Lã Kiều Nga
Giới thiệu về bản thân
câu 1 : bài làm
Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích hiện lên là một người cha có tình yêu thương con vô cùng sâu sắc và cảm động. Dù bị các con gái đối xử lạnh nhạt, vô tâm, lão vẫn luôn nghĩ đến con, mong được gặp con trong những giây phút cuối đời. Tình yêu ấy mang tính hi sinh tuyệt đối: lão đã dành cả cuộc đời, tiền bạc và sức lực để lo cho các con, thậm chí chấp nhận sống nghèo khổ. Khi cận kề cái chết, điều khiến lão đau đớn nhất không phải là bệnh tật mà là nỗi cô đơn và sự thiếu vắng tình cảm của con. Những lời nói đứt quãng, đầy tuyệt vọng cho thấy bi kịch tinh thần sâu sắc của một người cha bị con cái phụ bạc. Tuy vậy, ngay cả khi oán trách, lão vẫn yêu thương và bênh vực con. Qua đó, hình ảnh lão Goriot trở thành biểu tượng cho tình phụ tử thiêng liêng, đồng thời cũng là lời tố cáo xã hội vô cảm, nơi đồng tiền và danh vọng đã làm băng hoại tình cảm gia đình.
câu 2 : bài làm
Trong xã hội hiện đại, khoảng cách giữa cha mẹ và con cái đang trở thành một vấn đề đáng suy ngẫm. Dù sống chung dưới một mái nhà, nhiều gia đình vẫn tồn tại sự xa cách về tâm hồn, tình cảm, khiến mối quan hệ thiêng liêng này dần trở nên lỏng lẻo.
Trước hết, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái được biểu hiện qua việc thiếu sự quan tâm, chia sẻ. Nhiều bậc cha mẹ mải mê với công việc, ít có thời gian trò chuyện, lắng nghe con. Ngược lại, con cái cũng dễ bị cuốn vào thế giới riêng như mạng xã hội, bạn bè, học tập mà quên đi việc quan tâm đến cha mẹ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, những cuộc trò chuyện chân thành cũng ít đi, khiến tình cảm dần trở nên xa cách.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Một phần do nhịp sống hiện đại quá bận rộn, con người bị cuốn theo guồng quay của công việc và áp lực kinh tế. Bên cạnh đó, sự khác biệt thế hệ cũng tạo ra khoảng cách: cha mẹ và con cái có suy nghĩ, quan điểm sống khác nhau nên khó thấu hiểu nhau. Ngoài ra, sự phát triển của công nghệ khiến con người dễ “gần màn hình nhưng xa con người”, làm giảm sự gắn kết trong gia đình.
Hậu quả của sự xa cách này là rất lớn. Đối với con cái, thiếu sự quan tâm, định hướng từ cha mẹ có thể dẫn đến những lệch lạc trong suy nghĩ và hành vi. Đối với cha mẹ, sự thờ ơ của con cái mang lại nỗi buồn, cô đơn. Về lâu dài, điều này làm suy giảm giá trị của gia đình – nền tảng quan trọng của xã hội. Những bi kịch như trong câu chuyện về lão Goriot chính là lời cảnh tỉnh sâu sắc.
Để khắc phục tình trạng này, mỗi thành viên trong gia đình cần chủ động xây dựng sự gắn kết. Cha mẹ nên dành thời gian lắng nghe, thấu hiểu và tôn trọng con cái nhiều hơn, tránh áp đặt. Con cái cần biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến cha mẹ, thể hiện qua những hành động nhỏ như hỏi han, chia sẻ, giúp đỡ trong cuộc sống. Bên cạnh đó, cần hạn chế sự phụ thuộc vào công nghệ, tăng cường các hoạt động chung để gắn kết tình cảm gia đình.
Tóm lại, khoảng cách giữa cha mẹ và con cái là một vấn đề cần được nhìn nhận nghiêm túc trong xã hội hiện đại. Mỗi người cần ý thức rõ vai trò của mình để giữ gìn và vun đắp tình cảm gia đình, bởi đó là giá trị thiêng liêng và bền vững nhất trong cuộc đời mỗi con người.
câu 1 :
- ngôi kể : ngôi kể thứ ba
câu 2 :
- đề tài: bi kịch của tình phụ tử - tình yêu thương con sâu sắc nhưng bị con cái phụ bạc của lão Goriot trong những giây phút cuộc đời.
câu 3 :
- cảm nhận / suy nghĩ :
+ Lời nói này gợi lên sự xót thương sâu sắc trước số phận bi kịch của lão Goriot. Nó là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ cho Rastignac (và người đọc) về bản chất xã hội Paris lúc bấy giờ: đồng tiền và địa vị có thể khiến con người trở nên vô ơn, bạc bẽo. Lời khuyên “Con phải yêu quý cha mẹ con” là bài học đạo đức cuối cùng, đối lập gay gắt với hiện thực đau lòng mà lão đã trải qua.
câu 4 :
- vì:
+ Lão Goriot yêu con vô điều kiện, dù bị phụ bạc vẫn không ngừng yêu thương.
+ Trong giây phút cận kề cái chết, khát khao lớn nhất là được gặp con, được cảm nhận tình thân.
→ Tình phụ tử mạnh hơn cả oán trách.
câu 5 :
- nhận xét :
+ Lão Goriot chết trong cô đơn, đau đớn, bị bỏ rơi.
