Nguyễn Ngọc Ngân Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Ngân Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1/ Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên vừa gần gũi, đời thường, vừa thiêng liêng, lớn lao. Đất nước không chỉ là không gian địa lí hay khái niệm trừu tượng mà hiện hữu trong từng con người, từng sự việc cụ thể của đời sống sau chiến tranh. Đó là những con đường còn bụi gạch vụn, những nhịp cầu mới dựng, những bàn tay cần cù xây dựng lại quê hương. Đất nước còn được cảm nhận qua sự tiếp nối của các thế hệ: em bé tung tăng vào lớp Một, cô gái may áo cưới – những hình ảnh của hòa bình được sinh ra từ bom đạn và công sự chiến tranh. Qua đó, đất nước mang dáng vóc của sự hi sinh, kiên cường, bất khuất nhưng cũng giàu sức sống, niềm tin và hy vọng. Hình tượng đất nước trong bài thơ là kết tinh của quá khứ đau thương và hiện tại hồi sinh, là thành quả ngọt ngào của cách mạng, của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của nhân dân Việt Nam.

2/Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm về cách con người cảm nhận và ghi nhớ lịch sử dân tộc.

Lịch sử, nếu chỉ tồn tại dưới dạng những mốc thời gian khô khan, những con số hay sự kiện được truyền đạt máy móc, rất dễ trở nên xa lạ và khó chạm tới cảm xúc con người. Một bài giảng lịch sử có thể cung cấp tri thức, nhưng chưa chắc đã làm lay động trái tim người học. Điều khiến con người thực sự xúc động chính là những con người bằng xương bằng thịt đứng sau các trang sử ấy – những con người đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh để làm nên lịch sử.

Chúng ta xúc động trước hình ảnh những chiến sĩ ngã xuống nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ; xúc động trước những bà mẹ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại; xúc động trước những em bé sinh ra trong bom đạn nhưng vẫn lớn lên với khát vọng hòa bình. Chính số phận, nước mắt, máu và ý chí của con người đã thổi hồn vào lịch sử, biến lịch sử từ những con chữ vô tri thành câu chuyện sống động, giàu cảm xúc và ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Hơn nữa, con người làm nên lịch sử không phải là những nhân vật xa vời, mà rất đỗi bình dị: người nông dân, người công nhân, người học sinh, những cô gái, chàng trai bình thường sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân vì Tổ quốc. Khi nhận ra rằng lịch sử được tạo nên bởi những con người giống như chính chúng ta, ta không chỉ xúc động mà còn cảm thấy tự hào, biết ơn và có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Tuy nhiên, không vì thế mà xem nhẹ vai trò của việc học lịch sử. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử, mà ở cách chúng ta tiếp cận và truyền tải lịch sử. Khi những bài giảng lịch sử biết gắn sự kiện với con người, biết khơi dậy câu chuyện, cảm xúc và giá trị nhân văn, lịch sử sẽ không còn khô khan mà trở nên sống động, gần gũi. Khi đó, người học không chỉ ghi nhớ mà còn thấu hiểu và trân trọng quá khứ.

Ý kiến trên nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: để yêu lịch sử, trước hết cần yêu con người. Trân trọng những người làm nên lịch sử chính là cách tốt nhất để giữ gìn và tiếp nối lịch sử. Với thế hệ trẻ hôm nay, sự xúc động ấy cần được chuyển hóa thành hành động cụ thể: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, học tập và lao động nghiêm túc để xứng đáng với những hi sinh của cha ông.



1/ Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên vừa gần gũi, đời thường, vừa thiêng liêng, lớn lao. Đất nước không chỉ là không gian địa lí hay khái niệm trừu tượng mà hiện hữu trong từng con người, từng sự việc cụ thể của đời sống sau chiến tranh. Đó là những con đường còn bụi gạch vụn, những nhịp cầu mới dựng, những bàn tay cần cù xây dựng lại quê hương. Đất nước còn được cảm nhận qua sự tiếp nối của các thế hệ: em bé tung tăng vào lớp Một, cô gái may áo cưới – những hình ảnh của hòa bình được sinh ra từ bom đạn và công sự chiến tranh. Qua đó, đất nước mang dáng vóc của sự hi sinh, kiên cường, bất khuất nhưng cũng giàu sức sống, niềm tin và hy vọng. Hình tượng đất nước trong bài thơ là kết tinh của quá khứ đau thương và hiện tại hồi sinh, là thành quả ngọt ngào của cách mạng, của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của nhân dân Việt Nam.

