Đặng Quốc Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Quốc Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Bài thơ " Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ viết về tình cảm, tình yêu thương của mẹ dành cho con. Bông cỏ nhỏ bé cũng có thể tỏa sáng, khoe sắc rực rỡ giữa đất trời, tuy nhỏ bé nhưng thể làm đẹp cho đời. Hình ảnh cỏ bé nhỏ, cần được mẹ yêu thương, săn sóc, chở che, nuôi dưỡng, là niềm vui, niềm hi vọng của mẹ cỏ hồn nhiên.

 Hình ảnh cỏ nở hoa không chỉ đơn thuần là một cảnh sắc thiên nhiên, mà còn mang ý nghĩa biểu tượng về sức sống mãnh liệt, sự vươn lên không ngừng của những điều bình dị trong cuộc sống. Niềm hạnh phúc, vui sướng, lạc quan, yêu đời, tràn trề sức trẻ của con khi nhận được tình yêu thương của mẹ.

 Cỏ hồn nhiên hạnh phúc, vui sướng, phủ xanh, nở hoa thắm trên cánh đồng, đem lại niềm hạnh phúc và sự bình yên cho cánh đồng của mẹ  Bài thơ chính là những lời thủ thỉ, tâm tình những điều nhỏ bé đầy ý nghĩa xung quanh. Trong cuộc sống, dù là con người hay cỏ cây, ai cũng có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình, chỉ cần ta biết vươn lên và tin vào chính mình.

Câu 2.

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa một cách sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử – thứ tình cảm cao quý luôn âm thầm nuôi dưỡng con người. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay, vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không biết trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đây là một thực trạng đáng buồn và đáng suy ngẫm.

Cha mẹ là những người đã hi sinh cả tuổi trẻ, sức lực và hạnh phúc riêng để con cái được lớn lên trong yêu thương, đủ đầy. Thế nhưng, vì áp lực cuộc sống, vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc hay lối sống cá nhân, nhiều người dần quên đi việc quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có người xem sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, thậm chí tỏ ra cáu gắt, lạnh nhạt, thiếu tôn trọng. Điều đó không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn khiến các giá trị đạo đức truyền thống dần bị phai nhạt.

Nguyên nhân của lối sống vô tâm ấy xuất phát từ sự thiếu ý thức, thiếu giáo dục về lòng biết ơn, cũng như ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng trong xã hội hiện đại. Khi con người quá đề cao cái tôi cá nhân, họ dễ quên đi những mối quan hệ thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.

Mỗi người cần nhận thức rằng, cha mẹ không thể ở bên ta mãi mãi. Sự quan tâm, yêu thương dù nhỏ bé cũng là niềm hạnh phúc lớn lao đối với cha mẹ. Biết kính trọng, hiếu thảo và yêu thương cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người. Trân trọng tình mẫu tử, phụ tử chính là cách để ta sống nhân văn và ý nghĩa hơn trong cuộc đời.

Câu 1.

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong mỗi dòng không đều, không gò bó theo niêm luật chặt chẽ).


Câu 2.

Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ – người đang trò chuyện, gửi gắm tình yêu thương và niềm hi vọng đến đứa con của mình (hình ảnh “cỏ” là ẩn dụ cho con).


Câu 3.

Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong hai dòng thơ:

“Cỏ thơm thảo toả hương đồng bát ngát
Và rì rào cỏ hát khúc mùa xuân”-

-Tác giả gán cho cỏ những đặc điểm, hành động của con người như “thơm thảo”, “hát khúc mùa xuân”.

-Qua đó, hình ảnh cỏ trở nên sinh động, có hồn, gần gũi và tràn đầy sức sống.

-Đồng thời thể hiện niềm vui, sự nâng niu, yêu thương của người mẹ khi nói về con; làm nổi bật không khí tươi mới, rộn ràng của mùa xuân và của tuổi thơ.


Câu 4.

Những dòng thơ:

“Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn
Phủ xanh non lên đất mẹ hiền hoà”

cho thấy người mẹ mong con:

-Được lớn lên hồn nhiên, trong sáng, tự nhiên như cỏ.

-Sống có ích, đem lại màu xanh, sự sống, niềm vui cho cuộc đời.

-Gắn bó, biết ơn và làm đẹp cho quê hương, đất mẹ.


