Nguyễn Huỳnh Ngọc Kim

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Huỳnh Ngọc Kim
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đọc hiểu ở đây luôn nha cô, trên bài đọc hiểu em gửi nhầm đoạn văn với bài văn ạ

Câu 1 : bài làm

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ lạc lõng giữa thế giới của người lớn. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã có một trí tưởng tượng phong phú và khả năng quan sát tinh tế, thể hiện qua bức vẽ con trăn nuốt voi. Tuy nhiên, sự cô đơn của nhân vật hiện rõ khi đối mặt với sự khô khan của người lớn — những người chỉ nhìn thấy cái mũ thay vì một sự sống đang vận động. Nỗi thất vọng ấy lớn đến mức "tôi" phải từ bỏ ước mơ họa sĩ để trở thành phi công. Dù đã trưởng thành và hòa nhập vào thế giới của "những người nghiêm túc", nhân vật "tôi" vẫn luôn giữ một cái nhìn hoài nghi và xa cách với họ. "Tôi" không ngừng tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu nhưng thường phải thất vọng và tự "hạ mình" xuống bằng những câu chuyện thực dụng để vừa lòng đám đông. Qua đó, nhân vật hiện lên như một thông điệp nhắc nhở chúng ta về việc gìn giữ "đứa trẻ" bên trong mình trước sự mài mòn của thời gian và định kiến xã hội.

Câu 2: bài làm

Trong cuộc sống, cùng một sự vật nhưng mỗi người lại có một cách cảm nhận khác nhau. Bàn về sự đối lập giữa tâm hồn trẻ thơ và người trưởng thành, Giacomo Leopardi nhận định: "Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". Câu nói là một lời thức tỉnh sâu sắc về cách chúng ta nhìn nhận giá trị của hạnh phúc. ​"Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì" bởi chúng sở hữu một vũ khí kỳ diệu: trí tưởng tượng và sự thuần khiết. Với trẻ nhỏ, một chiếc lá rơi cũng là một món quà, một viên sỏi cũng là một báu vật. Chúng nhìn đời bằng đôi mắt tò mò, không toan tính và luôn biết tận hưởng niềm vui từ những điều bình dị nhất. Ngược lại, "người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả" khi tâm hồn họ đã bị mài mòn bởi áp lực, trách nhiệm và sự thực dụng. Khi đã quá quen với những giá trị vật chất, người lớn dần mất đi khả năng cảm động trước vẻ đẹp tinh thần. Họ nhìn mọi thứ qua lăng kính của lợi ích, khiến thế giới dù đầy ắp điều kỳ diệu cũng trở nên khô khan, trống rỗng. ​Sự khác biệt ấy bắt nguồn từ thái độ sống. Trẻ con sống bằng trái tinh chân thành, còn người lớn thường sống bằng lý trí khô khốc. Tuy nhiên, trưởng thành không có nghĩa là phải đánh mất đi sự rung động. Nếu chúng ta biết giữ cho mình một "trái tim trẻ thơ" giữa thế giới đầy biến động, chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa ngay cả trong những điều nhỏ bé nhất. Đừng để sự bận rộn biến ta thành những "cỗ máy" vô cảm trước vẻ đẹp của cuộc đời. ​Tóm lại, nhận định của Leopardi nhắc nhở chúng ta rằng: Hạnh phúc không nằm ở những gì ta có, mà nằm ở cách ta cảm nhận. Hãy học cách nhìn đời bằng đôi mắt bao dung và tâm hồn rộng mở như một đứa trẻ, để cuộc sống luôn tràn đầy sắc màu và sự kỳ diệu.