Phạm Tuấn Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tuấn Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9:

Biện pháp nhân hóa trong câu văn làm cho con Bọ Ngựa trở nên giống như con người. Những chi tiết như “đứng ngẩn mặt”, “nước mắt rưng rưng” cho thấy Bọ Ngựa cũng có cảm xúc như con người. Nhờ vậy, người đọc thấy rõ sự hối hận của Bọ Ngựa sau khi nhận ra lỗi của mình. Câu văn trở nên sinh động và dễ hiểu hơn. Qua đó, tác giả cũng muốn nhắc nhở chúng ta phải biết nhận lỗi khi làm sai.

Câu 10:

Từ câu chuyện, em nhận ra mình cần rèn luyện đức tính khiêm tốn trong cuộc sống. Em sẽ không khoe khoang hay tự cho mình giỏi hơn người khác. Trong học tập, em sẽ lắng nghe ý kiến của thầy cô và bạn bè để sửa sai và tiến bộ hơn. Khi đạt kết quả tốt, em cũng không chủ quan mà tiếp tục cố gắng. Ngoài ra, em sẽ cư xử hòa nhã, tôn trọng mọi người xung quanh.


Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Thạch Sanh. Cha mẹ cậu mất sớm, Thạch Sanh sống một mình dưới gốc đa, hiền lành và dũng cảm. Cậu được thiên thần dạy võ nghệ và phép thần thông.

Trong vùng có con chằn tinh hung dữ, thường ăn thịt người. Khi đến lượt Lý Thông phải nộp mình, Thạch Sanh đi canh miếu. Nửa đêm, chằn tinh xuất hiện, nhưng Thạch Sanh dùng búa và võ thuật đánh thắng, chặt đầu con quái vật và nhặt bộ cung tên vàng.

Sau đó, công chúa bị đại bàng quắp đi. Thạch Sanh bắn trúng đại bàng, tìm được hang và cứu công chúa. Lý Thông lại ra tay hại Thạch Sanh nhưng thất bại. Cuối cùng, Thạch Sanh được vua gả công chúa, tổ chức lễ cưới tưng bừng, và vua nhường ngôi cho cậu.

Em thích câu chuyện Thạch Sanh vì cậu rất dũng cảm, hiền lành và luôn giúp người khác. Câu chuyện dạy em rằng sống tốt, dũng cảm và trung thực sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Thạch Sanh. Cha mẹ cậu mất sớm, Thạch Sanh sống một mình dưới gốc đa, hiền lành và dũng cảm. Cậu được thiên thần dạy võ nghệ và phép thần thông.

Trong vùng có con chằn tinh hung dữ, thường ăn thịt người. Khi đến lượt Lý Thông phải nộp mình, Thạch Sanh đi canh miếu. Nửa đêm, chằn tinh xuất hiện, nhưng Thạch Sanh dùng búa và võ thuật đánh thắng, chặt đầu con quái vật và nhặt bộ cung tên vàng.

Sau đó, công chúa bị đại bàng quắp đi. Thạch Sanh bắn trúng đại bàng, tìm được hang và cứu công chúa. Lý Thông lại ra tay hại Thạch Sanh nhưng thất bại. Cuối cùng, Thạch Sanh được vua gả công chúa, tổ chức lễ cưới tưng bừng, và vua nhường ngôi cho cậu.

Em thích câu chuyện Thạch Sanh vì cậu rất dũng cảm, hiền lành và luôn giúp người khác. Câu chuyện dạy em rằng sống tốt, dũng cảm và trung thực sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.