Câu 5.

Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử thiêng liêng, em cần luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em sẽ cố gắng học tập tốt để mẹ vui lòng. Trong cuộc sống hằng ngày, em có thể giúp mẹ những việc vừa sức như quét nhà, rửa bát, chăm sóc em nhỏ. Em cũng nên lắng nghe, chia sẻ với mẹ nhiều hơn thay vì vô tâm hay cáu gắt. Quan trọng nhất là sống ngoan ngoãn, có trách nhiệm để không phụ sự hi sinh và tình yêu bao la của mẹ.

Đi lấy mật là một đoạn trích từ tác phẩm Đất rừng phương Nam của nhà văn Đoàn Giỏi kể về cuộc đời phiêu bạt của cậu bé tên An, bối cảnh của tiểu thuyết là vùng đất miền Tây Nam Bộ, nơi có những con người mến khách, yêu nước. Qua đoạn trích đi lấy mật, tác gia đã cho người đọc cảm nhận được về cậu bé An là một con người hồn nhiên, trong sáng và rất ham học hỏi.

An là nhân vật chính, cũng đóng vai là người kể chuyện. Cậu đã được nhà văn khắc họa qua nhiều phương diện khác nhau. Trong hành trình đi lấy mật cùng với tía nuôi và Cò, An đã có được một nhiều nghiệm thú vị. Trước hết, An cũng giống như bao đứa trẻ khác, nghịch ngợm nên đã có những hành động như: “Chen vào giữa, quảy tòn ten một cái gùi bé”; “Đảo mắt khắp nơi để tìm bầy ong mật”; “Reo lên khi nhìn thấy bầy chim đẹp”; “Ngước nhìn tổ ong như cái thúng… ”. Qua những hành động này, có thể thấy An là một đứa trẻ khá hiếu động và nghịch ngợm.

Hồn nhiên là vậy nhưng An vẫn biết suy nghĩ, ham tìm hiểu. Cậu luôn nhớ về lời má nuôi dạy, về cách lấy mật, lời thằng Cò nói về cách xem ong, về sân chim. Khi nghe má nuôi dạy cách lấy mật, nếu không hiểu gì, An lại hỏi ngay: “Sao biết nó về cây này mà gác kèo”, “Kèo là gì, hở má?”, “Coi bộ cũng không khó lắm hở má?”, “Ủa, tại sao vậy má?”... Bên cạnh đó, không chỉ tinh nghịch và ưa khám phá, cậu còn có con mắt quan sát thật tinh tế và sâu sắc. Dưới con mắt của An, cảnh rừng U Minh hiện lên sống động và hoang sơ, trù phú: “Buổi sáng, đất rừng yên tĩnh”, còn “ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng giống như là nó bao qua một lớp thủy tinh”. Điều này cho thấy, An là một cậu bé có tinh tế, biết phát hiện ra những cái đẹp của thiên nhiên.

Qua đoạn trích đi lấy mật, tất cả những chi tiết từ câu chuyện của mẹ đã cho ta thấy An là một cậu bé ngoan ngoãn, ham học hỏi, thích quan sát và yêu thiên nhiên

Trong bài thơ Khi mùa mưa đến, em cảm nhận được cảm hứng chủ đạo của nhà thơ là sự rung động tinh tế trước thiên nhiên và những đổi thay của đất trời. Mùa mưa không chỉ được khắc họa bằng những hình ảnh quen thuộc như hạt mưa, bầu trời, cây cối, mà còn gợi lên bao cảm xúc dịu dàng, sâu lắng trong tâm hồn con người. Qua đó, nhà thơ thể hiện tình yêu tha thiết với thiên nhiên và sự gắn bó với cuộc sống bình dị. Những cơn mưa dường như trở thành nhịp cầu nối giữa cảnh vật và lòng người, làm dâng lên nỗi nhớ, niềm thương và cả những suy tư lặng thầm. Bài thơ vì thế mang đến cho em cảm giác êm đềm, trong trẻo mà cũng thật giàu cảm xúc.

Em thấy rằng ở đây rất ít mưa khiến những người ở đây ăn không đủ no nhưng mùa mưa này đã đem lại hi vọng cho người dân ở đây

xác nhận gmail+1 ngày tài khoản VIP