Nguyễn Thái Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-Thói bắt chước là một thói quen xấu gây ra nhiều tác hại đối với con người trong cuộc sống. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ dần mất đi khả năng tư duy độc lập và sáng tạo. Họ không còn dám thể hiện bản thân, luôn phụ thuộc vào ý kiến và hành động của người khác. Nhiều người vì bắt chước mù quáng mà làm những việc sai trái, đi ngược lại với đạo đức và giá trị của bản thân. Nếu ai cũng sống bằng sự bắt chước, xã hội sẽ thiếu đi sự đa dạng và tiến bộ. Thói bắt chước còn khiến con người sống giả tạo, không dám là chính mình. Vì vậy, mỗi người cần biết chọn lọc khi học hỏi từ người khác và luôn giữ vững cá tính, bản lĩnh của riêng mình.
Câu 2:
Bài làm
Trong cuộc sống, có những trải nghiệm tuy giản dị nhưng lại để lại cho ta những bài học đáng quý và khó quên. Với em, trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc nhất là lần em bị điểm kém trong một bài kiểm tra và từ đó học được bài học về sự cố gắng và trách nhiệm trong học tập.
Hôm ấy là tiết kiểm tra Toán. Vì chủ quan nghĩ rằng mình đã học chắc, em chỉ xem lại bài qua loa. Khi cô phát đề, em ngỡ ngàng vì có nhiều dạng bài em chưa từng làm. Càng làm, em càng lúng túng và lo lắng. Kết quả là em chỉ được 4 điểm – một con điểm thấp nhất từ trước đến nay. Nhìn vào bài kiểm tra, em cảm thấy buồn và xấu hổ. Khi về nhà, em giấu bài đi vì sợ mẹ mắng, nhưng mẹ đã biết. Mẹ không la, chỉ nhẹ nhàng nói: “Sai lầm không đáng sợ, chỉ sợ con không dám đối diện với nó để sửa.” Câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều.
Từ hôm đó, em quyết tâm thay đổi. Em chăm chỉ làm bài tập hơn, hỏi cô và bạn bè những phần mình chưa hiểu. Mỗi buổi tối, em dành thêm thời gian để ôn lại kiến thức cũ. Sau một thời gian, em tiến bộ rõ rệt và điểm số cũng được cải thiện. Khi nhận lại bài kiểm tra được điểm 9, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào.
Trải nghiệm lần ấy đã dạy em rằng: thất bại là điều không thể tránh khỏi, nhưng quan trọng là ta biết rút ra bài học và không ngừng cố gắng. Nếu không có lần điểm kém đó, có lẽ em vẫn còn chủ quan và lười biếng. Giờ đây, em hiểu rằng chỉ có nỗ lực thật sự mới mang lại kết quả tốt và giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:Hai từ láy trong câu chuyện là lăng xăng và khấp.
Câu 3: Câu truyện trên được kể theo truyện đồng thoại vì các nhân vật trong truyện được nhân cánh hóa giống con.
Câu 4:Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt, vì:
-Vẹt chỉ biết bắt chước giọng hót của người khác mà không có tiếng hót riêng, điều này khiến nó không thể hiện được bản thân
Câu 5:
-Từ câu chuyện “Con Vẹt nghèo”, em rút ra bài học rằng mỗi người cần biết giữ bản sắc riêng và phát triển khả năng của chính mình. Chúng ta có thể học hỏi từ người khác, nhưng không nên chỉ bắt chước một cách mù quáng. Biết kết hợp học hỏi sáng tạo và cá tính riêng sẽ giúp chúng ta thành công và được mọi người tôn trọng. Vì vậy, em sẽ cố gắng chăm chỉ rèn luyện và không ngừng phát triển khả năng của bản thân.
Câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:Hai từ láy trong câu chuyện là lăng xăng và khấp.
Câu 3: Câu truyện trên được kể theo truyện đồng thoại vì các nhân vật trong truyện được nhân cánh hóa giống con.
Câu 4:Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt, vì:
-Vẹt chỉ biết bắt chước giọng hót của người khác mà không có tiếng hót riêng, điều này khiến nó không thể hiện được bản thân
Câu 5:
-Từ câu chuyện “Con Vẹt nghèo”, em rút ra bài học rằng mỗi người cần biết giữ bản sắc riêng và phát triển khả năng của chính mình. Chúng ta có thể học hỏi từ người khác, nhưng không nên chỉ bắt chước một cách mù quáng. Biết kết hợp học hỏi sáng tạo và cá tính riêng sẽ giúp chúng ta thành công và được mọi người tôn trọng. Vì vậy, em sẽ cố gắng chăm chỉ rèn luyện và không ngừng phát triển khả năng của bản thân.
câu 1:Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại
câu 2:Theo văn bản, hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của rừng già trên sườn núi cao, chịu đựng nắng nóng và mưa dông, và được bảo vệ bởi lớp áo gai ấm áp trong mùa thu trước khi gió lạnh buộc chúng phải tách ra.
câu 3:Trong truyện "Hạt dẻ gai," có hai từ láy phổ biến là "lập lòe" và "lấp lánh," với nghĩa của từ lập lòe là ánh sáng không đều, lúc tỏ lúc mờ và từ lấp lánh ánh sáng chói lọi, phản chiếu mạnh mẽ.
câu 4:Nhân vật “tôi” thể hiện đặc điểm nhân cách hóa khi được gán cho những suy nghĩ, cảm xúc, và hành động giống con người
câu 5:em đã rút ra được bài học rất ý nghĩa đó là chấp nhận thay đổi: Dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá thế giới và phát triển. Vượt qua sợ hãi: Đừng ngại đối mặt với khó khăn, thử thách vì đó là cách để lớn lên.Tin vào bản : Hãy tin vào khả năng của mình để biến những thử thách thành cơ hội.
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm khiến bản thân nhớ mãi. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng giúp em trưởng thành hơn chính là lần em làm bài thi không tốt và bị điểm kém.
Đó là bài kiểm tra Toán cuối học kì năm lớp 5. Trước ngày thi, em chủ quan, nghĩ rằng mình đã nắm chắc kiến thức nên không ôn kỹ. Khi cầm đề, em bối rối vì có nhiều dạng bài lạ chưa từng thử qua. Càng làm càng rối, thời gian trôi đi mà tờ giấy vẫn còn nhiều chỗ trống. Hôm nhận lại bài, nhìn con số “6” đỏ chói trên góc giấy, em nghẹn ngào, nước mắt chỉ chực rơi. Em thấy xấu hổ với cô giáo, với bố mẹ và thất vọng về chính mình.
Tối hôm đó, mẹ không mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là con không dám đối mặt và sửa sai.” Lời nói ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra rằng sự chủ quan, lười biếng chính là nguyên nhân khiến mình thất bại. Từ hôm đó, em bắt đầu lên kế hoạch học tập nghiêm túc hơn, tự đặt ra mục tiêu và kiên trì rèn luyện từng ngày.
Khi năm học kết thúc, em đã cải thiện kết quả, đạt điểm cao trong kỳ thi cuối năm. Nhìn lại, em biết ơn bài học từ thất bại ấy. Dù đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nó giúp em hiểu rằng: chỉ khi vấp ngã, con người mới biết đứng dậy mạnh mẽ hơn và trân trọng thành công do chính mình nỗ lực đạt được.