Nguyễn Thị Trà My
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thất Ngôn bát cú đường luật
Câu 2:Đạo học/sự suy tàn của nho học
Câu 3: Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay chán lắm rồi" vì đạo học ko đc coi trọng như trước. Việc học hành sa sút, nhiều người chán chường, lựa chọn bỏ học, sĩ khí giảm sút và mục tiêu của việc học ko còn vì đạo lí và trí tuệ mà đã trở nên thực dụng, chạy theo danh lợi
Câu 4: Những từ láy đc sử dụng trong văn bản: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh
Nhận xét: Những từ láy kể trên có tác dụng gợi tả một cách chân thực uể oải, khi chẳng có người mua sách, sự sốt ruột khi ko có người theo học, sự dè dặt,e ngại và sự bất chấp của những sĩ tử bấy giờ. Tất cả những chi tiết ấy đã góp phần tạo nên bối cảnh thực tiễn Nho học suy tàn
Câu 5: Bài thơ đã khắc họa thành công bối cảnh đạo học suy tàn cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, qua đó, thể hiện nỗi buồn, sự chua xót của tác giả khi việc học hành ko đc coi trọng, Sĩ khí của những nhà Nho giảm sút, con người chạy theo lợi ích thực dụng thay vì những lí tưởng cao đẹp
Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2:Bài thơ viết về thực trạng nền đạo học và khoa cử đương thời, qua đó thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy thoái của việc học và thi cử.
Câu 3:Tác giả cho rằng đạo học ngày nay đã “chán” vì:
Người đi học ngày càng ít: “Mười người đi học, chín người thôi.”
Người bán sách thì “lim dim ngủ”, cho thấy sách vở không còn được quan tâm.
Thầy đồ “nhấp nhổm ngồi”, không có việc làm.
Việc học và thi cử trở nên sa sút, mất đi giá trị vốn có, không còn được coi trọng như trước.
→ Qua đó, Tú Xương bày tỏ sự chán chường, bất bình và tiếng cười trào phúng trước tình trạng đạo học suy vi.
Câu 4:Tác giả sử dụng nhiều từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhổm”, “rụt rè”, “liều lĩnh”.
Các từ láy có tác dụng:
Gợi tả sinh động, cụ thể trạng thái của con người trong bài thơ.
Tạo sắc thái hài hước, châm biếm, mỉa mai.
Làm nổi bật hình ảnh nền đạo học sa sút, người học và người dạy đều mất đi sự nghiêm túc, hứng thú.
Góp phần tạo nên giọng thơ trào phúng đặc trưng của Tú Xương.
Câu 5:Bài thơ vừa là tiếng cười trào phúng nhằm phê phán sự suy thoái của đạo học, khoa cử, vừa thể hiện nỗi đau và sự bất bình của Tú Xương trước thực trạng xã hội đương thời.
Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2:Bài thơ viết về thực trạng nền đạo học và khoa cử đương thời, qua đó thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy thoái của việc học và thi cử.
Câu 3:Tác giả cho rằng đạo học ngày nay đã “chán” vì:
Người đi học ngày càng ít: “Mười người đi học, chín người thôi.”
Người bán sách thì “lim dim ngủ”, cho thấy sách vở không còn được quan tâm.
Thầy đồ “nhấp nhổm ngồi”, không có việc làm.
Việc học và thi cử trở nên sa sút, mất đi giá trị vốn có, không còn được coi trọng như trước.
→ Qua đó, Tú Xương bày tỏ sự chán chường, bất bình và tiếng cười trào phúng trước tình trạng đạo học suy vi.
Câu 4:Tác giả sử dụng nhiều từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhổm”, “rụt rè”, “liều lĩnh”.
Các từ láy có tác dụng:
Gợi tả sinh động, cụ thể trạng thái của con người trong bài thơ.
Tạo sắc thái hài hước, châm biếm, mỉa mai.
Làm nổi bật hình ảnh nền đạo học sa sút, người học và người dạy đều mất đi sự nghiêm túc, hứng thú.
Góp phần tạo nên giọng thơ trào phúng đặc trưng của Tú Xương.
.
Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2:Bài thơ viết về thực trạng nền đạo học và khoa cử đương thời, qua đó thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy thoái của việc học và thi cử.
Câu 3:Tác giả cho rằng đạo học ngày nay đã “chán” vì:
Người đi học ngày càng ít: “Mười người đi học, chín người thôi.”
