Trần Kim Xuân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Kim Xuân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

I. Phần đọc hiểu:

Câu 1: Xác định ngôi kể trong văn bản

-Ngôi kể thứ ba

Câu 2: Từ ngữ, hình ảnh khắc họa cuộc sống của Thứ khi ở Hà Nội

Dựa vào đoạn trích, cuộc sống của Thứ ở Hà Nội hiện lên với vẻ tù túng, mệt mỏi:

-Từ ngữ: Rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom

-Hình ảnh, Trạng thái: Chỉ dám nghĩ đến chuyện để dành, mua vườn, làm nhà, nuôi vợ con; thấy đời mình sẽ "mốc lên", "gỉ đi", "mòn", "mục ra ở một xó nhà quê"

-Tính chất: Ti tiện, nhỏ nhen

Câu 3: Phân tích tác dụng biện pháp tu từ trong câu: "Ra khỏi trường, y thấy mình gần như là một phế nhân

-Biện pháp tu từ: So sánh ("y" như "một phế nhân")

-Tác dụng:

-Nhấn mạnh cảm giác bất lực, vô dụng và đau đớn cực độ của Thứ. Khi mất đi công việc (ngôi trường đóng cửa), Thứ cảm thấy mình không còn giá trị, không còn khả năng đóng góp hay thực hiện hoài bão, chỉ còn là một kẻ "tàn phế" về mặt tâm hồn và ý chí

-Làm cho cách diễn đạt trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm, đồng thời thể hiện cái nhìn tự trào đầy xót xa của nhân vật về bản thân mình

Câu 4: Nhận xét sự thay đổi của Thứ khi ở Hà Nội và Sài Gòn

Sự thay đổi này cho thấy một quá trình "mòn" đi về tâm hồn:

-Ở Sài Gòn: Đó là quãng thời gian đẹp nhất. Thứ sống "hăm hở", "náo nức", "say mê". Anh tràn đầy hy vọng, dành thời gian ở thư viện, mơ mộng đi Pháp và khao khát trở thành vĩ nhân để thay đổi xứ sở

-Ở Hà Nội: Thứ trở nên thực dụng và hèn yếu hơn. Anh rơi vào cảnh "sống mòn", chỉ lo toan những việc vụn vặt, đời thường (tiền nong, vợ con). Sự nhiệt huyết bị thay thế bằng sự "rụt rè", "sẻn so"

=> Đây là sự thoái hóa từ một trí thức đầy lý tưởng thành một kẻ tiểu tư sản nghèo nàn, bị gánh nặng cơm áo gạo tiền và môi trường sống tù đọng bóp nghẹt ước mơ

Câu 5: Thông điệp rút ra và lí giải

-Thông điệp: Đừng để cuộc sống cơm áo gạo tiền làm xói mòn đi lý tưởng và nhân cách của bản thân

-Qua nhân vật Thứ, ta thấy sự đáng sợ của lối sống quẩn quanh, không mục đích. Nếu con người không có ý chí vượt lên nghịch cảnh hoặc thiếu một môi trường tốt để phát triển, họ sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái "chết ngay trong lúc sống". Tuy nhiên, ánh sáng hy vọng ở cuối đoạn trích về một cuộc sống "dễ dàng hơn, đẹp đẽ hơn" sau chiến tranh cũng nhắc nhở chúng ta cần giữ vững niềm tin vào tương lai


II. Phần làm văn:

Câu 1:

Trong đoạn trích "Sống mòn", nhà văn Nam Cao đã thể hiện bút pháp hiện thực tâm lý bậc thầy qua nhân vật Thứ. Nghệ thuật xây dựng nhân vật của ông không tập trung vào ngoại hình hay hành động kịch tính mà đi sâu vào khám phá thế giới nội tâm đầy phức tạp. Nam Cao sử dụng triệt để hình thức độc thoại nội tâm và dòng ý thức để nhân vật tự soi chiếu, dằn vặt về sự "mòn" đi của chính mình. Sự đối lập giữa quá khứ rực rỡ ở Sài Gòn ''đầy hoài bão, say mê'' và hiện tại xám xịt ở Hà Nội ''nhỏ nhen, ích kỷ'' đã làm nổi bật bi kịch của người trí thức nghèo. Bên cạnh đó, các hình ảnh biểu tượng như "phế nhân", "con trâu kéo cày" hay cái chết "mốc lên, gỉ đi" được đan cài khéo léo, góp phần cụ thể hóa nỗi đau tinh thần và sự bế tắc của nhân vật. Qua đó, Thứ hiện lên không chỉ là một cá nhân mà còn là đại diện cho cả một thế hệ trí thức tiểu tư sản đang loay hoay trong "cái ao đời phẳng lặng", tạo nên giá trị nhân đạo và hiện thực sâu sắc cho tác phẩm

