Đỗ Nguyễn Bảo Trân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Trong văn bản, nhân vật phu nhân hiện lên là một biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ truyền thống, đóng vai trò là điểm tựa tinh thần vững chãi cho Đinh Hoàn. Qua những chi tiết về lời nói và hành xử, ta thấy bà không chỉ là một người vợ hiền thục mà còn là một người có cái nhìn thấu đáo về thời cuộc. Khi Đinh Hoàn dấn thân vào việc nước, phu nhân không hề ngăn cản bằng sự ích kỷ cá nhân; trái lại, bà thấu hiểu và sẻ chia với lý tưởng của chồng. Sự điềm tĩnh, nhẫn nại của bà khi đối mặt với những khó khăn gia đình để chồng yên tâm lo đại sự đã khắc họa một tâm hồn giàu lòng hy sinh. Tác giả đã khéo léo sử dụng nghệ thuật xây dựng nhân vật qua đối thoại và tâm lý để làm nổi bật vẻ đẹp khuê các nhưng cũng đầy bản lĩnh của phu nhân. Qua đó, nhân vật không chỉ làm nền cho Đinh Hoàn mà còn tự thân tỏa sáng, đại diện cho những người phụ nữ thầm lặng cống hiến, góp phần vào sự nghiệp chung của đất nước.
Câu 2:
Bài Làm
Từ bao đời nay, tầng lớp trí thức luôn được coi là “nguyên khí của quốc gia”. Hình tượng nhân vật Đinh Hoàn – một kẻ sĩ hết lòng vì việc nước – không chỉ là một nhân vật văn học mà còn là biểu tượng cho lý tưởng sống cao đẹp của những người có học thức. Từ tấm gương ấy, chúng ta cần suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm của người trí thức đối với vận mệnh của đất nước trong mọi thời đại.
Trước hết, cần hiểu người trí thức là những người có trình độ học vấn cao, có khả năng tư duy độc lập và sáng tạo. Trách nhiệm của họ không chỉ dừng lại ở việc tiếp thu kiến thức mà còn là dùng kiến thức đó để phụng sự cộng đồng. Như Đinh Hoàn, người trí thức chân chính phải biết đặt lợi ích của quốc gia, dân tộc lên trên lợi ích cá nhân.
Trong thời chiến, trách nhiệm của trí thức là dùng ngòi bút, trí tuệ để dẫn đường, thức tỉnh lòng dân và trực tiếp tham gia cứu quốc. Trong thời bình, trách nhiệm ấy lại chuyển sang việc xây dựng và phát triển. Họ chính là những người đi đầu trong các cuộc cách mạng khoa học, kỹ thuật và văn hóa. Một quốc gia muốn cường thịnh không thể thiếu những chuyên gia giỏi, những nhà khoa học tâm huyết và những nhà văn hóa có tầm nhìn. Họ chính là những người "xây gạch" cho nền móng tương lai, giúp đất nước hội nhập nhưng không mất đi bản sắc.
Hơn thế nữa, người trí thức còn có trách nhiệm phản biện xã hội. Với vốn hiểu biết sâu rộng, họ cần có dũng khí để nói lên sự thật, đấu tranh chống lại cái xấu, cái lạc hậu và đề xuất những giải pháp tiến bộ. Một người trí thức im lặng trước những bất công xã hội là một người trí thức chưa tròn trách nhiệm.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn một bộ phận trí thức mắc vào lối sống "vị kỷ", chỉ lo cho danh lợi bản thân hoặc chọn cách rời bỏ quê hương khi đất nước cần (hiện tượng chảy máu chất xám). Đó là một thực trạng đáng buồn cần bị phê phán.
Tóm lại, trách nhiệm của người trí thức là sợi dây gắn kết giữa tài năng và đạo đức. Học tập tấm gương của những người đi trước như Đinh Hoàn, mỗi chúng ta – những trí thức tương lai – cần không ngừng trau dồi kiến thức và nuôi dưỡng khát vọng cống hiến. Đất nước chỉ có thể hóa rồng khi có những người con vừa có "chữ" trong đầu, vừa có "dân" trong tim.
