Nguyễn Ngọc Bảo Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Bảo Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Hiện tượng tâm lí đám đông ở giới trẻ đang trở nên phổ biến và để lại nhiều tác hại đáng lo ngại. Khi bị cuốn theo đám đông, nhiều bạn trẻ dễ đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, hành động theo số đông chỉ để hòa nhập, sợ bị khác biệt. Điều này khiến các bạn dễ bị kéo vào những hành vi thiếu lành mạnh như cổ vũ bạo lực, chạy theo xu hướng độc hại trên mạng, tiêu dùng phô trương, sống ảo hay phát ngôn thiếu kiểm soát. Nguy hiểm hơn, tâm lí đám đông khiến giới trẻ dễ bị tác động bởi tin giả, bị lợi dụng để chia sẻ thông tin sai lệch, thậm chí kích động căng thẳng xã hội. Khi không còn khả năng tự đánh giá, mỗi cá nhân sẽ trở nên thụ động, đánh mất bản sắc và giá trị riêng. Tâm lí đám đông còn khiến nhiều bạn đánh giá người khác phiến diện, chỉ dựa theo dư luận mà không cân nhắc đúng – sai. Vì vậy, giới trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, tư duy phản biện, biết chọn lọc và chịu trách nhiệm cho hành động của mình, từ đó không bị hòa tan trong đám đông mà vẫn giữ được nét riêng tích cực của bản thân.

câu 2

Hai đoạn trích Ông ngoạiGiàn bầu trước ngõ của Nguyễn Ngọc Tư đều gợi về những tình cảm gia đình ấm áp, bình dị; nhưng mỗi đoạn lại mở ra một thế giới riêng, từ đó khắc họa vẻ đẹp của tình thân trong những sắc thái khác nhau. Điểm chung là giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất Nam Bộ, thấm đượm sự tinh tế trong cách quan sát đời sống và con người. Qua đó, nhà văn gửi gắm những suy tư sâu lắng về sự gắn bó giữa các thế hệ và những giá trị gia đình mộc mạc nhưng bền bỉ.

Trong đoạn trích Ông ngoại, Nguyễn Ngọc Tư tập trung khắc họa sự thay đổi trong nhận thức và tình cảm của Dung đối với ông ngoại. Ban đầu, khoảng cách thế hệ khiến Dung cảm thấy “buồn muốn chết”, thấy ông “khó tính” và khác biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào của tuổi trẻ. Nhưng qua thời gian sống chung, cô bé nhận ra những hi sinh thầm lặng của ông, đặc biệt khi nghe tiếng ho khô khốc hay câu nói giản dị: “Ngoại sợ con ở nhà một mình buồn.” Khoảnh khắc Dung hát cho ông nghe hay buổi sinh nhật hai ông cháu cùng nhảy tango trở thành biểu tượng của sự kết nối trở lại. Đoạn trích vì thế làm hiện lên vẻ đẹp của sự thấu hiểu, của tình thương âm thầm nhưng bền chặt giữa người già và người trẻ.

Ngược lại, Giàn bầu trước ngõ lại chạm đến nỗi cô đơn của người già nơi phố thị và tình cảm dành cho quê hương của bà nội. Sự lạc lõng của bà hiện lên qua những chi tiết đơn sơ: cặm cụi làm bánh nhà quê, ngồi bên lò đất, hay lặng lẽ tỉ mỉ gọt trái bầu khô. Giàn bầu trở thành biểu tượng của ký ức quê nhà, của mạch nguồn truyền thống mà bà mang theo dù đã rời quê. Người cháu dần nhận ra nỗi buồn sâu trong đôi mắt đục mờ của nội và hiểu rằng quê hương không phải là điều có thể tách khỏi trái tim một con người. Đoạn trích thấm thía nỗi ngậm ngùi trước sự mất mát: giàn bầu thưa dần cũng như trí nhớ của bà phai dần theo cơn tai biến.

