Nguyễn Bảo Trang
Giới thiệu về bản thân
Sáng chủ nhật, em bắt tay vào dọn dẹp lại góc học tập nhỏ của mình, bất chợt ánh mắt em dừng lại trên một tấm ảnh chụp cả lớp trong chuyến tham quan Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Khoảnh khắc ấy như chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa ký ức, đưa em về với bao kỉ niệm trong chuyến đi thăm quan cùng lớp. chuyến đi ấy đã giúp em thêm yêu mến trân trọng lịch sử và văn hóa dân tộc mình.
Lúc 5 giờ 30 phút sáng, gần 30 chiếc xe khách chở hơn 1000 học sinh bắt đầu lăn bánh. Trên đường đi đôi khi để cho chuyến đi bớt nhàm chán cô hướng dẫn viên sẽ cho chúng em chơi trò chơi. Cô sẽ cho một số câu hỏi liên quan đến Chủ Tịch Hồ Chí Minh, nếu trả lời đúng sẽ có phần thưởng.
Xe vừa dừng chúng tôi đã rất háo hức, từng tốp ùa xuống và đi vào một cái sân rộng đứng xếp hàng chờ đại diện trường đăng kí, chúng tôi đi theo cô hướng dẫn viên và được cô thuyết minh chi tiết về từng hạng mục. Nhờ đó chúng tôi biết được rất nhiều những công trình kiễn trúc được bảo tồn và tôn tạo cẩn thận, chống lại sự bào mòn của thời gian.
Nơi đầu tiên chúng tôi đặt chân đến là Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Trước lúc vào chúng tôi phải xếp hàng dài và nhờ đó mà chúng em có thể nhìn thấy khung cảnh xung quanh thật đẹp. Lăng Bác cao gần 21m, rộng hơn 40m và có hình khối lập phương được ốp đá hoa cương xám, trên đỉnh lăng có dòng chữ màu đỏ "CHỦ TỊCH HỒ-CHÍ-MINH". đi vào nơi đặt thi hài Bác, trong không gian yên tĩnh, trang nghiêm ánh sáng dịu nhẹ. khi chúng em vào viếng, chúng em xếp hàng ngay ngắn ,giũ trật tự bước đi chậm rãi đẻ có thể bày tỏ lòng thành kính của mình đối với Bác.
Tiếp tới chúng em sẽ được tham quan Quảng trường Ba Đình. Quảng trường Ba Đình rất rộng lớn, nơi đây có hơn 120 ô gạch được cắt tỉa gọn gàng vuông vắn, chúng còn co màu sắc tươi trông như những chiếc thảm. Ở đây còn từng diễn ra nhiều sự kiện quan trọng, trọng đại của dân tộc Việt Nam . Hàng ngày ở đây cò có nghi lễ thay gác và thượng cờ - hạ cờ trang nghiêm.
Sau khi tham quan Quảng trường Ba Đình chúng em được đến thăm khu nhà sàn Bác Hồ. Nhà sàn Bác Hồ là nơi Bác đã từng sinh sống và làm việc. Lúc chúng em nhìn thấy đã không giấu nổi vẻ tò mò không biết không gian sinh sống và làm việc của Bác ra sao. Ngôi nhà được làm bằng gỗ và mái ngói đơn sơ, là nơi Bác đã sống và làm việc từ năm 1958 đến năm 1969. Bên trong nhà của Bác gồm 2 tầng, tầng 1 là nơi để Bác họp và bàn chuyện nước, còn tầng 2 là chỗ ngủ và làm việc của Bác.
Nối tiếp bước chân của chúng em sẽ là ao cá Bác Hồ. Ao cá Bác Hồ nằm gần nhà sàn Bác Hồ,ở đó có đa dạng loại cá đang tung tăng bơi lội. Nơi đây Bác thường cho cá ăn vừa ngắm cảnh và vừa làm việc. Ở đó có không gian yên tĩnh, xanh mát em cảm thấy rất dễ chịu.
Tới với địa điểm cuối cùng chúng em được tham quan là phủ Chủ Tịch và vườn cây. Ở đây từng là Dinh Toàn quyền Pháp, sau năm 1945 đã trở thành nơi làm việc của Bác và chính phủ. Trong khu vườn của Bác có rất nhiều cây quý do chính tay Bác trồng và các địa phương dâng tặng.
Chuyến tham quan đã khép lại nhưng đã để lại trong em biết bao ấn tượng sâu sắc, bởi đó không chỉ là một hành trình khám phá, mà còn là bài học quý giá về lịch sử và truyền thống dân tộc. Từ trải nghiệm ấy, em tự nhủ sẽ luôn chăm chỉ học tập,rèn luyện bản thân đẻ xứng đáng với những giá trị mà ông cha ta đã để lại.
Bài thơ "chợ đồng" của Nguyễn Khuyến là một tác phẩm viết về chợ quê ngày Tết. Từng câu thơ ở trong bài đều có ý nghĩa rất sâu sắc, đặc biệt là dòng thơ "Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng" đã gọi ra niềm tin, hi vọng khi có sự xuất hiện âm thanh báo hiệu mùa xuân đến với mong muốn cuộc sống được thay đổi. Hi vọng là điều mình mong muốn tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp, hi vọng có thể giúp cho chúng ta vượt qua khó khăn của cuộc sống và đạt được mục tiêu. Hi vọng còn là động lực khiến cho chúng ta không dễ dàng gục ngã trước số phận. Hơn nữa nó còn khiễn cho bản thân mình có tinh thần lạc quan và tin tưởng vào những thứ tốt đẹp sẽ đến với mình . Nói tóm lại hi vọng là một thứ gì đó vô hình nhưng đem lại cảm giác tự tin và không ngừng phấn đấu , nó có giá trị lớn đối với đói với con người và cuộc sống .
tâm trạng của tác giả trong bài thơ là : sự trầm lắng, cô đơn nhưng vẫn pha chút lạc quan, thể hiện sự thấu cảm và gắn bó với cuộc sống dân dã