Câu 1:
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lý của Chi-hôn chuyển biến phức tạp và đầy day dứt khi cô đối diện sự mất tích của mẹ. Ban đầu, Chi-hôn mang nỗi bàng hoàng và hoang mang, bởi sự biến mất ấy khiến cô nhận ra những điều tưởng như hiển nhiên về mẹ hóa ra lại rất mong manh. Từ đó, cảm giác tội lỗi dâng lên mạnh mẽ: cô nhớ lại những khoảnh khắc đã vô tâm, chỉ mải theo đuổi cuộc sống của riêng mình mà quên mất sự hy sinh âm thầm của mẹ. Nỗi day dứt ấy khiến Chi-hôn không ngừng tự hỏi tại sao mình chưa từng hiểu mẹ sâu sắc, chưa từng nhìn mẹ như một con người cũng biết mệt mỏi, đau đớn và cần được quan tâm. Khi nỗi nhớ và lo lắng tăng dần, Chi-hôn chuyển sang thức tỉnh và thấu hiểu. Cô bắt đầu nhìn lại quá khứ dưới ánh sáng mới, nhận ra tình yêu mẹ dành cho các con lớn lao đến mức nào. Sự thay đổi từ vô tâm đến tỉnh ngộ cho thấy hành trình trưởng thành trong nhận thức của Chi-hôn, đồng thời làm nổi bật thông điệp cảm động mà tác phẩm gửi gắm: hãy trân trọng mẹ khi còn có thể.
Câu 2:
Kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt trong cuộc đời mỗi con người. Dù thời gian trôi qua, dù cuộc sống có thay đổi như thế nào, những kí ức ấy vẫn âm thầm đồng hành, trở thành điểm tựa tinh thần giúp chúng ta trưởng thành, biết yêu thương và biết trân trọng cuộc sống hơn. Với em, những kí ức ấy không chỉ là hình ảnh hay câu chuyện của quá khứ, mà còn là một phần tạo nên con người em hôm nay. Trước hết, kí ức về những người thân yêu nhắc nhở chúng ta về nguồn cội và bản sắc của chính mình. Mỗi lời dạy của ông bà, mỗi hành động quan tâm của cha mẹ, mỗi kỉ niệm vui buồn bên anh chị em… đều góp phần nuôi dưỡng tính cách, lối sống và những giá trị mà ta theo đuổi. Khi nhớ về những điều ấy, ta như được quay về nơi mình bắt đầu, được nhắc rằng mình không cô đơn và vẫn luôn được yêu thương. Chính từ đó, ta có thêm động lực để sống tốt hơn, để nỗ lực xứng đáng với tình thương mà mình nhận được. Bên cạnh đó, kí ức về người thân còn là điểm tựa tinh thần mỗi khi ta gặp khó khăn. Cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi; sẽ có lúc ta mệt mỏi, lạc hướng hoặc cảm thấy áp lực. Nhưng chỉ cần nhớ đến lời dặn dò ấm áp, nụ cười hiền lành hay cái nắm tay động viên của người thân, ta lại thấy như có một nguồn sức mạnh vô hình nâng đỡ. Những kí ức ấy tuy giản dị nhưng lại có khả năng an ủi tâm hồn, giúp ta bình tĩnh hơn và tiếp tục bước đi. Không chỉ vậy, kí ức về những người thân yêu còn dạy chúng ta biết trân trọng hiện tại. Khi thời gian trôi đi và ta dần trưởng thành, nhiều khoảnh khắc không thể quay lại, nhiều người ta yêu quý không còn hiện diện thường xuyên như trước. Chính sự thay đổi ấy khiến những kí ức trở nên quý giá hơn, đồng thời nhắc ta hãy biết nâng niu từng giây phút đang có. Nhớ lại những lần ta vô tình bỏ lỡ cơ hội nói lời cảm ơn hay bày tỏ yêu thương, ta hiểu rằng mình phải sống trọn vẹn hơn, yêu thương nhiều hơn trong hiện tại để sau này không nuối tiếc. Cuối cùng, kí ức về người thân yêu cũng là cầu nối đưa ta đến với sự đồng cảm và sẻ chia. Khi hiểu rằng ai cũng có những người họ trân quý, ai cũng từng trải qua những kỉ niệm khiến họ xúc động, ta có xu hướng sống nhân ái và thấu hiểu hơn. Những kí ức ấy tạo nên sự mềm mại trong tâm hồn, khiến ta biết quan tâm, biết đặt mình vào vị trí của người khác và biết tạo ra những kí ức đẹp cho những người xung quanh. Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là hành trang của yêu thương, là điểm tựa tinh thần, là bài học của trưởng thành và là sợi dây liên kết chúng ta với quá khứ, hiện tại và tương lai. Giữ gìn những kí ức ấy cũng chính là giữ gìn những giá trị tốt đẹp đã và đang nuôi dưỡng tâm hồn ta. Vì thế, mỗi chúng ta hãy sống thật trọn vẹn với những người mình yêu thương để mai này khi nhìn lại, ta sẽ mỉm cười vì đã từng có những kỉ niệm thật đẹp.
