Trương Trần Thiên Ý
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2.0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nghệ thuật xây dựng nhân vật Thứ ở phần Đọc hiểu.
Trong đoạn trích, nghệ thuật xây dựng nhân vật Thứ được nhà văn khắc họa vô cùng đặc sắc, chủ yếu thông qua điểm nhìn bên trong đầy ám ảnh. Tác giả đã khéo léo sử dụng ngôi kể thứ ba nhưng lại đặt điểm nhìn vào thế giới nội tâm của Thứ, giúp người đọc thấu hiểu tận cùng những giằng xé tâm lý của nhân vật. Tâm lí ấy là một chuỗi biến chuyển phức tạp: từ sự nuối tiếc những ngày tháng tự do ở Sài Gòn, đến nỗi cay đắng khi đối diện với hiện tại ngột ngạt ở Hà Nội, và cuối cùng là sự hoảng sợ, chua xót trước một tương lai mờ mịt. Đặc biệt, nhà văn đã kết hợp tài tình các biện pháp tu từ để tô đậm bi kịch "sống mòn". Điệp cấu trúc "Y sẽ…", "Đời y sẽ…" vang lên như một lời kết án tàn nhẫn về một tương lai quẩn quanh. Cùng với đó, hàng loạt ẩn dụ "mốc lên", "gỉ đi", "mòn", "mục ra" và phép liệt kê tăng cấp "người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y, chính y sẽ khinh y" đã bóc trần sự lụi tàn cả về thể xác lẫn tinh thần. Không cần miêu tả nhiều về ngoại hình hay hành động, chỉ qua dòng suy nghĩ, chân dung Thứ hiện lên sắc nét: một trí thức nghèo trước Cách mạng tháng Tám đang tàn lụi trong cái "ao đời bằng phẳng".
Câu 2. (4.0 điểm)
Có ý kiến cho rằng: Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) về chủ đề: Chấp nhận thất bại để thành công.
"Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã". Câu nói này đã chạm đến một trong những triết lý sâu sắc nhất của đời người. Đặc biệt, từ góc nhìn của những người trẻ đang chập chững bước vào đời với nhiều hoài bão, ước mơ cùng khát vọng trở thành một phần của cuộc sống, thì "chấp nhận thất bại để thành công" càng mang một ý nghĩa thiết thực, là kim chỉ nam để chúng ta vững bước trên hành trình trưởng thành.
Để thấu hiểu chân lý này, trước hết chúng ta cần đi sâu vào bản chất của vấn đề. Thực chất, thất bại không đơn thuần là sự đổ vỡ hay không đạt được mục tiêu, mà nó là một phần tất yếu của quá trình trải nghiệm. Chấp nhận thất bại không phải là cam chịu hay thỏa hiệp với sự yếu kém, mà là một thái độ sống bản lĩnh dám nhìn thẳng vào những vết rạn nứt trong kế hoạch, bình tĩnh phân tích sai lầm để chắt lọc lấy những bài học xương máu.
Xét ở góc độ tích cực, thất bại chính là "người thầy" nghiêm khắc nhưng tận tâm nhất trên hành trình trưởng thành. Với người trẻ, khi nhiệt huyết có thừa nhưng kinh nghiệm còn non trẻ, vấp ngã giống như một bài kiểm tra để ta nhận ra những giới hạn của bản thân. Thay vì chìm đắm trong mặc cảm, sự thừa nhận thất bại giúp ta mài sắc ý chí, rèn luyện tính kiên trì và bồi đắp một nội lực vững vàng. Khi một cánh cửa khép lại, nếu ta đủ tỉnh táo để nhìn nhận, ta sẽ thấy những lối đi mới phù hợp và vững chắc hơn. Thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là một quãng nghỉ cần thiết để ta nạp lại năng lượng và thay đổi chiến thuật.
Chân lý ấy không hề xa vời mà hiện hữu rực rỡ qua những trang sử và những câu chuyện cuộc đời đầy cảm hứng. Ta không thể không nghiêng mình trước hành trình cứu nước vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Để tìm thấy ánh sáng Cách mạng, Người đã phải trải qua muôn vàn thử thách, từ những ngày trắng tay ra đi đến những năm tháng gian khổ trong lao tù. Chính việc không khuất phục trước những khó khăn, dám chấp nhận và vượt qua những thất bại của các phong trào yêu nước trước đó đã giúp Người tìm ra con đường đúng đắn cho cả dân tộc. Cùng với đó, nguồn cảm hứng về sự kiên trì còn được thắp sáng bởi nữ nhà văn J.K. Rowling. Từ một người mẹ đơn thân sống bằng trợ cấp, đối mặt với sự từ chối của 12 nhà xuất bản, bà vẫn không từ bỏ đứa con tinh thần "Harry Potter". Chính thái độ kiên định, xem mỗi lời từ chối là một động lực đã giúp bà tạo nên một đế chế văn học toàn cầu.
