có chiến tranh biên giới.
- Từ Đổi mới 1986: cải cách kinh tế, gia nhập ASEAN (1995), bình thường hóa quan hệ quốc tế, hội nhập mạnh mẽ.
- Cần cù, chịu khó
- Kiên cường, bất khuất
- Khéo léo, sáng tạo
- Hiếu học
- Lễ phép, tôn trọng truyền thống
- Sống tình nghĩa, biết ơn
- Linh hoạt, thích nghi tốt