2/Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.” Đây là một nhận định sâu sắc, gợi nhiều suy ngẫm về cách con người cảm nhận và ghi nhớ lịch sử dân tộc.

Lịch sử, nếu chỉ tồn tại dưới dạng những mốc thời gian khô khan, những con số hay sự kiện được truyền đạt máy móc, rất dễ trở nên xa lạ và khó chạm tới cảm xúc con người. Một bài giảng lịch sử có thể cung cấp tri thức, nhưng chưa chắc đã làm lay động trái tim người học. Điều khiến con người thực sự xúc động chính là những con người bằng xương bằng thịt đứng sau các trang sử ấy – những con người đã sống, đã chiến đấu, đã hi sinh để làm nên lịch sử.

Chúng ta xúc động trước hình ảnh những chiến sĩ ngã xuống nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ; xúc động trước những bà mẹ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại; xúc động trước những em bé sinh ra trong bom đạn nhưng vẫn lớn lên với khát vọng hòa bình. Chính số phận, nước mắt, máu và ý chí của con người đã thổi hồn vào lịch sử, biến lịch sử từ những con chữ vô tri thành câu chuyện sống động, giàu cảm xúc và ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Hơn nữa, con người làm nên lịch sử không phải là những nhân vật xa vời, mà rất đỗi bình dị: người nông dân, người công nhân, người học sinh, những cô gái, chàng trai bình thường sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân vì Tổ quốc. Khi nhận ra rằng lịch sử được tạo nên bởi những con người giống như chính chúng ta, ta không chỉ xúc động mà còn cảm thấy tự hào, biết ơn và có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Tuy nhiên, không vì thế mà xem nhẹ vai trò của việc học lịch sử. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử, mà ở cách chúng ta tiếp cận và truyền tải lịch sử. Khi những bài giảng lịch sử biết gắn sự kiện với con người, biết khơi dậy câu chuyện, cảm xúc và giá trị nhân văn, lịch sử sẽ không còn khô khan mà trở nên sống động, gần gũi. Khi đó, người học không chỉ ghi nhớ mà còn thấu hiểu và trân trọng quá khứ.

Ý kiến trên nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: để yêu lịch sử, trước hết cần yêu con người. Trân trọng những người làm nên lịch sử chính là cách tốt nhất để giữ gìn và tiếp nối lịch sử. Với thế hệ trẻ hôm nay, sự xúc động ấy cần được chuyển hóa thành hành động cụ thể: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, học tập và lao động nghiêm túc để xứng đáng với những hi sinh của cha ông.



Câu2

Trong cuộc đời mỗi con người, kí ức luôn giữ vai trò như những dòng chảy âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn. Đặc biệt, kí ức về những người thân yêu – những người đã đồng hành, chăm sóc và che chở ta trong suốt hành trình trưởng thành – có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ, mà còn là nền tảng giúp mỗi người thấu hiểu giá trị của tình yêu, lòng biết ơn và sự gắn bó gia đình. Kí ức về người thân yêu trước hết giúp ta nhận ra nguồn cội của chính mình. Mỗi câu nói, cử chỉ, thói quen của cha mẹ hay ông bà đều như những dấu ấn khắc sâu, tạo nên tính cách và cách sống của ta hôm nay. Có thể khi còn nhỏ, ta chưa đủ trưởng thành để hiểu vì sao mẹ luôn lo lắng, vì sao cha thường nghiêm khắc; nhưng khi lớn lên, những kỷ niệm ấy bỗng trở thành điều ta trân quý. Chúng nhắc ta nhớ rằng phía sau mỗi sự yêu thương là những hi sinh lặng thầm mà đôi khi ta chưa từng nhìn thấy. Không chỉ là sự gợi nhớ, kí ức còn giúp ta trưởng thành hơn. Những lúc vấp ngã, mệt mỏi hay cô đơn giữa cuộc đời rộng lớn, chỉ cần nhớ lại hình ảnh người thân – nụ cười của mẹ, bàn tay chai sạn của bố, hay dáng ngồi lặng lẽ của bà dưới hiên nhà – ta sẽ tìm lại được sức mạnh để đứng dậy. Kí ức lúc này trở thành điểm tựa tinh thần, giúp ta tiếp tục sống tốt hơn và trân trọng những điều đang hiện hữu. Mặt khác, kí ức về người thân còn dạy ta cách yêu thương và giữ gìn những mối quan hệ hiện tại. Nhiều người chỉ khi mất đi người thân mới nhận ra rằng những lời nói vô tâm hay những lần thờ ơ đã để lại vết thương cho người ở lại. Những kí ức buồn ấy trở thành lời nhắc nhở để ta biết sống chậm hơn, quan tâm nhiều hơn và không chờ đến lúc quá muộn mới bày tỏ tình yêu. Vì thế, giữ gìn kí ức cũng là giữ gìn những bài học quý giá của đời sống. Cuối cùng, kí ức về những người thân yêu còn là cách để họ tiếp tục hiện diện trong cuộc đời ta. Dù thời gian có trôi, dù có những người đã đi xa, những kí ức về họ vẫn khiến ta cảm thấy được yêu thương và kết nối. Đó chính là dạng tồn tại đẹp đẽ nhất của tình cảm gia đình – không bị xóa nhòa bởi thời gian, mà càng khắc sâu theo năm tháng. Tóm lại, kí ức về những người thân yêu không chỉ là hoài niệm của quá khứ, mà còn là phần không thể thiếu để hoàn thiện con người. Nó dạy ta yêu thương, biết ơn, sống chân thành hơn và luôn hướng về những giá trị bền vững. Giữa cuộc sống hiện đại nhiều đổi thay, giữ gìn kí ức chính là giữ gìn cội nguồn yêu thương của mỗi chúng ta.

Câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện qua sự chuyển biến từ bực bội, hoang mang đến ân hận và day dứt sâu sắc. Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon tức giận vì cho rằng gia đình đã thiếu trách nhiệm. Nhưng ngay sau đó, khi đặt chân đến ga Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon bắt đầu thấm thía sự hoảng sợ và lạc lõng mà mẹ từng trải qua. Giữa dòng người đông đúc, hỗn loạn, cô nhận ra mẹ đã đơn độc đến nhường nào. Những ký ức tưởng như nhỏ nhặt bỗng trở về, làm sống dậy trong cô nỗi ân hận: việc cô gạt đi chiếc váy mẹ chọn, thái độ thờ ơ năm xưa, hay việc bản thân quá mải mê công việc để chậm bốn ngày mới biết mẹ mất tích. Càng nhớ lại, Chi-hon càng cảm thấy mình vô tâm với người đã hi sinh cả đời vì con. Từ đó, tâm lý nhân vật chuyển từ trạng thái trách móc người khác sang đối diện với lỗi lầm của chính mình – một sự tỉnh ngộ đầy đau xót và nhân văn.

Câu 1. Ngôi kể: Ngôi thứ ba (nhưng người kể chính là Chi-hon – con gái trong gia đình) Câu 2. Điểm nhìn: Điểm nhìn tập trung vào nhân vật Chi-hon, theo dòng cảm xúc, suy nghĩ và hồi tưởng của cô về mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật: – Đối lập / đối chiếu giữa hai hình ảnh xảy ra cùng thời điểm: mẹ bị lạc ↔ Chi-hon đang bận rộn với thành công, công việc của mình. Tác dụng: – Làm nổi bật sự vô tâm của người con; – Tô đậm sự tội nghiệp, đơn độc của người mẹ; – Tạo cảm giác day dứt, đau xót và làm rõ chủ đề về sự thờ ơ của con cái đối với đấng sinh thành. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ: – Chăm lo, hi sinh cho con cái – Giản dị, chịu thương chịu khó – Luôn quan tâm đến gia đình dù bản thân mệt mỏi, già yếu Câu văn thể hiện: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” => Thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán khi bảo vệ con. Ngoài ra, câu: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” => Thể hiện sự hi sinh, luôn nghĩ cho con chứ không cho bản thân. Câu 5. Chi-hon hối tiếc điều gì? Cô hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn; và hối tiếc vì đã vô tâm, không kịp nhận ra tình thương và sự hi sinh của mẹ khi bà còn ở bên cạnh. Đoạn văn 4–5 câu: Những hành động vô tâm đôi khi rất nhỏ nhưng lại khiến người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Chỉ một lời nói cộc lốc, một cái gạt bỏ ý kiến hay việc mải mê với cuộc sống riêng cũng có thể khiến cha mẹ hoặc người thân buồn lòng. Khi họ im lặng chịu đựng, ta càng dễ lầm tưởng rằng mọi thứ đều ổn. Chỉ đến khi mất đi cơ hội yêu thương, con người mới thấm thía rằng sự vô tâm của mình đã để lại những khoảng trống không thể bù đắp. Vì vậy, hãy trân trọng và quan tâm đến người thân khi họ còn ở bên ta.

