Từ Đăng Minh
Giới thiệu về bản thân
mik cung nhân mã
Diễn biến chính
- Khởi đầu (1939): Ngày 1/9/1939, Đức xâm lược Ba Lan, khiến Anh và Pháp tuyên chiến với Đức, bắt đầu chiến tranh.
- Mở rộng (1940-1941): Đức tấn công các nước Tây Âu, chiếm Pháp. Liên Xô bị Đức xâm lược (chiến dịch Barbarossa). Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng (7/12/1941), khiến Mỹ tham chiến.
- Bước ngoặt (1942-1943): Quân Đồng minh thắng lớn ở Midway (Thái Bình Dương) và Stalingrad (Liên Xô), đảo ngược thế cờ.
- Giải phóng và sụp đổ (1944-1945): Quân Đồng minh đổ bộ Normandy (6/6/1944), tiến vào Đức. Hitler tự sát (30/4/1945), Đức đầu hàng (7/5/1945). Nhật Bản đầu hàng sau khi Mỹ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki (8/1945).
- Kết thúc: Ngày 2/9/1945, Nhật Bản ký hiệp định đầu hàng, kết thúc chiến tranh.
Hậu quả
- Hơn 70 triệu người chết, trong đó có nạn nhân Holocaust.
- Chia rẽ thế giới thành hai khối (Tư bản và Cộng sản), mở ra Chiến tranh Lạnh.
- Thành lập Liên Hiệp Quốc (1945) để duy trì hòa bình quốc tế.
Văn và Toán
Mik cung nhân mã cơ
h chán rồi
mik tạo acc gv
mấy bn ko lm gv thì ko ns đc vs mik
mik cx chán
:) , đổi nhiều vậy
Mỗi con người khi lớn lên đều mang trong mình một ước mơ, một khát vọng được vươn tới tương lai tươi đẹp mà bản thân mong muốn. Có người mơ trở thành giáo viên đứng trên bục giảng, có người lại mơ làm công an giữ gìn trật tự xã hội. Còn em, từ sâu thẳm trái tim mình, em luôn ấp ủ một ước mơ giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: ước mơ trở thành một bác sĩ – người ngày đêm mang lại sức khỏe, niềm tin và sự sống cho người khác.
Ước mơ ấy không đến với em một cách tình cờ. Em vẫn nhớ như in những ngày bà ngoại em bị bệnh nặng. Mỗi lần nhìn bà nằm mệt mỏi trên giường bệnh, gương mặt gầy đi vì đau đớn, em thấy lòng mình như thắt lại. Đó là những ngày em sợ hãi nhất, sợ một điều gì đó xấu xảy ra với bà. Nhưng rồi, chính những bác sĩ tận tâm trong bệnh viện đã giúp bà vượt qua cơn nguy hiểm. Họ nhẹ nhàng hỏi han, chăm sóc, tìm cách điều trị cho bà từng chút một. Nhìn những bước đi nhanh nhẹn và ánh mắt đầy trách nhiệm của họ, em cảm nhận được rằng nghề bác sĩ là một nghề đẹp – đẹp từ trái tim, đẹp từ sự hi sinh âm thầm mà không phải ai cũng hiểu hết. Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, trong lòng em đã nhen nhóm một ước mơ lớn.
Trong tưởng tượng của em, tương lai của mình thật rực rỡ. Em nhìn thấy bản thân khoác chiếc áo blouse trắng tinh, bước đi giữa bệnh viện rộng lớn với tinh thần nghiêm túc nhưng đầy tự tin. Em sẽ khám bệnh cho những bệnh nhân đang mệt mỏi, sẽ động viên họ bằng giọng nói dịu dàng để họ bớt sợ hãi. Khi nhìn thấy một người khỏi bệnh, nở nụ cười nhẹ nhõm và gửi lời cảm ơn, em nghĩ đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà em từng trải qua. Nghề bác sĩ không phải chỉ chữa bệnh bằng thuốc, mà còn bằng sự cảm thông, bằng tình thương và bằng trách nhiệm đối với từng con người.
Nhưng em hiểu rằng, để đạt được ước mơ ấy, con đường không hề dễ dàng. Em phải học tốt từ bây giờ, đặc biệt là các môn khoa học như Sinh, Hóa, Toán. Có những bài học khó đến mức em ngồi hoài mà vẫn chưa hiểu. Có ngày em cảm thấy mệt, thấy chán, thậm chí muốn từ bỏ. Nhưng rồi em lại nghĩ đến bà, nghĩ đến những giây phút đầy lo lắng trong bệnh viện, nghĩ đến hình ảnh những bác sĩ chạy đôn chạy đáo chỉ để cứu lấy một sinh mạng. Nghĩ đến điều đó, em lại có thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Bởi em biết, không có thành công nào đến mà không phải trả giá bằng sự nỗ lực.
Ngoài việc học, em cũng cố gắng rèn luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Một bác sĩ giỏi không chỉ giỏi kiến thức mà còn phải có trái tim nhân ái và tinh thần bình tĩnh. Nhiều lúc chứng kiến người khác đau đớn, em thấy thương lắm, nhưng em hiểu rằng bác sĩ không chỉ thương người bằng cảm xúc, mà phải dùng tri thức và lý trí để tìm cách cứu họ. Em đang rèn luyện bản thân từng ngày để có thể trở thành một người như vậy – một người vừa ấm áp, vừa mạnh mẽ.
Em tin rằng, mai sau khi ước mơ thành hiện thực, em sẽ không phụ lòng bố mẹ, thầy cô và những người đã luôn tin tưởng, động viên em. Em muốn được giúp những người nghèo không có điều kiện chữa bệnh; muốn mang lại nụ cười và hy vọng cho những bệnh nhân đang tuyệt vọng vì cơn đau. Em mong mình sẽ trở thành một bác sĩ không chỉ chữa bệnh giỏi mà còn giàu lòng nhân ái, để mỗi người khi rời bệnh viện đều cảm thấy được an ủi và trân trọng.
Cuộc sống luôn thay đổi, ước mơ cũng có thể đổi theo thời gian. Nhưng riêng ước mơ của em – ước mơ trở thành bác sĩ – thì chưa bao giờ lung lay. Nó như một ngọn đèn nhỏ luôn sáng trong tim, dẫn em đi qua những ngày khó khăn và giúp em có thêm niềm tin để cố gắng.
Em hiểu rằng con đường phía trước còn dài và đầy thử thách. Nhưng chỉ cần có quyết tâm, có niềm tin và có sự ủng hộ của gia đình, thầy cô, bạn bè, em tin mình sẽ làm được. Và em sẽ không ngừng cố gắng từng ngày để một ngày nào đó, khi đứng giữa bệnh viện đông người, em có thể tự hào nói rằng:
“Ước mơ của mình đã trở thành hiện thực.”