Lục Văn Cường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1Vẻ đẹp tâm hồn của Bác Hồ qua những vần thơ kháng chiến là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất nghệ sĩ lãng mạn và cốt cách chiến sĩ kiên trung. Trước hết, đó là một tình yêu thiên nhiên tha thiết, luôn giao hòa trọn vẹn với vẻ đẹp của tạo vật dù trong hoàn cảnh gian khổ nhất. Giữa chốn "giang sơn Tiên Rồng", Bác vẫn dành tâm hồn để thưởng ngoạn ánh trăng, cảnh núi rừng, coi thiên nhiên là người bạn tri kỷ dọc đường hành quân. Bên cạnh đó, tâm hồn Bác còn tỏa sáng bởi phong thái ung dung, tự tại. Sự lạc quan và bản lĩnh làm chủ hoàn cảnh giúp Người vượt lên trên những thiếu thốn, hiểm nguy của cuộc chiến để giữ cho mình một "tâm hồn cao đẹp". Đặc biệt, tình yêu thiên nhiên ấy luôn gắn liền với trách nhiệm đối với Tổ quốc. Mỗi vần thơ không chỉ là tiếng lòng của một thi sĩ mà còn là ý chí của một vị lãnh tụ luôn canh cánh nỗi lòng vì độc lập dân tộc. Tóm lại, vẻ đẹp tâm hồn Bác chính là tấm gương sáng về sự kết hợp hài hòa giữa cái "tôi" cá nhân cao khiết và cái "ta" chung của vận mệnh đất nước, truyền cảm hứng mạnh mẽ về lối sống có lý tưởng cho thế hệ trẻ.
Câu2
Trong hành trình trưởng thành, mỗi người trẻ đều mang trong mình những hoài bão riêng biệt. Thế nhưng, không ít lần những ước muốn ấy lại va chạm với những kỳ vọng, định hướng từ phía gia đình. Khoảng cách giữa "con muốn" và "bố mẹ muốn" đôi khi tạo nên những rào cản tâm lý nặng nề. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể dung hòa giữa mong muốn cá nhân và sự mong đợi của người thân? Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng bản chất của mọi kỳ vọng từ gia đình đều xuất phát từ tình yêu thương. Bố mẹ là những người đi trước, họ mong muốn con cái có một cuộc sống ổn định, ít rủi ro hơn dựa trên những trải nghiệm cũ. Trong khi đó, mong muốn cá nhân lại là biểu hiện của cái tôi độc lập, khao khát được khẳng định mình. Sự mâu thuẫn nảy sinh khi hai bên thiếu đi một "chiếc cầu" kết nối thông tin. Chìa khóa đầu tiên và quan trọng nhất chính là đối thoại chân thành. Thay vì im lặng cam chịu hay phản kháng gay gắt, chúng ta nên chủ động ngồi lại, bày tỏ một cách điềm tĩnh về đam mê, năng lực và kế hoạch cụ thể của mình. Một cuộc trò chuyện đủ sâu sẽ giúp cha mẹ hiểu rằng lựa chọn của chúng ta không phải là sự bốc đồng, mà là kết quả của quá trình suy nghĩ chín chắn. Hãy dùng sự chân thành để biến gia đình từ "người giám sát" trở thành "người đồng hành". Tuy nhiên, lời nói sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu đi hành động. Cách tốt nhất để hóa giải sự lo âu của gia đình là chứng minh năng lực. Khi bạn làm tốt công việc mình chọn, đạt được những thành tựu nhất định và cho thấy một lối sống tự lập, có trách nhiệm, cha mẹ sẽ tự khắc nảy sinh niềm tin. Sự thành công thực tế là minh chứng hùng hồn nhất để bảo vệ quan điểm cá nhân. Đừng chỉ yêu cầu cha mẹ phải tin mình, hãy cho họ thấy lý do tại sao họ nên tin. Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần học cách lắng nghe có chọn lọc. Đừng vội vàng gạt bỏ mọi lời khuyên của cha mẹ vì cho rằng chúng "lỗi thời". Kinh nghiệm sống và sự thấu hiểu về tính cách của cha mẹ dành cho con cái đôi khi giúp chúng ta nhận ra những lỗ hổng trong kế hoạch của chính mình. Sự dung hòa thực chất là quá trình tìm điểm chung: lấy đam mê của con làm kim chỉ nam và lấy sự thận trọng, kinh nghiệm của cha mẹ làm màng lọc an toàn. Cuối cùng, chúng ta cần nhận thức rằng dung hòa không phải là từ bỏ bản thân, cũng không phải là bất hiếu. Đó là sự trưởng thành trong giao tiếp và ứng xử. Khi có thể kết nối được trái tim với trái tim, áp lực từ kỳ vọng sẽ biến thành động lực to lớn. Tóm lại, để sống trọn vẹn với ước mơ mà vẫn giữ được sự ấm êm của gia đình, mỗi chúng ta cần kiên trì, thấu hiểu và không ngừng nỗ lực. Hãy dũng cảm theo đuổi những gì mình yêu, nhưng hãy làm điều đó với một trái tim biết ơn và một thái độ cầu thị. Bởi lẽ, thành công trọn vẹn nhất chính là thành công có được sự chúc phúc từ những người thân yêu.Câu 1 thể thơ lục bát
Dấu hiệu nhận biết câu đầu 6chữ câu sau 8chữ theo trinhf tự chặc trẽ
Câu 2 dồng sông lạnh ngắt như tờ
Sao đưa thuyền chạy thuyề chờ trăng theo
Núi giăn thành luỹ sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vậy quân thù
Câu 3 biện pháp so sánh
Tác dụng Gợi tả sự tĩnh lặng tuyệt đối của dòng sông Đáy trong đêm trăng. Nó tạo nên một không gian thanh bình, trong trẻo, làm nền cho sự vận động nhẹ nhàng của con thuyền
Câu 4 Hai câu thơ này thể hiện nỗi lòng và cốt cách của Hồ Chủ tịch
Cho thấy sự thống nhất giữa một tâm hồn thi sĩ nhạy cảm với thiên nhiên và một ý chí chiến sĩ kiên cường, luôn đặt vận mệnh dân tộc lên trên hết.
Câu 5 Bài thơ "Đi thuyền trên sông Đáy" gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng yêu nước và tinh thần lạc quan trong mọi hoàn cảnh. Qua hình ảnh Bác Hồ giữa thiên nhiên kháng chiến, ta học được rằng tình yêu thiên nhiên luôn gắn liền với trách nhiệm đối với Tổ quốc. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, gian khổ của cuộc chiến, con người vẫn cần giữ cho mình một tâm hồn cao đẹp, phong thái ung dung để nhìn nhận vẻ đẹp của cuộc sống. Đồng thời, mỗi cá nhân cần ý thức được vai trò của mình trong việc giữ gìn và xây dựng "giang san Tiên Rồng" mà cha ông đã để lại
Cau 1: Trong tiểu thuyết
Sống mòn, Nam Cao đã thể hiện bậc thầy nghệ thuật xây dựng nhân vật Thứ thông qua bút pháp phân tích tâm lý chuyên sâu và ngôn ngữ đối thoại nội tâm. Thay vì tập trung vào ngoại hình hay hành động bên ngoài, tác giả đi sâu vào từng "ngõ ngách" u tối trong tâm hồn Thứ, phơi bày những cuộc đấu tranh dữ dội giữa phần "con" ti tiện và phần "người" cao thượng. Việc sử dụng những chi tiết đời thường nhưng giàu sức gợi như bữa cơm đầy sạn hay căn gác trọ ngột ngạt đã khắc họa sắc nét bi kịch của một trí thức "đang chết lúc đang sống". Đặc biệt, hệ thống ngôn ngữ giàu tính triết lý và các biện pháp tu từ (như so sánh Thứ với "phế nhân") không chỉ cá tính hóa nhân vật mà còn nâng tầm ý nghĩa tác phẩm, biến nỗi đau của Thứ thành nỗi đau chung của cả một thế hệ trí thức bế tắc. Qua đó, Nam Cao đã xây dựng thành công một điển hình nghệ thuật về kiểu nhân vật tự thức, đầy ám ảnh và có sức lay động sâu sắc đến bạn đọc mọi thời đại.