Câu 2:

Trong hành trình kiến tạo cuộc đời, con người luôn khao khát chinh phục những đỉnh cao rực rỡ và mong muốn nhận được sự ghi nhận cho những thành tựu của mình. Chúng ta thường nhìn vào vinh quang của người khác mà quên mất rằng, cuộc đời không bao giờ là một đại lộ trải đầy hoa hồng, mà là một hành trình đầy rẫy những ghềnh thác và thử thách. Đã có ý kiến sâu sắc cho rằng: "Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã". Câu nói ấy là một chân lý sống, khẳng định rằng giá trị của con người không đo bằng số lần chiến thắng, mà đo bằng bản lĩnh kiên cường sau những đổ vỡ

Trước hết, ta cần hiểu thất bại là gì? Đó là khi kết quả công việc không đạt được như ý muốn, là những lần vấp ngã, sai lầm khiến ta hụt hẫng. Chấp nhận thất bại không có nghĩa là buông xuôi hay cam chịu số phận. Ngược lại, đó là thái độ dũng cảm đối diện với thực tế, dám nhìn thẳng vào những khiếm khuyết của bản thân để tìm cách sửa chữa. Vinh quang thực sự chỉ xuất hiện khi con người ta biết vươn dậy, dùng chính những mảnh vỡ của thất bại để xây dựng nên nền móng vững chắc cho tương lai

Tại sao chúng ta phải biết chấp nhận thất bại? Bởi lẽ, thất bại chính là người thầy nghiêm khắc nhưng công tâm nhất. Những bài học đắt giá nhất thường không đến từ sách vở mà đến từ chính những lần ta sai lầm. Thất bại giúp ta nhận ra những lỗ hổng trong tư duy, để từ đó kịp thời điều chỉnh phương hướng. Bên cạnh đó, việc đối mặt với nghịch cảnh giúp rèn luyện bản lĩnh và sự kiên trì. Một người chưa bao giờ vấp ngã giống như một cái cây mọc trong lồng kính, trông xanh tốt nhưng dễ dàng gục ngã trước giông bão. Ngược lại, người đã từng nếm mật nằm gai từng trải qua hụt hẫng sẽ có một tâm thế vững vàng và sức bền bỉ kinh ngạc. Chính hành động đứng lên sau mỗi lần ngã mới là thước đo chính xác nhất cho giá trị của một con người

Thực tế đã chứng minh, những vĩ nhân đều là những bậc thầy trong việc học từ thất bại. Nếu không có hàng ngàn lần thử nghiệm sai lầm, liệu Thomas Edison có thể thắp sáng thế giới bằng bóng đèn điện? Nếu không bị từ chối bởi hàng chục nhà xuất bản, liệu J.K. Rowling có thể tạo ra thế giới Harry Potter đầy mê hoặc? Với học sinh chúng ta, một con điểm kém không phải là dấu chấm hết, đó là điểm dừng để nhìn lại phương pháp học tập

Tuy nhiên, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận một thực trạng đáng buồn trong một bộ phận giới trẻ hiện nay. Không ít người đang mắc phải hội chứng sợ thất bại, họ sống trong lo âu, thu mình vì sợ bị đánh giá. Sự sợ hãi ấy đã vô tình tạo ra những không dám dấn thân, không dám thử thách. Nguy hiểm hơn, lại có những người sau khi thất bại chọn cách đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc số phận để che đậy sự yếu kém. Cũng có những người chấp nhận thất bại một cách mù quáng, cứ để bản thân vấp ngã liên tiếp ở cùng một chỗ mà không chịu tư duy thay đổi, đó không phải là sự kiên trì, mà là sự bảo thủ và lười biếng về mặt trí tuệ. Những lối sống này không chỉ khiến cá nhân trì trệ mà còn làm lãng phí năng lượng quý giá của tuổi trẻ

Tóm lại, thành công không phải là một đích đến không có dấu chân của sự thất bại, mà là kết quả của một quá trình bền bỉ, dám sai và dám sửa. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời, chúng ta hãy cứ dấn thân và khao khát. Đừng sợ vấp ngã, bởi mỗi lần đứng dậy, bạn đã chiến thắng chính bản thân mình và đó chính là vinh quang lớn lao, rực rỡ nhất mà mỗi người có thể đạt được


I. Phần đọc hiểu:

Câu 1: Xác định ngôi kể trong văn bản

-Ngôi kể thứ ba

Câu 2: Từ ngữ, hình ảnh khắc họa cuộc sống của Thứ khi ở Hà Nội

Dựa vào đoạn trích, cuộc sống của Thứ ở Hà Nội hiện lên với vẻ tù túng, mệt mỏi:

