Lưu Đỗ Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
nguồn điện->mô đun cảm biến->điều khiển cảm biến
- Bước 1: Tìm hiểu sơ đồ lắp ráp: Nghiên cứu kỹ sơ đồ nguyên lý để xác định vị trí các linh kiện, cổng vào/ra (đầu vào: cảm biến; đầu ra: phụ tải/đèn; nguồn điện).
- Bước 2: Chuẩn bị thiết bị và dụng cụ: Chuẩn bị mô đun cảm biến ánh sáng, cảm biến quang trở (LDR), tải (bóng đèn), bộ nguồn Adapter (phù hợp điện áp mô đun), dây dẫn, tua vít.
- Bước 3: Kết nối cảm biến vào mô đun: Nối hai chân của cảm biến ánh sáng (quang trở) vào các cổng đầu vào (input) của mô đun cảm biến.
- Bước 4: Kết nối phụ tải và nguồn điện:
- Nối tải (bóng đèn) vào cổng đầu ra (output/relay) của mô đun.
- Nối nguồn điện ( ) từ Adapter vào cực nguồn của mô đun.
- Bước 5: Cài đặt, kiểm tra và vận hành:
- Cấp nguồn và điều chỉnh biến trở trên mô đun để thiết lập ngưỡng ánh sáng mong muốn (ví dụ: đèn sáng khi trời tối).
- Kiểm tra sự hoạt động: Che cảm biến xem đèn có bật/tắt đúng theo nguyên lý không.
mạch điều khiển cơ bản = nhận lệnh → xử lí → thực hiện
nghề thuộc lĩnh vực tin học: lập trình viên
công việc là viết phần mềm, ứng dụng, website. nghề này phù hợp với nữ vì không cần sức lực, chủ yếu dùng tư duy. nữ thường cẩn thận, kiên nhẫn nên làm việc với code rất tốt. môi trường làm việc cũng linh hoạt, có thể làm online.
nghề liên quan đến ứng dụng tin học: nhân viên thiết kế đồ họa
công việc là dùng máy tính để thiết kế hình ảnh, quảng cáo. nghề này phù hợp với nữ vì cần sự sáng tạo và thẩm mỹ. công việc nhẹ nhàng, không vất vả và có thể làm tự do.
n = int(input("Nhập n: "))
k = int(input("Nhập k: "))
S = 0
for i in range(1, k + 1):
S += (n - i) * (n - i - 1)
print("Giá trị S =", S)
nghề thuộc lĩnh vực tin học: lập trình viên
công việc là viết phần mềm, ứng dụng, website. nghề này phù hợp với nữ vì không cần sức lực, chủ yếu dùng tư duy. nữ thường cẩn thận, kiên nhẫn nên làm việc với code rất tốt. môi trường làm việc cũng linh hoạt, có thể làm online.
nghề liên quan đến ứng dụng tin học: nhân viên thiết kế đồ họa
công việc là dùng máy tính để thiết kế hình ảnh, quảng cáo. nghề này phù hợp với nữ vì cần sự sáng tạo và thẩm mỹ. công việc nhẹ nhàng, không vất vả và có thể làm tự do.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến đi về nguồn tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng – nơi thờ các vua Hùng, những người đã có công dựng nước. Đây là chuyến đi mà em nhớ mãi, không chỉ vì cảnh đẹp, mà còn vì cảm xúc tự hào và biết ơn sâu sắc đối với cội nguồn dân tộc.
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, chúng em tập trung ở sân trường trong tâm trạng háo hức. Tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, đưa chúng em đi qua những con đường uốn lượn, hai bên là ruộng đồng xanh mướt. Trên xe, cô giáo chủ nhiệm kể cho chúng em nghe về sự tích các vua Hùng, về câu nói “Dù ai đi ngược về xuôi, nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười tháng ba”. Mỗi lời kể như khơi dậy trong lòng em niềm tự hào về dòng máu Lạc Hồng.