Câu 1. Ngôi kể: Ngôi thứ ba (nhưng người kể chính là Chi-hon – con gái trong gia đình) Câu 2. Điểm nhìn: Điểm nhìn tập trung vào nhân vật Chi-hon, theo dòng cảm xúc, suy nghĩ và hồi tưởng của cô về mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật: – Đối lập / đối chiếu giữa hai hình ảnh xảy ra cùng thời điểm: mẹ bị lạc ↔ Chi-hon đang bận rộn với thành công, công việc của mình. Tác dụng: – Làm nổi bật sự vô tâm của người con; – Tô đậm sự tội nghiệp, đơn độc của người mẹ; – Tạo cảm giác day dứt, đau xót và làm rõ chủ đề về sự thờ ơ của con cái đối với đấng sinh thành. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ: – Chăm lo, hi sinh cho con cái – Giản dị, chịu thương chịu khó – Luôn quan tâm đến gia đình dù bản thân mệt mỏi, già yếu Câu văn thể hiện: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” => Thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán khi bảo vệ con. Ngoài ra, câu: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” => Thể hiện sự hi sinh, luôn nghĩ cho con chứ không cho bản thân. Câu 5. Chi-hon hối tiếc điều gì? Cô hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn; và hối tiếc vì đã vô tâm, không kịp nhận ra tình thương và sự hi sinh của mẹ khi bà còn ở bên cạnh. Đoạn văn 4–5 câu: Những hành động vô tâm đôi khi rất nhỏ nhưng lại khiến người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Chỉ một lời nói cộc lốc, một cái gạt bỏ ý kiến hay việc mải mê với cuộc sống riêng cũng có thể khiến cha mẹ hoặc người thân buồn lòng. Khi họ im lặng chịu đựng, ta càng dễ lầm tưởng rằng mọi thứ đều ổn. Chỉ đến khi mất đi cơ hội yêu thương, con người mới thấm thía rằng sự vô tâm của mình đã để lại những khoảng trống không thể bù đắp. Vì vậy, hãy trân trọng và quan tâm đến người thân khi họ còn ở bên ta.

Câu 1. Ngôi kể: Ngôi thứ ba (nhưng người kể chính là Chi-hon – con gái trong gia đình) Câu 2. Điểm nhìn: Điểm nhìn tập trung vào nhân vật Chi-hon, theo dòng cảm xúc, suy nghĩ và hồi tưởng của cô về mẹ. Câu 3. Biện pháp nghệ thuật: – Đối lập / đối chiếu giữa hai hình ảnh xảy ra cùng thời điểm: mẹ bị lạc ↔ Chi-hon đang bận rộn với thành công, công việc của mình. Tác dụng: – Làm nổi bật sự vô tâm của người con; – Tô đậm sự tội nghiệp, đơn độc của người mẹ; – Tạo cảm giác day dứt, đau xót và làm rõ chủ đề về sự thờ ơ của con cái đối với đấng sinh thành. Câu 4. Phẩm chất của người mẹ: – Chăm lo, hi sinh cho con cái – Giản dị, chịu thương chịu khó – Luôn quan tâm đến gia đình dù bản thân mệt mỏi, già yếu Câu văn thể hiện: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…” => Thể hiện sự mạnh mẽ, quyết đoán khi bảo vệ con. Ngoài ra, câu: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” => Thể hiện sự hi sinh, luôn nghĩ cho con chứ không cho bản thân. Câu 5. Chi-hon hối tiếc điều gì? Cô hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn; và hối tiếc vì đã vô tâm, không kịp nhận ra tình thương và sự hi sinh của mẹ khi bà còn ở bên cạnh. Đoạn văn 4–5 câu: Những hành động vô tâm đôi khi rất nhỏ nhưng lại khiến người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Chỉ một lời nói cộc lốc, một cái gạt bỏ ý kiến hay việc mải mê với cuộc sống riêng cũng có thể khiến cha mẹ hoặc người thân buồn lòng. Khi họ im lặng chịu đựng, ta càng dễ lầm tưởng rằng mọi thứ đều ổn. Chỉ đến khi mất đi cơ hội yêu thương, con người mới thấm thía rằng sự vô tâm của mình đã để lại những khoảng trống không thể bù đắp. Vì vậy, hãy trân trọng và quan tâm đến người thân khi họ còn ở bên ta.

