Lê Nhật Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Nhật Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2.
Theo câu chuyện, không ai biết chính xác ai trồng cây hoàng lan, ngay cả bà và Hà đều hỏi nhưng không có ai biết.

Câu 3
Câu: “Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”

  • Biện pháp tu từ: nhân hóa (cây hoàng lan được gán cho hành động “khoác áo”).
  • Tác dụng: làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi, giàu sức gợi hình, thể hiện vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống của cây khi mùa xuân đến.

Câu 4
Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì:

  • Cô bé cảm thấy xúc động khi thấy những cánh hoa đã héo nhưng vẫn gắn liền với kỷ niệm của ông và tình yêu thương của gia đình.
  • hiểu được giá trị tình cảm và sự gắn bó của bà với cây hoàng lan, cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của quá khứ và những kỷ niệm gia đình.

Câu 5. (1.0 điểm)
Gia đình đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi chúng ta nhận được tình yêu thương, sự chăm sóc và dạy dỗ, giúp chúng ta lớn lên cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhờ gia đình, mỗi người có nơi dựa vào, nơi lưu giữ kỷ niệm và giá trị văn hóa. Gia đình cũng là nguồn động lực để mỗi người vượt qua khó khăn và trưởng thành hơn trong cuộc sống.

Hồi còn học tiểu học, em có một trải nghiệm mà đến bây giờ vẫn nhớ mãi. Đó là lần đầu tiên em tham gia cuộc thi kể chuyện cấp lớp. Lúc đó, em vừa mới học lớp ba, vốn là một cô bé/chú bé nhút nhát, nói trước đám đông là chuyện khiến em rất lo lắng. Ngay từ khi cô giáo thông báo, em đã hồi hộp và không biết phải chuẩn bị như thế nào.

Những ngày trước cuộc thi, em dành thời gian tập đọc, tập diễn đạt và học cách trình bày tự tin trước gương. Mỗi lần đọc, tim em đập nhanh, nhưng em không bỏ cuộc. Khi đến ngày thi, đứng trước toàn lớp, nhìn các bạn chăm chú nghe, em vừa hồi hộp vừa háo hức. Ban đầu, em nói còn run run, nhưng khi kể đến những đoạn hấp dẫn trong câu chuyện, em dần cảm thấy tự tin và hứng thú. Tiếng vỗ tay của các bạn sau khi em kết thúc khiến em vui sướng và hạnh phúc vô cùng.

Qua trải nghiệm này, em học được rằng dám thử thách bản thân và kiên trì tập luyện sẽ giúp mình vượt qua nỗi sợ, tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ. Đồng thời, em cũng nhận ra sự ủng hộ của bạn bè và thầy cô giúp mình tự tin hơn. Kể từ đó, em không còn ngại khi phải đứng trước đám đông hay tham gia các hoạt động tập thể, mà còn hăng hái tham gia nhiều cuộc thi và hoạt động của lớp, của trường.

Trải nghiệm đáng nhớ này đã để lại cho em một bài học quý giá về sự can đảm, kiên nhẫn và niềm vui khi vượt qua thử thách, và chắc chắn sẽ luôn theo em suốt những năm học tiếp theo.

Câu 1

Đề bài: Viết đoạn văn (6 – 8 câu) nêu suy nghĩ về tác hại của thói bắt chước.

Trong cuộc sống, thói bắt chước có thể gây ra nhiều tác hại đáng kể. Khi chỉ biết sao chép người khác, con người sẽ mất đi bản sắc và sự sáng tạo riêng của mình. Bắt chước quá mức còn khiến con người không hiểu rõ khả năng, sở thích và giá trị của bản thân, dẫn đến sự tự ti và phụ thuộc vào người khác. Ngoài ra, thói quen này còn có thể làm giảm uy tín và lòng tin trong các mối quan hệ, vì người khác sẽ nhận ra sự thiếu chân thành. Nếu ai cũng chỉ bắt chước mà không phát triển cái riêng, xã hội sẽ thiếu đi những ý tưởng mới mẻ và sáng tạo. Vì vậy, mỗi người cần biết học hỏi, nhưng đồng thời phải tôn trọng và phát huy những điểm mạnh của chính mình. Chỉ khi biết kết hợp học hỏi và sáng tạo, con người mới thực sự thành công và được mọi người trân trọng.