Khi đặt chân đến Khu di tích, em thật sự choáng ngợp. Từng bậc đá dẫn lên đền Thượng ẩn dưới những tán cây cổ thụ, không khí mát rượi và linh thiêng. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, tay cầm hương thơm, lòng thành kính dâng lễ. Khói hương nghi ngút, hòa cùng tiếng chuông chùa ngân vang khiến không gian như lắng lại. Em nhắm mắt, tưởng tượng hình ảnh các vua Hùng cùng dân làng khai phá đất đai, dựng nên non sông gấm vóc hôm nay.
Sau khi dâng hương, chúng em được tham quan bảo tàng Hùng Vương. Ở đó có rất nhiều hiện vật quý giá như trống đồng, mũi giáo, đồ gốm cổ… Em chăm chú nghe cô hướng dẫn viên giới thiệu từng món, cảm thấy như đang sống trong thời đại xa xưa ấy. Cả lớp còn được chụp ảnh lưu niệm dưới cột cờ tổ quốc, ai cũng cười rạng rỡ trong nắng sớm.
Buổi trưa, chúng em ăn trưa tại khuôn viên dưới chân đền. Mọi người cùng nhau trải chiếu, chia nhau hộp cơm, cười nói vui vẻ. Không khí thật ấm áp, thân tình như một gia đình nhỏ. Chiều về, khi xe lăn bánh rời khu di tích, ai cũng ngoái nhìn lại, lưu luyến. Trong lòng em dâng lên một cảm xúc vừa tự hào vừa xúc động — tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất Việt Nam giàu truyền thống, xúc động vì nhận ra giá trị của hai chữ “quê hương”.
Chuyến đi tuy chỉ trong một ngày nhưng để lại trong em nhiều kỉ niệm khó quên. Em hiểu rằng, mỗi người Việt Nam dù ở đâu cũng phải luôn hướng về nguồn cội, trân trọng lịch sử, biết ơn những người đi trước đã hi sinh để đất nước được bình yên hôm nay.
Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt, sống có ích để xứng đáng với công lao dựng nước của cha ông. Chuyến đi về nguồn hôm ấy đã giúp em trưởng thành hơn, biết yêu hơn đất nước và con người Việt Nam mình.
Câu 1.
Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2.
Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu là:
Cây hoè, cây thạch lựu, hoa sen, ao sen, hiên nhà — tất cả hiện lên trong không gian mùa hè rực rỡ, tươi tốt và tràn đầy sức sống.
Câu 3.
Biện pháp đảo ngữ trong hai câu:
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
→ làm nổi bật âm thanh sống động của cuộc sống: tiếng người buôn bán lao xao, tiếng ve rộn rã vang lên giữa buổi chiều hè.
→ Qua đó thể hiện niềm vui, sự yêu đời và lòng quan sát tinh tế của tác giả trước cảnh vật bình dị quanh mình.
Câu 4.
Hai dòng thơ cuối bộc lộ tấm lòng nhân ái và lý tưởng cao đẹp của Nguyễn Trãi — luôn mong ước nhân dân được ấm no, hạnh phúc, đất nước thái bình như thời vua Nghiêu, vua Thuấn.
Câu 5.
Chủ đề: Bài thơ thể hiện niềm vui, tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và lòng thương dân sâu sắc của Nguyễn Trãi.
Căn cứ: Thể hiện qua việc ông say mê ngắm cảnh ngày hè tươi đẹp, lắng nghe âm thanh lao động và kết thúc bằng ước nguyện cho dân giàu nước mạnh.
Câu 6.
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong cảnh ngày hè, em học được rằng hạnh phúc không nhất thiết đến từ những điều lớn lao, mà đôi khi chỉ là biết lắng nghe, cảm nhận vẻ đẹp quanh mình. Giữa cuộc sống hiện đại bận rộn, em cần giữ tinh thần lạc quan, biết trân trọng những phút giây bình yên bên thiên nhiên, gia đình và bạn bè. Chính điều đó giúp em sống tích cực hơn, lan tỏa niềm vui và năng lượng tốt đến mọi người xung quanh.