Câu 1: Ngôi kể thứ 3
Câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích là nhân vật Chi-hon
Câu 3:
- Biện pháp nghệ thuật là: đối lập (giữa cảnh nguy hiểm - mất mát của mẹ và sự bận rộn, vô tâm của người con)
- Tác dụng:
+ về nội dung: Làm nổi bật nỗi day dứt, ân hận của Chi-hon. Khắc sâu sự vô tình của những đứa con khi mải sống cuộc sống riêng, không để ý đến mẹ. Tăng tính cảm xúc, giúp người đọc thấm thía thông điệp về tình yêu thương và sự quan tâm dành cho cha mẹ.
+ Về nghệ thuật: làm tăng sức gợi hình gợi cảm, tăng tính thuyết phục, làm giàu giá trị biểu cảm cho sự diễn đạt.
Câu 4: Câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ:
“Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”
“Mẹ còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên… vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời.”
“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
“Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”
Câu 5:
Chi-hon đã hối tiếc về những hành động vô tâm, thiếu tinh tế của mình trong quá khứ khi nhớ về mẹ:
• Hối tiếc vì đã gạt phăng và chê bai chiếc váy xếp nếp mà mẹ thích.
• Hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy đó theo lời mẹ, không cho mẹ niềm vui đơn giản đó.
Bài làm
Hành động vô tâm đối với người thân là những vết thương tinh thần dai dẳng, khó lành. Sự vô tâm không chỉ là việc không làm gì, mà còn là lời nói vô tình, ánh mắt hờ hững, hoặc gạt bỏ những mong muốn nhỏ bé của người mình yêu thương. Chúng ta thường cho rằng gia đình luôn ở đó, để rồi tận dụng lòng bao dung và sự tha thứ của họ, vô tình khiến họ tổn thương. Phản ứng lạnh nhạt trước một món quà, một lời hỏi thăm hay một sự lựa chọn trang phục (như việc Chi-hon gạt đi chiếc váy mẹ thích) có thể khiến người thân cảm thấy bị phủ nhận, không được tôn trọng. Chỉ đến khi có sự cố lớn (như việc mẹ bị lạc), những hành động nhỏ nhặt, vô tâm trong quá khứ mới trỗi dậy thành nỗi ân hận lớn bám riết lấy ta. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc và từng cử chỉ quan tâm của người thân khi còn có thể.
Walt Disney: The Father of Mickey Mouse
Walt Disney is famous around the world for pioneering American animation, revolutionizing film production, and building a global entertainment empire based on imagination. The iconic creator of Mickey Mouse, Disney shaped modern entertainment.
Born in Chicago in 1901, Walt spent much of his early life in Marceline, Missouri. He developed an early passion for drawing, attended McKinley High School, and took art classes before eventually starting his career in commercial art and animation.
His achievements were immense. As a filmmaker, he created numerous beloved characters and produced the first full-length animated feature film, Snow White and the Seven Dwarfs, in 1937. Apart from making films, he was also famous for his other major creation: the revolutionary theme park, Disneyland, which opened in California in 1955.
In his personal life, he was married to Lillian Bounds, and they had two daughters, Diane and Sharon. Walt Disney died in 1966, but the success of The Walt Disney Studios continues globally through its films, media networks, and theme parks, ensuring his legacy lives on.