Ngô Thảo Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Thảo Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chiều hôm nay, một ngày sau khi cơn bão số 3 càn quét qua nơi mà em sinh sống, cuối cùng em cũng đã được đi ra ngoài đường. Cùng với niềm vui sướng khi cơn bão đã tan, em cũng gặp phải những hoàn cảnh rất đáng buồn.

Khi em đi bộ dọc trên con đường dẫn tới trường học, em nhìn thấy ngôi nhà tạm dựng bằng mấy mái tôn, thanh sắt của bà cụ nhặt ve chai đã bị bão cuốn bay mất. Đồ đạc của bà cũng chẳng còn lại gì ngoài cái giường và một cái tủ gỗ đã cũ đang ngấm đầy nước mưa. Bên cạnh đó, bà cụ đang ngồi khóc nức nở. Xung quanh bà, mọi người đứng an ủi và mang theo quà đến giúp bà, nhưng cũng không thể xua đi nỗi buồn và sự bất lực ấy. Đứng nhìn bà từ bên kia đường, em cảm thấy đôi chân mình nặng trịch, hai mắt hoen đỏ. Niềm vui sướng khi được chạy nhảy ngoài đường sau hai ngày phải ngồi yên trong nhà của em hoàn toàn biến đi mất. Bởi em nhận ra rằng, xung quanh mình có những số phận bất hạnh đã bị bão cuốn đi tất cả. Em cũng muốn lại gần để an ủi bà lão, nhưng em nhận ra mình chẳng có gì để cho bà cả. Và rồi, em thấy thầy hiệu trưởng của trường em xuất hiện. Thầy dìu bà lão đứng dậy, mời bà về ngôi nhà tình thương do thầy cùng nhiều người khác cùng xây dựng. Bà lão run run đứng dậy, hai mắt hoen đỏ nhưng vẫn nở nụ cười hạnh phúc, vì giờ đây bà đã có nhà rồi. Nhìn bà lão lên xe, rời đi cùng thầy và mọi người, lòng em dần ấm áp hơn. Nhưng dáng vẻ cô đơn, bất lực của bà ấy cạnh “ngôi nhà” bị bão đánh tan vẫn hiện sâu trong tâm trí em. Bước trở về nhà, lòng em nặng trĩu những nỗi buồn và thương cảm cho những mảnh đời bất hạnh sau cơn bão. Liệu họ có tìm được chỗ để nghỉ chân và làm lại từ đầu hay không

Trải nghiệm đó thật buồn đối với em, nên em đã trở về nhà ngay sau đó, không tiếp tục đi chơi nữa. Cùng với đó, em thầm mong rằng, sẽ có nhiều hơn nữa những tấm lòng hảo tâm, dang rộng vòng tay giúp đỡ những số phận kém may mắn như thầy giáo của em.

Câu 1: truyện đồng thoại.

Câu 2: mùa Xuân.

Câu 3: dẻo dai, ù ù. Dẻo dai: là một thứ có thể kéo giãn. Ù ù là một âm thanh lướt qua tai.

Câu 4 từng nụ hoa dẻ nhú ra như quả cầu xanh có tua gai nhỏ, hoa lớn dần thành những trái dẻ xù xì, gai góc.

Câu 5: Em rút ra được bài học là ai rồi cũng lớn, tự lập và có một tổ ấm riêng.


Theo em nếu mình bắt chước người khác trong cuộc sống thì mình sẽ bị ghét. Ngoài ra mình còn bị mọi người nói là không có chứng cứ riêng và cũng không sáng tạo và thông minh lên được.

Câu 2: Bài làm

Em đã làm rất nhiều việc tốt, việc hay, việc có ý nghĩa. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc tốt ấy , em lại cảm thấy hạnh phúc và muốn làm nhiều điều tốt hơn nữa. Đó là một lần em giúp một em bé đi lạc.

Câu chuyện diễn ra từ hồi em học lớp 5. Ở lớp, cô giáo cho em 10 điểm vì giải được bài. Em vui lắm! Trên đường về nhà, em vừa đi vừa nghĩ bụng:” mình sẽ chạy về nhà thật nhanh để khoe với bà.”
Trên dường đi, đến ngã tư. Em gặp một em bé cỡ 7 tuổi đang ngồi khóc trên vỉa hè, cỏ vẻ đang bị lạc. Ban dầu em cũng không bận tâm lắm,định đi về nhà để báo tin vui. Nhưng nghĩ lại, ở lớp cô dạy chúng em rằng nếu gặp người cần sự giúp đỡ thì phải hỏi han, giúp đỡ nhiệt tình.

Em liền đỗ xe ở vỉa hè, nhìn em ấy ngồi bên đường khóc, tay cầm 1 con gấu bông trắng nhìn đáng thương làm sao! Đến gần, em liền hỏi:” Này em nhỏ, bố mẹ em đâu? Sao lại ngồi đây?” Ngẩng mặt lên, hai chiếc má ửng Hồng kèm theo những giọt nước mắt, mồ hôi của buổi trưa nắng nóng. Em ấy liền nói:” chị ơi! Em bị lạc rồi!” Em liền hỏi “ thế em ở đâu?” Em bé liền đáp: “ nhà em ở đường đào sư tích” thì ra nhà em bé ở gần nhà em. Cứ thế, em rủ em bé lên xe của mình để đưa về. Em ấy nói em ấy tên là Bông.

Khi đưa đến đường nhà bông. Bông liền nhân ra mẹ mình ở phía xa và nói:” mẹ ơi! Mẹ ơi! con ở Đây!”em liền nhìn theo hướng bông chỉ. Dưới căn nhà bốn tầng là một người phụ nữ có mái tóc dài, người thon thả và cao. Nhìn hai mẹ con bông ôm trầm lấy nhau em cũng thấy vui và hạnh phúc. Cô cảm ơn em với nụ cười vui vẻ.

Về nhà em liền được bà thưởng cho đi chơi công viên cuối tuần .

Đó là lần em làm việc tốt có ý nghĩa nhất. Dù chuyện đó xảy ra được 1 năm rồi, nhưng mỗi lần nghĩ lại,em lại cảm thấy thật vui và hạnh phúc. Em sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.


câu 1: câu chuyện kể theo ngôi thứ 3.

Câu 2: ộp ộp, quạc quạc.

Câu 3: vì nhân vật là con vật được nhân hóa.

Câu 4: em có không đồng tình với cách bắt chước của vẹt. Vì mỗi người cần có một tiếng hót riêng.