Cau2:
Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao, người trẻ thường khao khát ánh hào quang của thành công mà quên mất rằng, những viên gạch xây nên đài vinh quang ấy vốn được nhào nặn từ bùn đất của thất bại. Có ý kiến cho rằng: Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã. Câu nói này không chỉ là một lời an ủi mà còn là một triết lý sống sống còn đối với thế hệ trẻ ngày nay: Hãy biết chấp nhận thất bại để thành công. Thất bại không đơn thuần là việc không đạt được mục tiêu, mà là một trạng thái thử thách bản lĩnh. Chấp nhận thất bại không phải là buông xuôi hay thỏa hiệp với sự yếu kém, mà là thái độ dám đối diện với sự thật, nhìn thẳng vào những thiếu sót của bản thân để tìm cách khắc phục. Từ góc nhìn của người trẻ – những người giàu nhiệt huyết nhưng thiếu kinh nghiệm – thất bại chính là "người thầy" nghiêm khắc và công tâm nhất. Tại sao phải chấp nhận thất bại mới có thể thành công? Trước hết, thất bại giúp ta thanh lọc những ảo tưởng. Tuổi trẻ dễ bị cuốn vào sự tự tin thái quá. Một lần vấp ngã sẽ giúp chúng ta tỉnh ngộ, nhận ra giới hạn của mình và thực tế khắc nghiệt của cuộc sống. Thứ hai, mỗi lần vấp ngã là một lần chúng ta tích lũy được bài học kinh nghiệm quý báu mà không sách vở nào dạy được. Những vết sẹo của sự thất bại chính là huân chương cho sự trưởng thành. Một người không bao giờ ngã là người không bao giờ đi, và một người không bao giờ thất bại là người chưa bao giờ thực sự nỗ lực làm điều gì lớn lao. Hãy nhìn vào những tấm gương lớn: như Thomas Edisonđã thất bại hàng nghìn lần trước khi thắp sáng nhân loại bằng bóng đèn điện; hay J.K. Rowling bị 12 nhà xuất bản từ chối trước khi Harry Potter trở thành hiện tượng toàn cầu. Nhưng Điểm chung của họ không phải là sự may mắn, mà là bản lĩnh vươn dậy. Sự vinh quang của họ rực rỡ hơn gấp bội vì nó được đúc kết từ sự kiên trì bền bỉ sau mỗi lần gục ngã. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, áp lực từ "con nhà người ta" và nỗi sợ bị phán xét khiến nhiều bạn trẻ rơi vào trạng thái sợ thất bại. Khi gặp khó khăn, họ dễ dàng suy sụp, chọn cách trốn tránh hoặc tệ hơn là từ bỏ cuộc sống. Đó là một lối sống bạc nhược. Chúng ta cần hiểu rằng, thất bại chỉ thực sự là thất bại khi chúng ta ngừng cố gắng. Nếu sau mỗi lần vấp ngã, bạn thu mình lại trong kén, bạn sẽ mãi là một con sâu; nhưng nếu bạn dùng nỗi đau ấy làm động lực để vươn lên, bạn sẽ hóa thành cánh bướm rực rỡ. Là một người trẻ, chúng ta cần rèn luyện cho mình một tư duy phát triển. Khi đối mặt với thất bại, thay vì tự dằn vặt: "Tại sao tôi lại kém cỏi thế?", hãy hỏi: "Tôi học được gì từ lần này?". Hãy biến những mảnh vỡ của sự thất bại thành bậc thang để bước cao hơn. Tóm lại, con đường đến với thành công chưa bao giờ là một đường thẳng. Nó là một đường zigzag của những lần sai và sửa. Đừng sợ hãi khi phải bắt đầu lại từ đầu, bởi đó là lúc bạn bắt đầu với một nền tảng kinh nghiệm vững chắc hơn. Bạn có sẵn sàng coi vấp ngã là một phần của vinh quang để tiếp tục dấn thân vào hành trình phía trước không?Câu 1: ngôi kể thứ ba
Câu 2: moc len ri di bung lay ao tu vong quanh nhung can phong hep nong but toi tam
cau 3: tu tu so sanh the hien qua cau ra khoi truong y tha minh nhu mot phe nhan
Cau 4: khi vao sai gon thi y co mot su hi vong khang dinh minh va khi y o ha noi reu ra va chet dang ve tinh than
Cau5: Qua nhân vật Thứ, Nam Cao cho thấy một bi kịch đau đớn: con người không chết vì đói khát vật chất ngay lập tức, mà chết vì sự đơn điệu, nhỏ nhen và bế tắc trong tâm hồn. Khi để "cơm áo gạo tiền" chi phối hoàn toàn, con người dễ rơi vào lối sống ích kỷ, soi mói và đánh mất đi lý tưởng ban đầu Dù Thứ có những lúc ti tiện, nhưng ông luôn cảm thấy "nhục nhã" và "đau đớn" về sự thay đổi đó. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: trong bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào, việc giữ vững khả năng tự kiểm điểm và khát khao được sống tử tế là sợi dây cuối cùng để duy trì phần "người" trong mỗi cá nhân Thông điệp này thôi thúc người đọc phải luôn tỉnh táo để không bị cuốn vào vòng xoáy của những giá trị vật chất tạm thời, từ đó nỗ lực tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại thay vì chỉ đơn thuần là "tồn tại để chờ cái chết".