Điểm giống nhau của hai đoạn trích là đều khai thác tình cảm gia đình qua cái nhìn của người trẻ, từ đó phát hiện vẻ đẹp ẩn sâu trong những con người tưởng như bình dị nhất. Cả hai đều cho thấy sức mạnh của tình thân – có thể kết nối hai thế hệ, có thể níu giữ những giá trị cổ truyền giữa nhịp sống hiện đại.

Tuy vậy, mỗi đoạn trích mang một sắc thái riêng. Ông ngoại mang âm hưởng ấm áp, tươi sáng, nhấn vào sự hòa hợp và trưởng thành trong tình cảm. Giàn bầu trước ngõ lại phảng phất nỗi buồn, gợi suy ngẫm về sự mai một của ký ức và nỗi nhớ quê của người già. Một bên là mối quan hệ hai chiều được hàn gắn; một bên là tình cảm âm thầm của người bà mà đến cuối cùng người thân mới chạm thấu.

Nhìn chung, cả hai đoạn trích đều thể hiện tài năng của Nguyễn Ngọc Tư trong việc kể những câu chuyện nhỏ nhưng tạo dư âm lớn. Bằng sự tinh tế của trái tim và giọng văn dung dị, tác giả nhắc ta trân trọng những sợi dây gắn kết gia đình – thứ đôi khi lặng lẽ, mong manh nhưng lại là nơi neo giữ con người trong dòng đời rộng lớn.


câu 1

Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: Nghị luận

câu 2

Vì chỉ chính ta mới hiểu rõ những tổn thương, nỗi sợ, nhu cầu và giá trị của mình, nên ta cần thương lấy mình thay vì chờ đợi người khác.

câu 3

Làm cho lập luận thêm thuyết phục, tạo điểm tựa chân lí quen thuộc, gợi suy ngẫm và dẫn dắt tự nhiên vào vấn đề tự yêu thương bản thân.

câu 4

Nghĩa là: cách ta tự đối xử với bản thân sẽ ảnh hưởng đến việc người khác nhìn nhận và đối xử với ta. Nếu ta trân trọng, yêu thương chính mình, người khác cũng có xu hướng tôn trọng ta; ngược lại, khi ta tự hạ thấp mình, người khác dễ xem thường.

câu 5

em đồng tình. Vì tự yêu thương là nền tảng giúp ta mạnh mẽ, vững vàng, không phụ thuộc cảm xúc vào người khác. Khi ta biết tự chăm sóc tâm hồn mình, ta mới có đủ bình an để đón nhận hoặc trao đi yêu thương một cách lành mạnh.

câu 1

Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất

câu 2

Điểm nhìn trong đoạn trích là quan sát, trải nghiệm từ góc nhìn của Chi-hon. Mọi sự việc, cảm xúc và hồi ức về mẹ đều được mô tả qua lăng kính tâm lý, kỷ niệm và suy nghĩ nội tâm của cô. Nhờ đó, người đọc hiểu rõ nỗi lo lắng, day dứt và tình cảm yêu thương của Chi-hon đối với mẹ.

câu 3

Trong đoạn:
“Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách… cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô…”

Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là tương phản.

Tác dụng: Nêu bật sự vô tâm, bất lực của Chi-hon khi không có mặt bên mẹ, làm nổi bật nỗi lo lắng, day dứt và khoảng cách giữa con cái và mẹ.

câu 4

Người mẹ thể hiện sự kiên cường, tận tụy và yêu thương con cái.
“Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống…”
Thể hiện sức mạnh, bản lĩnh và sự bảo vệ con của mẹ.

câu 5

Chi-hon hối hận vì những hành động vô tâm của mình khiến mẹ buồn và tổn thương. Những việc tưởng nhỏ nhặt như không lắng nghe, không quan tâm hay chỉ trích mẹ đều có thể làm người thân cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi. Điều đó nhắc nhở chúng ta phải trân trọng, yêu thương và quan tâm đến những người thân hàng ngày. Tình cảm chân thành và sự chú ý tới nhau mới là sợi dây gắn kết bền chặt gia đình.

câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa rõ nét qua nỗi lo lắng, hối hận và hồi tưởng về mẹ. Khi nhận tin mẹ bị lạc, Chi-hon bực tức và trách móc gia đình, đồng thời cảm thấy day dứt vì bản thân không biết tin sớm hơn. Những hồi ức về mẹ – từ việc chọn váy cho cô đến những kỷ niệm thường nhật – bỗng trỗi dậy, khiến Chi-hon nhận ra những lúc vô tâm, thiếu quan tâm của mình. Tâm lý của nhân vật vừa căng thẳng, lo âu trước hiện thực mẹ bị lạc giữa biển người, vừa trầm tư, hối hận khi nhớ lại những khoảnh khắc đáng quý đã bỏ lỡ. Diễn biến tâm lý này thể hiện sự thức tỉnh về tình cảm gia đình, đồng thời khơi dậy tình yêu thương, sự trân trọng đối với mẹ trong Chi-hon, góp phần làm nổi bật thông điệp của tác phẩm về tình cảm gia đình và sự hi sinh của mẹ.

câu 2

Ký ức về những người thân yêu là một phần quan trọng tạo nên bản sắc, cảm xúc và hướng sống của mỗi con người. Trong cuộc sống bận rộn, đôi khi ta quên mất sự hiện diện của cha mẹ, ông bà hay những người thân, nhưng những ký ức về họ luôn theo ta, nhắc nhở về tình thương, sự hi sinh và những bài học quý giá. Nhờ ký ức, chúng ta có thể trân trọng những khoảnh khắc đã qua, cảm nhận sự ấm áp, niềm hạnh phúc trong từng cử chỉ, lời nói, và từ đó biết yêu thương, quan tâm nhiều hơn đến người thân trong hiện tại.

Ký ức cũng giúp chúng ta rút ra kinh nghiệm sống và trân trọng giá trị con người. Khi nhìn lại những khoảnh khắc cùng cha mẹ, ông bà hay anh chị em, ta nhận ra sự tận tụy, hy sinh thầm lặng của họ mà có thể ngày trước ta chưa từng nhận ra. Những ký ức này còn là nguồn sức mạnh tinh thần, giúp con người vượt qua khó khăn, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

Trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, ký ức của Chi-hon về mẹ khiến cô thức tỉnh tình cảm, nhận ra những lúc vô tâm và biết trân trọng mẹ nhiều hơn. Điều này cho thấy ký ức không chỉ là quá khứ, mà còn là kim chỉ nam cho hành động và tình cảm hiện tại.

Như vậy, ký ức về người thân yêu là sợi dây gắn kết tâm hồn, nuôi dưỡng tình cảm và nhân cách con người, giúp chúng ta luôn biết yêu thương, quan tâm, và không bỏ lỡ những giá trị quý báu trong cuộc sống. Bảo vệ và trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng những người đã từng yêu thương và hiện diện trong đời ta.

câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa rõ nét qua nỗi lo lắng, hối hận và hồi tưởng về mẹ. Khi nhận tin mẹ bị lạc, Chi-hon bực tức và trách móc gia đình, đồng thời cảm thấy day dứt vì bản thân không biết tin sớm hơn. Những hồi ức về mẹ – từ việc chọn váy cho cô đến những kỷ niệm thường nhật – bỗng trỗi dậy, khiến Chi-hon nhận ra những lúc vô tâm, thiếu quan tâm của mình. Tâm lý của nhân vật vừa căng thẳng, lo âu trước hiện thực mẹ bị lạc giữa biển người, vừa trầm tư, hối hận khi nhớ lại những khoảnh khắc đáng quý đã bỏ lỡ. Diễn biến tâm lý này thể hiện sự thức tỉnh về tình cảm gia đình, đồng thời khơi dậy tình yêu thương, sự trân trọng đối với mẹ trong Chi-hon, góp phần làm nổi bật thông điệp của tác phẩm về tình cảm gia đình và sự hi sinh của mẹ.

