Trần Thảo Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thảo Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Trong cuộc sống hiện đại, có một câu nói rằng: “Chỉ khi đánh mất, con người mới thật sự biết trân trọng.” Điều đó đặc biệt đúng khi phân tích diễn biến tâm lý của Chi-hon trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ. Vấn đề đặt ra ở đây là sự giằng xé nội tâm của người con gái khi mẹ mình bị lạc – bản chất của vấn đề nằm ở nỗi ân hận, day dứt và cảm giác bất lực. Thực tế, Chi-hon vốn là người bận rộn, sống xa nhà, nên khi sự việc xảy ra, cô hoang mang, lo lắng rồi dần nhận ra sự vô tâm của chính mình. Nguyên nhân chủ quan đến từ việc Chi-hon mải chạy theo công việc; khách quan là nhịp sống hiện đại khiến con cái xa cách cha mẹ. Điều đó dẫn đến hậu quả là sự hối hận muộn màng và nỗi đau tinh thần dai dẳng. Thực tế, nhiều người trẻ cũng rơi vào tình trạng tương tự: chỉ đến khi cha mẹ già yếu hoặc gặp biến cố mới giật mình nhìn lại. Để hạn chế điều này, mỗi người cần dành thời gian quan tâm, trò chuyện, thấu hiểu gia đình nhiều hơn. Khẳng định lại, diễn biến tâm lý của Chi-hon là lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, giúp tôi tự nhắc mình phải biết trân trọng và yêu thương những người thân khi còn có thể.

câu 2:

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có lúc ta nhận ra rằng những điều giúp ta đứng vững không phải chỉ là thành công hay những mục tiêu phía trước, mà còn là những ký ức đẹp đẽ về những người thân yêu đã gắn bó với ta suốt quãng đời thơ ấu. Người ta thường nói: “Ký ức là nơi ta cất giữ những yêu thương.” Và thực vậy, ký ức về những người thân yêu luôn giữ vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời của mỗi người.

câu 1: ngôi kể thứ nhất

câu 2:Điểm nhìn đặt từ nhân vật “tôi” – Chi-hon, người con gái thứ ba, qua đó tái hiện sự việc bằng cảm xúc và nhận thức của cô.

câu 3:

Biện pháp nghệ thuật: – Phép lặp cấu trúc (“Lúc mẹ… cô đang…”), – Đối lập giữa hoàn cảnh của mẹ và sự bận rộn của con. Tác dụng: – Nhấn mạnh sự vô tâm, xa cách của người con; – Tạo cảm giác day dứt khi so sánh giữa nỗi bất hạnh của mẹ và sự thờ ơ vô thức của cô; – Khắc sâu sự tương phản để làm nổi bật nỗi cô đơn, thiệt thòi của người mẹ.

câu 4:

Phẩm chất của người mẹ: – Tần tảo, hi sinh cả đời vì gia đình. – Chịu đựng âm thầm, nhiều tổn thương mà không ai hay biết. – Luôn quan tâm, lo lắng cho con cái dù bản thân yếu dần. Câu văn thể hiện phẩm chất: Có thể dẫn một câu văn tiêu biểu từ tác phẩm (phần chú thích cho phép hiểu nội dung rộng hơn): – “Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này.” (→ kiên nhẫn chịu đựng, giấu bệnh). Hoặc trong tác phẩm: – “Mẹ luôn dành phần tốt nhất cho các con.” – “Mẹ chưa từng nghĩ đến bản thân.”

câu 5:

Những hành động vô tâm đôi khi tưởng như nhỏ bé nhưng lại có thể khiến người thân tổn thương sâu sắc. Khi quá bận rộn hoặc chỉ nghĩ đến bản thân, ta dễ quên rằng cha mẹ luôn mong chờ sự quan tâm và một chút lắng nghe từ con cái. Sự thờ ơ đó có thể khiến họ buồn tủi, cô đơn, nhất là khi họ đang âm thầm chịu đựng khó khăn. Vì vậy, mỗi người cần sống chậm lại, trân trọng và quan tâm đến những người mình yêu thương trước khi quá muộn.