Phan Quốc Anh Hùng
Giới thiệu về bản thân
Giai đoạn dậy thì đánh dấu sự thay đổi toàn diện về thể chất sinh lý và tâm lý
Cần hạn chế tảo hôn vì cơ thể lúc này chuaư hoàn thiện để sinh sản gây nguy cơ cao về sức khoẻ cho mẹ và bé đồng thời làm mất cơ hội học tập và gia tăng nghèo đói .cần đẩy mạnh giáo dục giới tính nâng cao dân trí và thực hiện nghiêm luật hôn nhân gia đình
ứng dụng điều khiển sinh trưởng vật nuôi cây trồng và tiêu diệt sâu bệnh ở giai đoạn nhạy cảm
Cơ sở khoa học dựa vào đặc điểm sinh lý và nhu cầu khác nhau của sinh vật trong mỗi giai đoạn vòng đời để đưa ra các biện pháp phù hợp
đấu hiệu tăng về kích thước và khối lượng và số lượng tế bào cơ thể
Ví dụ cây đậu nảy mầm sau một tuần cao thêm 5cm
Câu 1 Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ nôm (viết theo thể thơ lục bát).
Câu 2
Văn bản chủ yếu là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở đoạn cuối (từ "Chàng ôi, biết nỗi nước này cho chưa?..." đến hết) là lời của Thúy Vân nói với Kim Trọng (thuật lại lời nhắn nhủ và nỗi lòng của Thúy Kiều).
Câu 3 :
Kim Trọng trở lại: Sau thời gian về quê chịu tang chú, Kim Trọng quay lại vườn Thúy tìm Kiều nhưng cảnh vật đã thay đổi, hoang phế, vắng lặng.
Dò hỏi tin tức: Chàng bàng hoàng, đau xót và tìm cách hỏi thăm láng giềng thì biết được gia đình Kiều gặp biến cố lớn (cha bị tù tội, gia sản khánh kiệt).
Gặp lại gia đình Kiều: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, gặp Vương Quan và ông bà Vương.
Nghe tin Kiều bán mình: Thúy Vân thay mặt chị kể lại sự việc Kiều đã bán mình chuộc cha và nhờ Vân trả nghĩa cho Kim Trọng.
Câu 4:
Đoạn thơ sử dụng các hình ảnh: én liệng lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong, gai góc mọc đầy...
Tác dụng:
Về nội dung: Khắc họa sự hoang tàn, đổ nát của khu vườn xưa - nơi vốn đầy ắp kỷ niệm tình yêu. Qua đó, bộc lộ gián tiếp tâm trạng bàng hoàng, hụt hẫng và nỗi đau xót tê tái của Kim Trọng trước sự thay đổi phũ phàng của số phận và con người. Cảnh vật càng vắng lặng, lòng người càng cô đơn, lo âu.
Về nghệ thuật: Làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên có hồn, mang đậm màu sắc chủ quan, giúp người đọc thấu cảm sâu sắc với nỗi lòng nhân vật.
Câu 5:
Đây là một điển tích (mượn ý thơ của Thôi Hộ): Cảnh cũ vẫn còn đó (hoa đào vẫn nở) nhưng người xưa đã vắng bóng.
Ý nghĩa: Hình ảnh này tạo ra sự tương phản gay gắt giữa sự vĩnh hằng của thiên nhiên và sự hữu hạn, mong manh của kiếp người. Chữ "cười" ở đây mang sắc thái xót xa, mỉa mai của định mệnh. Nó nhấn mạnh cảm giác bơ vơ, lạc lõng của Kim Trọng khi đối diện với thực tại nghiệt ngã: tình yêu vừa chớm nở đã chịu cảnh chia lìa tan tác.