câu 2

Ký ức về những người thân yêu là một phần quan trọng tạo nên bản sắc, cảm xúc và hướng sống của mỗi con người. Trong cuộc sống bận rộn, đôi khi ta quên mất sự hiện diện của cha mẹ, ông bà hay những người thân, nhưng những ký ức về họ luôn theo ta, nhắc nhở về tình thương, sự hi sinh và những bài học quý giá. Nhờ ký ức, chúng ta có thể trân trọng những khoảnh khắc đã qua, cảm nhận sự ấm áp, niềm hạnh phúc trong từng cử chỉ, lời nói, và từ đó biết yêu thương, quan tâm nhiều hơn đến người thân trong hiện tại.

Ký ức cũng giúp chúng ta rút ra kinh nghiệm sống và trân trọng giá trị con người. Khi nhìn lại những khoảnh khắc cùng cha mẹ, ông bà hay anh chị em, ta nhận ra sự tận tụy, hy sinh thầm lặng của họ mà có thể ngày trước ta chưa từng nhận ra. Những ký ức này còn là nguồn sức mạnh tinh thần, giúp con người vượt qua khó khăn, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.

Trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, ký ức của Chi-hon về mẹ khiến cô thức tỉnh tình cảm, nhận ra những lúc vô tâm và biết trân trọng mẹ nhiều hơn. Điều này cho thấy ký ức không chỉ là quá khứ, mà còn là kim chỉ nam cho hành động và tình cảm hiện tại.

Như vậy, ký ức về người thân yêu là sợi dây gắn kết tâm hồn, nuôi dưỡng tình cảm và nhân cách con người, giúp chúng ta luôn biết yêu thương, quan tâm, và không bỏ lỡ những giá trị quý báu trong cuộc sống. Bảo vệ và trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng những người đã từng yêu thương và hiện diện trong đời ta.

câu 1

Trong văn bản, hình tượng đất nước được khắc họa vừa thiêng liêng vừa gần gũi, gắn liền với từng con người, từng mảnh đời. Đất nước không chỉ là không gian địa lý mà còn là tổ quốc – nơi chứa đựng ký ức, lịch sử và tình cảm của con người. Hình ảnh đất nước hiện lên qua những khó khăn, bom đạn, nhưng đồng thời là nơi nuôi dưỡng và bảo vệ sự sống, nơi mỗi con người, từ trẻ nhỏ đến những cô gái trưởng thành, đều đứng lên từ công sự bom vùi. Hình tượng này biểu hiện sức mạnh, sự kiên cường và vẻ đẹp của con người Việt Nam trong chiến tranh, đồng thời nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình hôm nay. Qua đó, đất nước trong văn bản trở thành biểu tượng của lòng tự hào dân tộc, của truyền thống yêu nước và tinh thần bất khuất, khơi dậy trong mỗi người niềm trân trọng, biết ơn đối với những thế hệ đi trước và trách nhiệm gìn giữ, phát triển quê hương. Như vậy, hình tượng đất nước vừa mang ý nghĩa lịch sử, vừa gợi cảm xúc, vừa là lời nhắc nhở về trách nhiệm với Tổ quốc

câu 2

Lịch sử không chỉ là những con số, những sự kiện khô khan mà còn là hình ảnh, hành động và trái tim của những con người đã trực tiếp viết nên lịch sử ấy. Khi nghe những bài giảng lịch sử, nhiều người có thể chỉ tiếp nhận thông tin một cách thụ động, thậm chí không để lại ấn tượng sâu sắc. Tuy nhiên, khi biết đến câu chuyện của những người đã hy sinh, đã chiến đấu và vượt qua gian khổ để bảo vệ Tổ quốc, lòng người không khỏi xúc động và ngưỡng mộ. Điều này cho thấy, con người luôn cảm nhận sâu sắc giá trị của hành động, sự dũng cảm và tinh thần cống hiến, hơn là những dữ kiện khô khan.