-Từ ngữ: Rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom

-Hình ảnh, Trạng thái: Chỉ dám nghĩ đến chuyện để dành, mua vườn, làm nhà, nuôi vợ con; thấy đời mình sẽ "mốc lên", "gỉ đi", "mòn", "mục ra ở một xó nhà quê"

-Tính chất: Ti tiện, nhỏ nhen

Câu 3: Phân tích tác dụng biện pháp tu từ trong câu: "Ra khỏi trường, y thấy mình gần như là một phế nhân

-Biện pháp tu từ: So sánh ("y" như "một phế nhân")

-Tác dụng:

-Nhấn mạnh cảm giác bất lực, vô dụng và đau đớn cực độ của Thứ. Khi mất đi công việc (ngôi trường đóng cửa), Thứ cảm thấy mình không còn giá trị, không còn khả năng đóng góp hay thực hiện hoài bão, chỉ còn là một kẻ "tàn phế" về mặt tâm hồn và ý chí

-Làm cho cách diễn đạt trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm, đồng thời thể hiện cái nhìn tự trào đầy xót xa của nhân vật về bản thân mình

Câu 4: Nhận xét sự thay đổi của Thứ khi ở Hà Nội và Sài Gòn

Sự thay đổi này cho thấy một quá trình "mòn" đi về tâm hồn:

-Ở Sài Gòn: Đó là quãng thời gian đẹp nhất. Thứ sống "hăm hở", "náo nức", "say mê". Anh tràn đầy hy vọng, dành thời gian ở thư viện, mơ mộng đi Pháp và khao khát trở thành vĩ nhân để thay đổi xứ sở

-Ở Hà Nội: Thứ trở nên thực dụng và hèn yếu hơn. Anh rơi vào cảnh "sống mòn", chỉ lo toan những việc vụn vặt, đời thường (tiền nong, vợ con). Sự nhiệt huyết bị thay thế bằng sự "rụt rè", "sẻn so"

=> Đây là sự thoái hóa từ một trí thức đầy lý tưởng thành một kẻ tiểu tư sản nghèo nàn, bị gánh nặng cơm áo gạo tiền và môi trường sống tù đọng bóp nghẹt ước mơ

Câu 5: Thông điệp rút ra và lí giải

-Thông điệp: Đừng để cuộc sống cơm áo gạo tiền làm xói mòn đi lý tưởng và nhân cách của bản thân

-Qua nhân vật Thứ, ta thấy sự đáng sợ của lối sống quẩn quanh, không mục đích. Nếu con người không có ý chí vượt lên nghịch cảnh hoặc thiếu một môi trường tốt để phát triển, họ sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái "chết ngay trong lúc sống". Tuy nhiên, ánh sáng hy vọng ở cuối đoạn trích về một cuộc sống "dễ dàng hơn, đẹp đẽ hơn" sau chiến tranh cũng nhắc nhở chúng ta cần giữ vững niềm tin vào tương lai


II. Phần làm văn:

Câu 1:

Trong đoạn trích "Sống mòn", nhà văn Nam Cao đã thể hiện bút pháp hiện thực tâm lý bậc thầy qua nhân vật Thứ. Nghệ thuật xây dựng nhân vật của ông không tập trung vào ngoại hình hay hành động kịch tính mà đi sâu vào khám phá thế giới nội tâm đầy phức tạp. Nam Cao sử dụng triệt để hình thức độc thoại nội tâm và dòng ý thức để nhân vật tự soi chiếu, dằn vặt về sự "mòn" đi của chính mình. Sự đối lập giữa quá khứ rực rỡ ở Sài Gòn ''đầy hoài bão, say mê'' và hiện tại xám xịt ở Hà Nội ''nhỏ nhen, ích kỷ'' đã làm nổi bật bi kịch của người trí thức nghèo. Bên cạnh đó, các hình ảnh biểu tượng như "phế nhân", "con trâu kéo cày" hay cái chết "mốc lên, gỉ đi" được đan cài khéo léo, góp phần cụ thể hóa nỗi đau tinh thần và sự bế tắc của nhân vật. Qua đó, Thứ hiện lên không chỉ là một cá nhân mà còn là đại diện cho cả một thế hệ trí thức tiểu tư sản đang loay hoay trong "cái ao đời phẳng lặng", tạo nên giá trị nhân đạo và hiện thực sâu sắc cho tác phẩm

Câu 2:

Trong hành trình kiến tạo cuộc đời, con người luôn khao khát chinh phục những đỉnh cao rực rỡ và mong muốn nhận được sự ghi nhận cho những thành tựu của mình. Chúng ta thường nhìn vào vinh quang của người khác mà quên mất rằng, cuộc đời không bao giờ là một đại lộ trải đầy hoa hồng, mà là một hành trình đầy rẫy những ghềnh thác và thử thách. Đã có ý kiến sâu sắc cho rằng: "Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã". Câu nói ấy là một chân lý sống, khẳng định rằng giá trị của con người không đo bằng số lần chiến thắng, mà đo bằng bản lĩnh kiên cường sau những đổ vỡ