+ Cuộc đời là bi kịch của người cha hết lòng vì con nhưng bị con phụ bạc.
+ Qua đó, tác phẩm lên án xã hội vô tình, đề cao tình cảm gia đình và đạo hiếu.
câu 1 : bài làm
Nhân vật Thứ trong đoạn trích được nhà văn xây dựng bằng nhiều nghệ thuật đặc sắc. Trước hết, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba giúp người kể có thể quan sát và miêu tả sâu sắc cuộc sống cũng như tâm trạng của nhân vật. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật được thể hiện rõ qua những suy nghĩ và cảm xúc của Thứ khi phải rời trường y và đối diện với cuộc sống nghèo khó. Hình ảnh so sánh “ra khỏi trường y thấy mình gần như là một phế nhân” đã làm nổi bật tâm trạng chán nản, tự ti và thất vọng của nhân vật trước hoàn cảnh. Ngoài ra, tác giả còn khắc họa bối cảnh cuộc sống nghèo khó, chật vật ở Hà Nội, góp phần làm rõ nguyên nhân khiến Thứ dần mất đi những ước mơ và hoài bão ban đầu. Qua đó, nhân vật Thứ hiện lên là một trí thức trẻ có lý tưởng nhưng bị hoàn cảnh khắc nghiệt làm cho mệt mỏi và bế tắc. Nghệ thuật xây dựng nhân vật chân thực đã giúp người đọc hiểu sâu hơn về bi kịch tinh thần của người trí thức trong xã hội cũ.
câu 2 : bài làm
Trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi những lần vấp ngã. Có ý kiến cho rằng: “Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã.” Ý kiến này nhấn mạnh ý nghĩa của việc chấp nhận thất bại để hướng tới thành công.
Trước hết, thất bại là điều khó tránh trong hành trình chinh phục mục tiêu của mỗi người. Đó có thể là những lần thi không đạt kết quả như mong muốn, công việc gặp khó khăn hay những dự định không thành công. Tuy nhiên, thất bại không phải là dấu chấm hết mà chỉ là một thử thách trên con đường đi đến thành công. Điều quan trọng không phải là ta có thất bại hay không, mà là sau thất bại ta có đủ dũng khí để đứng lên và tiếp tục cố gắng hay không.
Thực tế cho thấy, nhiều người đã đạt được thành công nhờ biết vượt qua thất bại. Mỗi lần thất bại giúp con người rút ra kinh nghiệm, nhận ra những sai lầm và hoàn thiện bản thân. Nhờ vậy, con người trở nên mạnh mẽ, kiên trì và bản lĩnh hơn. Nếu sợ thất bại và dễ dàng bỏ cuộc, chúng ta sẽ không thể tiến bộ hay đạt được mục tiêu của mình.
Đối với người trẻ, việc chấp nhận thất bại càng có ý nghĩa quan trọng. Tuổi trẻ là giai đoạn học hỏi và trải nghiệm, vì vậy những sai lầm hay vấp ngã là điều bình thường. Điều cần thiết là phải giữ vững ý chí, không nản lòng trước khó khăn, luôn nỗ lực và tin tưởng vào bản thân. Khi biết đứng lên sau thất bại, chúng ta sẽ trưởng thành hơn và có thêm động lực để tiếp tục cố gắng.
Tuy nhiên, chấp nhận thất bại không có nghĩa là buông xuôi hay biện minh cho sự lười biếng. Sau mỗi thất bại, con người cần nhìn nhận lại bản thân, rút ra bài học và tìm cách khắc phục để tiến bộ hơn. Chỉ khi biết cố gắng không ngừng, thất bại mới trở thành bước đệm cho thành công.
Tóm lại, thất bại là một phần tất yếu của cuộc sống và cũng là cơ hội để con người trưởng thành. Điều làm nên giá trị của mỗi người không phải là chưa từng vấp ngã, mà là khả năng đứng dậy sau mỗi lần thất bại. Vì vậy, mỗi người trẻ cần học cách chấp nhận thất bại, kiên trì nỗ lực và không ngừng vươn lên để đạt được ước mơ của mình.
câu 1 : ngôi kể thứ ba
câu 2 :những từ ngữ , hình ảnh khắc họa cuộc sống của thứ khi ở hà nội :
- " cuộc sống nghèo khó " ,"chật vật " ,"túng thiếu".
- " nhà trọ chật chội " , dạy ở một trưởng tư " .
-> thể hiện cuộc sống khó khăn , bể tắc và tẻ nhạt của thứ .
câu 3:
- biện pháp tu từ trong bài văn là : so sánh " thấy mình gần như là một phế nhân".
- tác dụng : làm nổi bật tâm trạng chán nản ,bất lực , mất niềm tin vào bản thân và cuộc sống của thứ thứ khi phải sống trong hoàn cảnh nghèo khó , bế tắc .
câu 4 : sự thay đổi của thứ
- trước : có nhiều ước mơ , hoài bão ,mong muốn học hành và thành đạt.
- sau : cuộc sống nghèo khó khiến thứ chán nản, bi quan , mất dần lý tưởng , sống mòn mỏi.
câu 5 : thông điệp rút ra
- con người cần giữ vững ước mơ và ý chí trước khó khăn của cuộc sống .
- nếu buông xuôi và mất niềm tin , con người dễ rơi vào cuộc sống tẻ nhạt , " sống mòn".