Câu 2

Hồi lớp sáu, em có một trải nghiệm để lại trong em ấn tượng vô cùng sâu sắc về tinh thần hợp tác, sự kiên nhẫn và cách giải quyết khó khăn. Hôm đó, trường tổ chức một cuộc thi vẽ tranh theo nhóm. Nhóm em gồm bốn bạn, nhưng ngay từ lúc bắt đầu, chúng em đã gặp vấn đề. Mỗi người đều có ý tưởng riêng, và ai cũng muốn thể hiện ý tưởng của mình lên bức tranh, khiến nhóm thường xuyên tranh cãi, xung đột và không thống nhất được cách làm. Không khí lúc đó căng thẳng đến mức em từng nghĩ rằng nhóm sẽ không thể hoàn thành bức tranh đúng hạn, và cảm giác thất vọng khiến em rất bực bội.

Sau một lúc bình tĩnh suy nghĩ, em đề nghị mọi người ngồi lại, lắng nghe nhau và cùng thảo luận. Chúng em bắt đầu phân chia công việc hợp lý: người phác thảo bố cục, người tô màu, người thêm chi tiết trang trí, và quan trọng nhất là mọi ý tưởng đều được kết hợp một cách hài hòa. Trong quá trình đó, em học được cách kiên nhẫn lắng nghe, tôn trọng ý kiến của người khác, đồng thời học cách nhường nhịn để đạt được mục tiêu chung. Mỗi khi một bạn nảy ra ý tưởng mới, cả nhóm lại cùng trao đổi, góp ý, rồi thử nghiệm cho đến khi mọi người đều cảm thấy hài lòng. Quá trình này tuy mất thời gian nhưng vô cùng thú vị, khiến em nhận ra rằng hợp tác không chỉ giúp công việc hoàn thành tốt hơn mà còn làm cho mọi người gần gũi, gắn kết hơn.

Khi bức tranh hoàn thành, mặc dù nhóm em chỉ đạt giải khuyến khích, nhưng cảm giác hạnh phúc và tự hào về bức tranh của chính mình và các bạn thật khó tả. Em nhớ rõ khoảnh khắc cả nhóm đứng trước bức tranh, cười vui vẻ và cùng nhau chia sẻ cảm xúc. Trải nghiệm này giúp em nhận ra rằng không chỉ tài năng cá nhân mà tinh thần đoàn kết, biết hợp tác mới thực sự quan trọng. Những mâu thuẫn ban đầu dường như đã tan biến, nhường chỗ cho tình bạn và sự gắn bó.

Từ đó, em luôn cố gắng áp dụng bài học này vào các hoạt động tập thể khác, từ các dự án học tập đến các trò chơi nhóm, để mọi việc đều diễn ra thuận lợi, vui vẻ và hiệu quả hơn. Mỗi lần hợp tác, em đều nhớ đến trải nghiệm đó và tự nhủ phải lắng nghe, kiên nhẫn và biết chia sẻ ý tưởng, bởi những điều đó mới tạo ra thành công thật sự.

Trải nghiệm ấy đã để lại trong em bài học quý giá về sự kiên nhẫn, tinh thần hợp tác, tôn trọng người khác và biết kết hợp tài năng của từng cá nhân, những điều mà em tin sẽ theo em suốt cuộc đời, giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em hiểu rằng, thành công không chỉ là kết quả cuối cùng mà còn là quá trình học hỏi, chia sẻ và gắn kết với mọi người xung quanh. Đây chắc chắn là một trải nghiệm mà em sẽ luôn ghi nhớ và truyền cảm hứng cho những trải nghiệm trong tương lai.






Câu 1

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2

Hai từ láy trong câu chuyện là: líu ríu, lanh lảnh.

Câu 3

Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:

Nhân vật chính là loài vật (Vẹt, Chim, Vượn, Ếch, Gà Trống, …), được nhân hoá như con người: biết nói năng, suy nghĩ, cảm xúc, tham gia thi tài.

Truyện nhằm gửi gắm bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người thông qua thế giới loài vật.

Câu 4

Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt.

Vì : Vẹt chỉ bắt chước giọng của người khác, không có tiếng hót riêng, nên thiếu sáng tạo, thiếu bản sắc.

Việc bắt chước khiến Vẹt không hiểu rõ bản thân, cuối cùng xấu hổ và thất bại.

→ Mỗi người cần có cái riêng, không nên chỉ sao chép người khác.

Câu 5

Từ câu chuyện, em rút ra bài học:

Cần biết trau dồi bản thân, phát huy tài năng và cá tính riêng.

Không nên khoe khoang hay bắt chước người khác một cách mù quáng.

Biết khiêm tốn, học hỏi và sáng tạo mới có thể thành công và được mọi người công nhận.