Trước hết, ta cần hiểu thất bại là gì? Đó là khi kết quả công việc không đạt được như ý muốn, là những lần vấp ngã, sai lầm khiến ta hụt hẫng. Chấp nhận thất bại không có nghĩa là buông xuôi hay cam chịu số phận. Ngược lại, đó là thái độ dũng cảm đối diện với thực tế, dám nhìn thẳng vào những khiếm khuyết của bản thân để tìm cách sửa chữa. Vinh quang thực sự chỉ xuất hiện khi con người ta biết vươn dậy, dùng chính những mảnh vỡ của thất bại để xây dựng nên nền móng vững chắc cho tương lai

Tại sao chúng ta phải biết chấp nhận thất bại? Bởi lẽ, thất bại chính là người thầy nghiêm khắc nhưng công tâm nhất. Những bài học đắt giá nhất thường không đến từ sách vở mà đến từ chính những lần ta sai lầm. Thất bại giúp ta nhận ra những lỗ hổng trong tư duy, để từ đó kịp thời điều chỉnh phương hướng. Bên cạnh đó, việc đối mặt với nghịch cảnh giúp rèn luyện bản lĩnh và sự kiên trì. Một người chưa bao giờ vấp ngã giống như một cái cây mọc trong lồng kính, trông xanh tốt nhưng dễ dàng gục ngã trước giông bão. Ngược lại, người đã từng nếm mật nằm gai từng trải qua hụt hẫng sẽ có một tâm thế vững vàng và sức bền bỉ kinh ngạc. Chính hành động đứng lên sau mỗi lần ngã mới là thước đo chính xác nhất cho giá trị của một con người

Thực tế đã chứng minh, những vĩ nhân đều là những bậc thầy trong việc học từ thất bại. Nếu không có hàng ngàn lần thử nghiệm sai lầm, liệu Thomas Edison có thể thắp sáng thế giới bằng bóng đèn điện? Nếu không bị từ chối bởi hàng chục nhà xuất bản, liệu J.K. Rowling có thể tạo ra thế giới Harry Potter đầy mê hoặc? Với học sinh chúng ta, một con điểm kém không phải là dấu chấm hết, đó là điểm dừng để nhìn lại phương pháp học tập

Tuy nhiên, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận một thực trạng đáng buồn trong một bộ phận giới trẻ hiện nay. Không ít người đang mắc phải hội chứng sợ thất bại, họ sống trong lo âu, thu mình vì sợ bị đánh giá. Sự sợ hãi ấy đã vô tình tạo ra những không dám dấn thân, không dám thử thách. Nguy hiểm hơn, lại có những người sau khi thất bại chọn cách đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc số phận để che đậy sự yếu kém. Cũng có những người chấp nhận thất bại một cách mù quáng, cứ để bản thân vấp ngã liên tiếp ở cùng một chỗ mà không chịu tư duy thay đổi, đó không phải là sự kiên trì, mà là sự bảo thủ và lười biếng về mặt trí tuệ. Những lối sống này không chỉ khiến cá nhân trì trệ mà còn làm lãng phí năng lượng quý giá của tuổi trẻ

Tóm lại, thành công không phải là một đích đến không có dấu chân của sự thất bại, mà là kết quả của một quá trình bền bỉ, dám sai và dám sửa. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời, chúng ta hãy cứ dấn thân và khao khát. Đừng sợ vấp ngã, bởi mỗi lần đứng dậy, bạn đã chiến thắng chính bản thân mình và đó chính là vinh quang lớn lao, rực rỡ nhất mà mỗi người có thể đạt được


Walt Disney is famous around the world for making a lot of sucsessful films, which are loved by children and adults of many generations.

Walt Disney was born in Chicago in 1901. During his childhood, he loved drawing and painting. He attended Brenton Grammar School, but he left school when he was 16.

Disney was a very sucsessful film marker, who created Mickey Mouse and produced sucsessful animated films such as Snow White and The Seven Dwarfs. Thoughout his career, Disney won received 26 oscars, three golden globe Awards, one Emmy Awards a record in history. He is also famous for building the first theme park in the world, called Disneyland. Now many more Disney parks have been built and have become popular worldwide.

Walt Disney had three older brothers and a younger sister. He married Lillian Bounds, and they were together for 41 years. They had one biological daughter and one adopted daughter.

Disney died from cancer in 1966, but the Walt Disney Studios continued to make live-action and animated films. These films inspire people off all ages to follow their dreams.