Câu 1 Hiện tượng tâm lí đám đông ở giới trẻ hiện nay gây ra nhiều tác hại đáng lo ngại. Khi bị cuốn theo số đông, nhiều bạn đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, hành động chỉ để “hợp trend” mà không nhận ra đúng – sai. Điều này dễ dẫn đến việc a dua theo những hành vi tiêu cực như nói xấu trên mạng, bắt chước lối sống lệch lạc hoặc tham gia các hoạt động nguy hiểm chỉ để được chú ý. Tâm lí đám đông cũng khiến một số bạn trở nên thiếu trách nhiệm với lựa chọn của mình: thay vì cân nhắc kĩ lưỡng, họ làm theo bạn bè để tránh bị cô lập. Nguy hiểm hơn, khi cả nhóm cùng cổ vũ cho hành động sai, người trẻ càng dễ mất kiểm soát và đưa ra quyết định bốc đồng gây hậu quả cho bản thân lẫn người khác. Không ít bạn vì chạy theo số đông mà đánh mất bản sắc, không dám thể hiện quan điểm riêng, từ đó làm chậm sự trưởng thành của chính mình. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, biết chọn lọc thông tin và giữ lập trường đúng đắn để không bị tâm lí đám đông chi phối.

Câu2

Nguyễn Ngọc Tư là cây bút giàu cảm xúc của văn học đương đại, thường viết về những điều bình dị nhưng thấm đẫm tình người. Cả hai đoạn trích Ông ngoại và Giàn bầu trước ngõ đều thể hiện rõ nét giọng văn nhẹ nhàng, ấm áp ấy. Tuy cùng viết về tình cảm gia đình, mỗi tác phẩm lại mang đến những góc nhìn khác nhau: một bên là tình yêu thương gắn bó giữa ông và cháu; một bên là nỗi nhớ quê hương âm thầm trong trái tim người bà nơi phố thị. Việc đặt hai đoạn trích cạnh nhau giúp người đọc thấy rõ hơn vẻ đẹp nhân văn trong cách Nguyễn Ngọc Tư nhìn con người và những mối quan hệ thân thuộc.

Câu 1 Hiện tượng tâm lí đám đông ở giới trẻ hiện nay gây ra nhiều tác hại đáng lo ngại. Khi bị cuốn theo số đông, nhiều bạn đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, hành động chỉ để “hợp trend” mà không nhận ra đúng – sai. Điều này dễ dẫn đến việc a dua theo những hành vi tiêu cực như nói xấu trên mạng, bắt chước lối sống lệch lạc hoặc tham gia các hoạt động nguy hiểm chỉ để được chú ý. Tâm lí đám đông cũng khiến một số bạn trở nên thiếu trách nhiệm với lựa chọn của mình: thay vì cân nhắc kĩ lưỡng, họ làm theo bạn bè để tránh bị cô lập. Nguy hiểm hơn, khi cả nhóm cùng cổ vũ cho hành động sai, người trẻ càng dễ mất kiểm soát và đưa ra quyết định bốc đồng gây hậu quả cho bản thân lẫn người khác. Không ít bạn vì chạy theo số đông mà đánh mất bản sắc, không dám thể hiện quan điểm riêng, từ đó làm chậm sự trưởng thành của chính mình. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, biết chọn lọc thông tin và giữ lập trường đúng đắn để không bị tâm lí đám đông chi phối.

Câu2

Nguyễn Ngọc Tư là cây bút giàu cảm xúc của văn học đương đại, thường viết về những điều bình dị nhưng thấm đẫm tình người. Cả hai đoạn trích Ông ngoại và Giàn bầu trước ngõ đều thể hiện rõ nét giọng văn nhẹ nhàng, ấm áp ấy. Tuy cùng viết về tình cảm gia đình, mỗi tác phẩm lại mang đến những góc nhìn khác nhau: một bên là tình yêu thương gắn bó giữa ông và cháu; một bên là nỗi nhớ quê hương âm thầm trong trái tim người bà nơi phố thị. Việc đặt hai đoạn trích cạnh nhau giúp người đọc thấy rõ hơn vẻ đẹp nhân văn trong cách Nguyễn Ngọc Tư nhìn con người và những mối quan hệ thân thuộc.

