Đường Nguyễn Thảo Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đường Nguyễn Thảo Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm: Trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng gặp những điều vui vẻ. Có những trải nghiệm buồn nhưng lại khiến ta trưởng thành hơn. Với em, kỷ niệm buồn và đáng nhớ nhất là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý. Hồi đó, em được mẹ tặng cho một chú mèo màu vàng tên là Miu. Mỗi ngày đi học về, em đều chơi với Miu, cho Miu ăn và ôm nó vào lòng. Một buổi chiều, vì mải chơi cùng bạn, em đã quên đóng cổng. Khi về nhà, em không thấy Miu đâu nữa. Em chạy đi khắp nơi tìm, gọi khản cả giọng mà vẫn không thấy. Tối hôm đó, em ngồi khóc nức nở trong lòng mẹ. Mẹ nhẹ nhàng bảo rằng do em đã bất cẩn, nên phải học cách chịu trách nhiệm với hành động của mình. Từ lần ấy, em hiểu rằng tình yêu thương cần đi cùng với sự quan tâm và trách nhiệm. Em rút ra bài học quý giá: khi trân trọng ai hay điều gì, phải biết giữ gìn, chăm sóc và không được lơ là. Dù đó là một kỷ niệm buồn, nhưng nó giúp em trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm hơn với mọi thứ xung quanh mình.

Câu 1 : Truyện đồng thoại Câu 2 : Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Câu 3: Từ láy : xù xì, ấm áp. Nghĩa : + xù xì : không nhẵn nhụi. + ấm áp : không còn cảm thấy lạnh lẽo

Bài làm: Những năm tháng học Tiểu học đối với em là quãng thời gian thật đẹp và đáng nhớ. Trong rất nhiều kỷ niệm, em nhớ nhất là lần đầu tiên em tham gia thi kể chuyện cấp trường. Hôm ấy, cô giáo chủ nhiệm chọn em đại diện cho lớp đi thi. Lúc đầu em rất lo lắng vì sợ nói sai hoặc quên lời. Cô đã kiên nhẫn hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng nói và cả cách biểu cảm khi kể. Buổi thi hôm đó, em mặc bộ đồng phục gọn gàng, tay run run cầm micro, nhìn xuống hàng ghế dưới thấy cô và các bạn đang mỉm cười cổ vũ. Nhờ vậy, em lấy lại bình tĩnh và kể chuyện thật tự tin. Khi ban giám khảo công bố kết quả, em vui sướng khôn tả vì đạt giải Nhì toàn trường. Từ trải nghiệm ấy, em học được rằng chỉ cần cố gắng và tin tưởng vào bản thân thì điều gì cũng có thể làm được. Em càng thêm yêu cô giáo và tự hào về những tháng ngày học dưới mái trường Tiểu học thân thương. Đó thật sự là kỷ niệm mà em sẽ mãi không bao giờ quên.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba. Câu 2: Người trồng cây hoàng lan là bà của Hà. Câu 3: Biện pháp tu từ: Nhân hoá (“cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà”). Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như một con người và thể hiện sự hồi sinh, tươi mới của sự sống. Câu 4: Hà run run và xúc động vì nhớ đến bà – người trồng cây hoàng lan, nay đã mất. Em cảm nhận được tình yêu thương, sự gắn bó thiêng liêng giữa bà và cháu. Câu 5: Gia đình có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống mỗi người. Gia đình là nơi nuôi dưỡng, yêu thương và dạy dỗ ta nên người. Tình cảm gia đình giúp ta vượt qua khó khăn và luôn có điểm tựa vững chắc. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng và gìn giữ tình yêu thương trong gia đình.