Ví dụ, trong các văn bản về chiến tranh, hình ảnh những người lính, những cô gái, em bé sinh ra trong bom đạn, hay những người nông dân lao động cần cù… chính là những minh chứng sống động làm trái tim chúng ta rung động. Họ không chỉ đại diện cho lịch sử mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần nhân văn. Từ đó, chúng ta nhận ra rằng, lịch sử có sức sống, có giá trị thực sự khi được gắn với con người – những người đã chịu đựng, hy sinh và sáng tạo.

Suy nghĩ này nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng, để yêu và trân trọng lịch sử, cần biết trân trọng con người trong lịch sử, học hỏi từ những tấm gương dũng cảm, kiên cường, lấy đó làm bài học cho bản thân trong cuộc sống hiện tại. Bởi vì, chính những con người ấy làm nên lịch sử, truyền cảm hứng để thế hệ sau tiếp tục cống hiến và xây dựng đất nước. Như vậy, xúc động trước lịch sử thực sự chính là xúc động trước con người – những người đã làm nên lịch sử, từ đó nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, trách nhiệm và ý chí vươn lên trong mỗi chúng ta.

 


câu 1

đoạn thơ thuộc thể thơ tự do

câu 2

Nhân vật trữ tình bày tỏ niềm tự hào, xúc động và trân trọng trước sự kiên cường, anh dũng của những thế hệ đi trước.

  Cảm xúc gắn với sự ngưỡng mộ, biết ơn và hy vọng vào tương lai của con trẻ sinh ra trong thời bình nhưng mang trong mình dòng máu của thế hệ cha anh đi qua chiến tranh.

câu 3

Biện pháp tiêu biểu: nhấn mạnh, điệp ngữ, đối lập.

Ví dụ: "Mỗi em bé… / Mỗi cô gái…" – Điệp ngữ: lặp lại cấu trúc câu mở đầu giúp nhấn mạnh số lượng người trẻ sinh ra từ chiến tranh, tạo nhịp điệu trang nghiêm, trang trọng.

Đối lập: giữa thời bom rơi – thời bình, giữa khó khăn – hạnh phúc, làm nổi bật giá trị của hòa bình và sự kiên cường của con người.

câu 4

  “Vị ngọt” là niềm hạnh phúc, sự ấm áp, an lành và bình yên của cuộc sống hiện tại.

Vị ngọt đó có được từ công sức, hy sinh và sự dũng cảm của những thế hệ đã trải qua chiến tranh, từ sự giành giật hòa bình, xây dựng lại cuộc sống sau bom đạn.

câu 5

 

  Lòng yêu nước là tinh thần gắn bó, trách nhiệm với dân tộc, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Đoạn thơ nhắc nhở chúng ta rằng bình yên hôm nay là thành quả của những thế hệ đi trước, và vì vậy mỗi người cần:

Trân trọng, gìn giữ hòa bình

Học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.

Phát huy tinh thần yêu nước trong đời sống hiện đại: xây dựng đất nước giàu mạnh, bảo vệ giá trị văn hóa, tinh thần dân tộc.

 

Walt Disney is famous around the world for creating Mickey Mouse and building Disneyland.

Childhood and education
He was born in 1901 in Chicago, USA.
He attended McKinley High School and later the Chicago Art Institute.

Achievements
He was a very successful film-maker, who created Mickey Mouse, Donald Duck, and many other beloved characters.
Apart from making films, he was also famous for founding Disneyland and Walt Disney World.

Family
He had four brothers and one sister / two daughters.

Death and the continued success of The Walt Disney Studios
He died in 1966, but The Walt Disney Studios continues to be one of the biggest entertainment companies in the world.