Câu 1 Hiện tượng tâm lí đám đông ở giới trẻ hiện nay gây ra nhiều tác hại đáng lo ngại. Khi bị cuốn theo số đông, nhiều bạn đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, hành động chỉ để “hợp trend” mà không nhận ra đúng – sai. Điều này dễ dẫn đến việc a dua theo những hành vi tiêu cực như nói xấu trên mạng, bắt chước lối sống lệch lạc hoặc tham gia các hoạt động nguy hiểm chỉ để được chú ý. Tâm lí đám đông cũng khiến một số bạn trở nên thiếu trách nhiệm với lựa chọn của mình: thay vì cân nhắc kĩ lưỡng, họ làm theo bạn bè để tránh bị cô lập. Nguy hiểm hơn, khi cả nhóm cùng cổ vũ cho hành động sai, người trẻ càng dễ mất kiểm soát và đưa ra quyết định bốc đồng gây hậu quả cho bản thân lẫn người khác. Không ít bạn vì chạy theo số đông mà đánh mất bản sắc, không dám thể hiện quan điểm riêng, từ đó làm chậm sự trưởng thành của chính mình. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, biết chọn lọc thông tin và giữ lập trường đúng đắn để không bị tâm lí đám đông chi phối.

Câu2

Nguyễn Ngọc Tư là cây bút giàu cảm xúc của văn học đương đại, thường viết về những điều bình dị nhưng thấm đẫm tình người. Cả hai đoạn trích Ông ngoại và Giàn bầu trước ngõ đều thể hiện rõ nét giọng văn nhẹ nhàng, ấm áp ấy. Tuy cùng viết về tình cảm gia đình, mỗi tác phẩm lại mang đến những góc nhìn khác nhau: một bên là tình yêu thương gắn bó giữa ông và cháu; một bên là nỗi nhớ quê hương âm thầm trong trái tim người bà nơi phố thị. Việc đặt hai đoạn trích cạnh nhau giúp người đọc thấy rõ hơn vẻ đẹp nhân văn trong cách Nguyễn Ngọc Tư nhìn con người và những mối quan hệ thân thuộc.

Câu 1 Hiện tượng tâm lí đám đông ở giới trẻ hiện nay gây ra nhiều tác hại đáng lo ngại. Khi bị cuốn theo số đông, nhiều bạn đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, hành động chỉ để “hợp trend” mà không nhận ra đúng – sai. Điều này dễ dẫn đến việc a dua theo những hành vi tiêu cực như nói xấu trên mạng, bắt chước lối sống lệch lạc hoặc tham gia các hoạt động nguy hiểm chỉ để được chú ý. Tâm lí đám đông cũng khiến một số bạn trở nên thiếu trách nhiệm với lựa chọn của mình: thay vì cân nhắc kĩ lưỡng, họ làm theo bạn bè để tránh bị cô lập. Nguy hiểm hơn, khi cả nhóm cùng cổ vũ cho hành động sai, người trẻ càng dễ mất kiểm soát và đưa ra quyết định bốc đồng gây hậu quả cho bản thân lẫn người khác. Không ít bạn vì chạy theo số đông mà đánh mất bản sắc, không dám thể hiện quan điểm riêng, từ đó làm chậm sự trưởng thành của chính mình. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, biết chọn lọc thông tin và giữ lập trường đúng đắn để không bị tâm lí đám đông chi phối.

Câu2

Nguyễn Ngọc Tư là cây bút giàu cảm xúc của văn học đương đại, thường viết về những điều bình dị nhưng thấm đẫm tình người. Cả hai đoạn trích Ông ngoại và Giàn bầu trước ngõ đều thể hiện rõ nét giọng văn nhẹ nhàng, ấm áp ấy. Tuy cùng viết về tình cảm gia đình, mỗi tác phẩm lại mang đến những góc nhìn khác nhau: một bên là tình yêu thương gắn bó giữa ông và cháu; một bên là nỗi nhớ quê hương âm thầm trong trái tim người bà nơi phố thị. Việc đặt hai đoạn trích cạnh nhau giúp người đọc thấy rõ hơn vẻ đẹp nhân văn trong cách Nguyễn Ngọc Tư nhìn con người và những mối quan hệ thân thuộc.