Tuy nhiên, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, không phải ai cũng đủ bản lĩnh để "đi xuyên qua" thất bại. Một bộ phận người trẻ ngày nay dễ dàng rơi vào trạng thái "vỡ vụn" trước những biến cố nhỏ. Họ sợ sai, sợ bị phán xét, hoặc tệ hơn là đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì dũng cảm đối diện với chính mình. Lối tư duy ngại khó ấy vô tình tạo nên một rào cản ngăn họ chạm đến những đỉnh cao mà họ hằng mơ ước.Vậy nên mỗi cá nhân cần tự xây dựng cho mình một tâm thế chủ động trước mọi biến số của cuộc đời. Đừng coi thất bại là kẻ thù, hãy xem nó như một chất xúc tác để ta lớn lên. Thay vì sợ hãi, hãy học cách "vấp ngã một bước để tiến về phía trước 10 bước" nghĩa là sau mỗi lần ngã xuống, chúng ta phải đứng dậy ở một vị trí tiến bộ hơn so với điểm xuất phát.
con đường dẫn đến vinh quang không bao giờ trải sẵn thảm đỏ mà luôn rải rác những chướng ngại vật mang tên thất bại. Đối diện và vượt qua những giới hạn của sự vấp ngã chính là chìa khóa vàng mở ra cánh cửa thành công. Tuổi trẻ dẫu có bồng bột, nhưng chỉ cần bạn không từ bỏ, dám sai và dám đứng lên sửa sai như tấm gương của các bậc tiền nhân hay những người đã biến thất bại thành cơ hội, thì mọi nỗ lực ngày hôm nay chắc chắn sẽ được đền đáp xứng đáng trong tương lai.
Câu 1 : ngôi kể thứ ba
Câu 2 : sống rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom, chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà, chuyện nuôi sống bản thân với vợ con,gần như là một phế nhân
Câu 3 : Biện pháp tu từ so sánh : "gần như là một phế nhân"
Tác dụng : bằng biện pháp tu từ trên, đã làm tăng sự sinh động, gợi hình, gợi cảm, đậm chất tạo hình và dạt dào cảm xúc, nhà văn đã khắc họa thành công một Thứ đang quằn quại, bất lực trước thực tại bi đát của chính mình. Qua đó, ta thấy được một trái tim đồng điệu, một ánh nhìn đầy trắc ẩn và xót xa mà tác giả dành trọn cho những giằng xé nội tâm của nhân vật
Câu 4 :
+ Cuộc sống ở Sài Gòn :
Những ngày tháng ở Sài Gòn dẫu chỉ là cuộc đời của một kẻ trôi nổi, phiêu bạt, nhưng trong tâm trí Thứ, đó lại là bức tranh thanh xuân rực rỡ nhất, được thắp sáng bởi những hăm hở, náo nức và biết bao dự định xa xôi.
+ Cuộc sống ở Hà Nội :
Chốn Hà thành lại nhào nặn Thứ thành một kẻ hẹp hòi, rụt rè và tằn tiện. Thế giới quan của y quắt queo trong lối sống mòn mỏi, chỉ quẩn quanh với những toan tính gom góp, tậu đất, xây nhà và oằn mình gánh vác nồi cơm
-> nhận xét : Khó khăn, áp lực là âm hưởng chung của cả hai quãng đời. Song, điểm khác biệt tàn nhẫn nằm ở chỗ: Sài Gòn dẫu vất vả nhưng Thứ còn được tự do hít thở bầu không khí của hoài bão, của thanh xuân; còn ở Hà Nội, mọi mộng tưởng của anh đều bị đè nát dưới tảng đá mang tên "trách nhiệm gia đình".
Câu 5 :
Thông điệp: "Sống là không ngừng thay đổi và thích nghi"
Từ sự bế tắc của nhân vật Thứ trong tác phẩm là một trí thức bị giam hãm trong vòng xoáy "sống mòn" của cơm áo gạo tiền Cuộc đời vốn là một bức tranh đa chiều với những biến số không lường trước; nếu con người chỉ đứng yên hoặc giữ mãi một tư duy cũ kỹ trước những xoay vòng của số phận, chúng ta sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái bi kịch, tự biến mình thành một "phế nhân" về mặt tinh thần.
Việc chấp nhận "sống là thay đổi" không phải là đánh mất bản sắc cá nhân, mà là sự chủ động trong cách ứng xử trước những biến cố. Khi ta học cách thích nghi với hoàn cảnh dù là nghịch cảnh như sự túng quẫn hay thất nghiệp thì đó chính là lúc ý chí và bản lĩnh được tôi rèn mạnh mẽ nhất. Sự thay đổi tích cực chính là "nguồn sống" giúp ta phá vỡ sự trì trệ, ngăn chặn quá trình "gỉ sét" của tâm hồn. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn hoặc sự bế tắc của thực tại để vận động và đổi mới, con người mới có thể tìm kiếm, kiến tạo và gặt hái được giá trị hạnh phúc đích thực cho chính mình.