Người bán sách thì “lim dim ngủ”, cho thấy sách vở không còn được quan tâm.
Thầy đồ “nhấp nhổm ngồi”, không có việc làm.
Việc học và thi cử trở nên sa sút, mất đi giá trị vốn có, không còn được coi trọng như trước.
→ Qua đó, Tú Xương bày tỏ sự chán chường, bất bình và tiếng cười trào phúng trước tình trạng đạo học suy vi.
Câu 4:Tác giả sử dụng nhiều từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhổm”, “rụt rè”, “liều lĩnh”.
Các từ láy có tác dụng:
Gợi tả sinh động, cụ thể trạng thái của con người trong bài thơ.
Tạo sắc thái hài hước, châm biếm, mỉa mai.
Làm nổi bật hình ảnh nền đạo học sa sút, người học và người dạy đều mất đi sự nghiêm túc, hứng thú.
Góp phần tạo nên giọng thơ trào phúng đặc trưng của Tú Xương.
Câu 5:Bài thơ vừa là tiếng cười trào phúng nhằm phê phán sự suy thoái của đạo học, khoa cử, vừa thể hiện nỗi đau và sự bất bình của Tú Xương trước thực trạng xã hội đương thời.
Câu 1:Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2:Bài thơ viết về thực trạng nền đạo học và khoa cử đương thời, qua đó thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy thoái của việc học và thi cử.
Câu 3:Tác giả cho rằng đạo học ngày nay đã “chán” vì:
Người đi học ngày càng ít: “Mười người đi học, chín người thôi.”
Người bán sách thì “lim dim ngủ”, cho thấy sách vở không còn được quan tâm.
Thầy đồ “nhấp nhổm ngồi”, không có việc làm.
Việc học và thi cử trở nên sa sút, mất đi giá trị vốn có, không còn được coi trọng như trước.
→ Qua đó, Tú Xương bày tỏ sự chán chường, bất bình và tiếng cười trào phúng trước tình trạng đạo học suy vi.
Câu 4:Tác giả sử dụng nhiều từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhổm”, “rụt rè”, “liều lĩnh”.
Các từ láy có tác dụng:
Gợi tả sinh động, cụ thể trạng thái của con người trong bài thơ.
Tạo sắc thái hài hước, châm biếm, mỉa mai.
Làm nổi bật hình ảnh nền đạo học sa sút, người học và người dạy đều mất đi sự nghiêm túc, hứng thú.
Góp phần tạo nên giọng thơ trào phúng đặc trưng của Tú Xương.
Câu 5:Bài thơ vừa là tiếng cười trào phúng nhằm phê phán sự suy thoái của đạo học, khoa cử, vừa thể hiện nỗi đau và sự bất bình của Tú Xương trước thực trạng xã hội đương thời.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2:Bài thơ viết về thực trạng nền đạo học và khoa cử đương thời, qua đó thể hiện thái độ châm biếm, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy thoái của việc học và thi cử.
Câu 3:Tác giả cho rằng đạo học ngày nay đã “chán” vì:
Người đi học ngày càng ít: “Mười người đi học, chín người thôi.”
Người bán sách thì “lim dim ngủ”, cho thấy sách vở không còn được quan tâm.
Thầy đồ “nhấp nhổm ngồi”, không có việc làm.
Việc học và thi cử trở nên sa sút, mất đi giá trị vốn có, không còn được coi trọng như trước.
→ Qua đó, Tú Xương bày tỏ sự chán chường, bất bình và tiếng cười trào phúng trước tình trạng đạo học suy vi.
Câu 4:Tác giả sử dụng nhiều từ láy như: “lim dim”, “nhấp nhổm”, “rụt rè”, “liều lĩnh”.
Các từ láy có tác dụng:
Gợi tả sinh động, cụ thể trạng thái của con người trong bài thơ.
Tạo sắc thái hài hước, châm biếm, mỉa mai.
Làm nổi bật hình ảnh nền đạo học sa sút, người học và người dạy đều mất đi sự nghiêm túc, hứng thú.
Góp phần tạo nên giọng thơ trào phúng đặc trưng của Tú Xương.
Câu 5:Bài thơ vừa là tiếng cười trào phúng nhằm phê phán sự suy thoái của đạo học, khoa cử, vừa thể hiện nỗi đau và sự bất bình của Tú Xương trước thực trạng xã hội đương thời.