Lê Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Trong những kỉ niệm tuổi thơ của em, cái Tết năm ngoái là một trải nghiệm đáng nhớ nhất. Đó là lần đầu tiên em thực sự cảm nhận được không khí chuẩn bị Tết và niềm vui sum họp gia đình.
Khoảng mười ngày trước Tết, cả nhà em đã bắt đầu dọn dẹp và trang trí nhà cửa. Em giúp mẹ lau bàn ghế, quét sân và sắp xếp lại phòng ngủ của mình. Tuy công việc khá nhiều nhưng ai cũng vui vẻ vì biết rằng năm mới sắp đến. Bố em mua một cành đào thật đẹp đặt giữa phòng khách, còn mẹ chuẩn bị mâm ngũ quả đầy màu sắc. Nhìn ngôi nhà trở nên sạch sẽ và ấm cúng hơn, em cảm thấy rất tự hào vì mình đã góp sức nhỏ bé vào đó.
Tối ba mươi Tết là khoảnh khắc em mong chờ nhất. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên với những món ăn truyền thống như bánh chưng, giò chả và thịt kho. Mọi người vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong năm qua. Sau bữa cơm, cả nhà cùng xem chương trình Táo Quân trên VTV. Tiếng cười vang lên khắp căn nhà nhỏ. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, em cùng bố mẹ ra trước sân đón giao thừa. Em cảm nhận rõ sự thiêng liêng của thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới.
Sáng mùng Một, em dậy thật sớm, mặc bộ quần áo mới và theo bố mẹ đi chúc Tết ông bà. Em lễ phép chúc ông bà mạnh khỏe và nhận những bao lì xì đỏ thắm. Cả gia đình ngồi trò chuyện, uống trà và chia sẻ những lời chúc tốt đẹp cho năm mới. Không khí thật ấm áp và hạnh phúc.
Qua trải nghiệm ấy, em hiểu rằng Tết không chỉ là dịp để nhận lì xì hay ăn nhiều món ngon, mà quan trọng nhất là được sum vầy bên những người thân yêu. Cái Tết năm ấy đã để lại trong em những kỉ niệm đẹp và giúp em thêm trân trọng gia đình mình.
Quá câu chuyện " Chào Mào và Sáo Sậu " bài học tâm đắc nhất mà em học được là sự kiêm tốn và lòng yêu quê hương. Trong khi chào mào hiền lành, chăm chỉ thì Sáo Sậu ban đầu lại có phần tự phụ về giọng hát của mình. Tuy nhiên, sau những thăng trầm, sao đã biết hối hận và nhận ra giá trị của tình làng Nghĩa xóm tại vườn nhãn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, dù có đi đâu xa hay Thành Công đến thế nào cũng đừng bao giờ quên đi nơi mình đã bắt đầu. Đồng thời biết nhận lỗi và sửa lỗi như sáo là một đức tính đáng quý. Chúng ta cần sống chân thành biết quan tâm đến mọi người xung quanh để cuộc sống ý nghĩa hơn và có giá trị hơn.
Trong những kỉ niệm tuổi thơ của em, cái Tết năm ngoái là một trải nghiệm đáng nhớ nhất. Đó là lần đầu tiên em thực sự cảm nhận được không khí chuẩn bị Tết và niềm vui sum họp gia đình.
Khoảng mười ngày trước Tết, cả nhà em đã bắt đầu dọn dẹp và trang trí nhà cửa. Em giúp mẹ lau bàn ghế, quét sân và sắp xếp lại phòng ngủ của mình. Tuy công việc khá nhiều nhưng ai cũng vui vẻ vì biết rằng năm mới sắp đến. Bố em mua một cành đào thật đẹp đặt giữa phòng khách, còn mẹ chuẩn bị mâm ngũ quả đầy màu sắc. Nhìn ngôi nhà trở nên sạch sẽ và ấm cúng hơn, em cảm thấy rất tự hào vì mình đã góp sức nhỏ bé vào đó.
Tối ba mươi Tết là khoảnh khắc em mong chờ nhất. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm tất niên với những món ăn truyền thống như bánh chưng, giò chả và thịt kho. Mọi người vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong năm qua. Sau bữa cơm, cả nhà cùng xem chương trình Táo Quân trên VTV. Tiếng cười vang lên khắp căn nhà nhỏ. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, em cùng bố mẹ ra trước sân đón giao thừa. Em cảm nhận rõ sự thiêng liêng của thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới.
Sáng mùng Một, em dậy thật sớm, mặc bộ quần áo mới và theo bố mẹ đi chúc Tết ông bà. Em lễ phép chúc ông bà mạnh khỏe và nhận những bao lì xì đỏ thắm. Cả gia đình ngồi trò chuyện, uống trà và chia sẻ những lời chúc tốt đẹp cho năm mới. Không khí thật ấm áp và hạnh phúc.
Qua trải nghiệm ấy, em hiểu rằng Tết không chỉ là dịp để nhận lì xì hay ăn nhiều món ngon, mà quan trọng nhất là được sum vầy bên những người thân yêu. Cái Tết năm ấy đã để lại trong em những kỉ niệm đẹp và giúp em thêm trân trọng gia đình mình.
Quá câu chuyện " Chào Mào và Sáo Sậu " bài học tâm đắc nhất mà em học được là sự kiêm tốn và lòng yêu quê hương. Trong khi chào mào hiền lành, chăm chỉ thì Sáo Sậu ban đầu lại có phần tự phụ về giọng hát của mình. Tuy nhiên, sau những thăng trầm, sao đã biết hối hận và nhận ra giá trị của tình làng Nghĩa xóm tại vườn nhãn. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, dù có đi đâu xa hay Thành Công đến thế nào cũng đừng bao giờ quên đi nơi mình đã bắt đầu. Đồng thời biết nhận lỗi và sửa lỗi như sáo là một đức tính đáng quý. Chúng ta cần sống chân thành biết quan tâm đến mọi người xung quanh để cuộc sống ý nghĩa hơn và có giá trị hơn.