Đỗ Thị Kim Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Kim Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong văn bản “Những vùng trời khác nhau”, tình cảm của Lê dành cho Sơn được thể hiện một cách chân thành, sâu sắc và cảm động. Từ chỗ không có thiện cảm ban đầu, ba năm cùng sống và chiến đấu đã khiến Lê coi Sơn như người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính của mình. Sự thay đổi ấy bắt nguồn từ sự trải nghiệm chung trong chiến tranh, nơi mỗi khoảnh khắc kề vai sát cánh đều góp phần gắn kết những con người vốn xa lạ. Trước lúc chia tay, trong tiếng sấm và tiếng nước lũ, Lê đã bộc lộ niềm tin tuyệt đối vào bạn: “Tớ rất tin cậu!”. Lời nói ngắn gọn mà chứa đựng tất cả sự trân trọng, gửi gắm cả vùng trời quê hương cho bạn mình bảo vệ. Chi tiết Lê và Sơn “chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn” càng cho thấy tình đồng chí đã vượt qua vật chất mà trở thành sự sẻ chia tinh thần, lý tưởng. Sau khi xa nhau, Lê đứng giữa bầu trời Hà Nội mà nhớ về Sơn – người đang chiến đấu dưới bầu trời quê Lê – cho thấy tình cảm ấy vẫn luôn bền chặt. Tình bạn của họ là vẻ đẹp thiêng liêng của người lính thời chống Mỹ: giản dị, thủy chung, được tôi luyện trong gian khổ và gắn với trách nhiệm với Tổ quốc.

Câu 2 : Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, mỗi người chúng ta ngày càng có điều kiện bước chân đến nhiều vùng đất khác nhau. Tuy nhiên, dù ở đâu, chúng ta cũng nhận ra một sự thật giản dị mà sâu sắc: vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc. Tư tưởng ấy được khơi gợi mạnh mẽ từ văn bản “Những vùng trời khác nhau”, nơi những người lính chia tay để lên đường bảo vệ những vùng trời khác nhau của đất nước.

Với người lính, mỗi vùng trời không chỉ là một tọa độ chiến đấu mà còn là một phần tâm hồn. Lê và Sơn, khi chia tay nhau, mỗi người được giao bảo vệ một vùng trời khác nhau: Hà Nội và Nghệ An. Nhưng dù đứng ở đâu, họ vẫn chung một nhiệm vụ: giữ bầu trời của chung Tổ quốc. Điều đó cho thấy ranh giới địa lý không bao giờ là ranh giới của lòng yêu nước. Người chiến đấu ở thủ đô hay ở miền Trung nắng gió đều đang góp phần gìn giữ sự bình yên của đất nước này. “Bầu trời Tổ quốc” là khái niệm bao trùm, gắn kết tất cả những vùng quê nhỏ bé lại với nhau trong thể thống nhất thiêng liêng.

Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đổi mới mạnh mẽ, tư tưởng ấy vẫn nguyên giá trị. Nhiều người trẻ rời quê để học tập, làm việc ở những thành phố lớn hoặc ở nước ngoài, nhưng dù ở đâu, họ vẫn mang theo quê hương trong trái tim. Họ đóng góp trí tuệ, sức lực của mình không chỉ cho nơi họ đang sống mà còn cho đất nước. Mỗi đóng góp cho xã hội, từ nhỏ bé đến lớn lao, đều đang góp phần xây dựng Tổ quốc. Một bác sĩ ở miền núi chữa bệnh cho đồng bào, một kỹ sư xây cầu ở miền Tây, một chiến sĩ hải quân canh giữ biển đảo hay một học sinh chăm chỉ học tập ở thành phố – tất cả đều đang sống dưới những “vùng trời Tổ quốc”.

Nhận ra điều ấy, mỗi chúng ta sẽ thấy tình yêu đất nước không chỉ thể hiện bằng những hành động to lớn mà bắt đầu từ những việc cụ thể: giữ gìn bản sắc quê hương, tôn trọng lịch sử, góp phần xây dựng nơi mình đang sống. Khi ta hiểu rằng bất cứ nơi nào trên đất nước này cũng là một phần máu thịt chung, ta sẽ biết trân trọng mỗi vùng trời, mỗi mảnh đất, mỗi con người.

Cuối cùng, ý nghĩa lớn nhất của tư tưởng “vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc” là lời nhắc nhở về sự đoàn kết. Để đất nước phát triển, mọi vùng miền, mọi người dân cần chung lòng hướng về lợi ích chung. Tổ quốc là mái nhà lớn, nơi mọi người đều có trách nhiệm giữ gìn và xây dựng.

Vì thế, sống ở nơi đâu, làm việc ở nơi đâu, mỗi người đều có thể góp phần làm cho bầu trời Tổ quốc ngày càng trong xanh, bình yên và giàu đẹp.


Câu 1: Trong văn bản “Những vùng trời khác nhau”, tình cảm của Lê dành cho Sơn được thể hiện một cách chân thành, sâu sắc và cảm động. Từ chỗ không có thiện cảm ban đầu, ba năm cùng sống và chiến đấu đã khiến Lê coi Sơn như người đồng chí thân thiết nhất trong đời lính của mình. Sự thay đổi ấy bắt nguồn từ sự trải nghiệm chung trong chiến tranh, nơi mỗi khoảnh khắc kề vai sát cánh đều góp phần gắn kết những con người vốn xa lạ. Trước lúc chia tay, trong tiếng sấm và tiếng nước lũ, Lê đã bộc lộ niềm tin tuyệt đối vào bạn: “Tớ rất tin cậu!”. Lời nói ngắn gọn mà chứa đựng tất cả sự trân trọng, gửi gắm cả vùng trời quê hương cho bạn mình bảo vệ. Chi tiết Lê và Sơn “chia nhau tấm giát nằm, vài tấm áo sặc mùi thuốc đạn” càng cho thấy tình đồng chí đã vượt qua vật chất mà trở thành sự sẻ chia tinh thần, lý tưởng. Sau khi xa nhau, Lê đứng giữa bầu trời Hà Nội mà nhớ về Sơn – người đang chiến đấu dưới bầu trời quê Lê – cho thấy tình cảm ấy vẫn luôn bền chặt. Tình bạn của họ là vẻ đẹp thiêng liêng của người lính thời chống Mỹ: giản dị, thủy chung, được tôi luyện trong gian khổ và gắn với trách nhiệm với Tổ quốc.

Câu 2 : Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, mỗi người chúng ta ngày càng có điều kiện bước chân đến nhiều vùng đất khác nhau. Tuy nhiên, dù ở đâu, chúng ta cũng nhận ra một sự thật giản dị mà sâu sắc: vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc. Tư tưởng ấy được khơi gợi mạnh mẽ từ văn bản “Những vùng trời khác nhau”, nơi những người lính chia tay để lên đường bảo vệ những vùng trời khác nhau của đất nước.

Với người lính, mỗi vùng trời không chỉ là một tọa độ chiến đấu mà còn là một phần tâm hồn. Lê và Sơn, khi chia tay nhau, mỗi người được giao bảo vệ một vùng trời khác nhau: Hà Nội và Nghệ An. Nhưng dù đứng ở đâu, họ vẫn chung một nhiệm vụ: giữ bầu trời của chung Tổ quốc. Điều đó cho thấy ranh giới địa lý không bao giờ là ranh giới của lòng yêu nước. Người chiến đấu ở thủ đô hay ở miền Trung nắng gió đều đang góp phần gìn giữ sự bình yên của đất nước này. “Bầu trời Tổ quốc” là khái niệm bao trùm, gắn kết tất cả những vùng quê nhỏ bé lại với nhau trong thể thống nhất thiêng liêng.

Trong cuộc sống hôm nay, khi đất nước đổi mới mạnh mẽ, tư tưởng ấy vẫn nguyên giá trị. Nhiều người trẻ rời quê để học tập, làm việc ở những thành phố lớn hoặc ở nước ngoài, nhưng dù ở đâu, họ vẫn mang theo quê hương trong trái tim. Họ đóng góp trí tuệ, sức lực của mình không chỉ cho nơi họ đang sống mà còn cho đất nước. Mỗi đóng góp cho xã hội, từ nhỏ bé đến lớn lao, đều đang góp phần xây dựng Tổ quốc. Một bác sĩ ở miền núi chữa bệnh cho đồng bào, một kỹ sư xây cầu ở miền Tây, một chiến sĩ hải quân canh giữ biển đảo hay một học sinh chăm chỉ học tập ở thành phố – tất cả đều đang sống dưới những “vùng trời Tổ quốc”.

Nhận ra điều ấy, mỗi chúng ta sẽ thấy tình yêu đất nước không chỉ thể hiện bằng những hành động to lớn mà bắt đầu từ những việc cụ thể: giữ gìn bản sắc quê hương, tôn trọng lịch sử, góp phần xây dựng nơi mình đang sống. Khi ta hiểu rằng bất cứ nơi nào trên đất nước này cũng là một phần máu thịt chung, ta sẽ biết trân trọng mỗi vùng trời, mỗi mảnh đất, mỗi con người.

Cuối cùng, ý nghĩa lớn nhất của tư tưởng “vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc” là lời nhắc nhở về sự đoàn kết. Để đất nước phát triển, mọi vùng miền, mọi người dân cần chung lòng hướng về lợi ích chung. Tổ quốc là mái nhà lớn, nơi mọi người đều có trách nhiệm giữ gìn và xây dựng.

Vì thế, sống ở nơi đâu, làm việc ở nơi đâu, mỗi người đều có thể góp phần làm cho bầu trời Tổ quốc ngày càng trong xanh, bình yên và giàu đẹp.


Walt Disney is famous around the world for creating Mickey Mouse and building a magical world of animation and entertainment. He was born on December 5, 1901, in Chicago, Illinois, USA. During his childhood, Walt showed a great love for drawing and storytelling. He attended McKinley High School in Chicago, where he took art classes and developed his creative talent.


Walt Disney was a very successful filmmaker who created many famous animated characters and movies, including Snow White and the Seven Dwarfs, Cinderella, and Pinocchio. Apart from making films, he was also famous for opening Disneyland in 1955 — the first theme park of its kind, which became a dreamland for children and adults alike.


He had four brothers and one sister, and later married Lillian Bounds, with whom he had two daughters.


Walt Disney died on December 15, 1966, but his legacy continues to live on through The Walt Disney Studios and Disneyland. Today, Disney’s name still brings joy and imagination to millions of people around the world.