Nguyễn Thanh Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Giá trị của đất phù sa đối với sản xuất nông nghiệp Đất phù sa là loại đất có độ phì cao, tơi xốp, giữ nước tốt, rất thích hợp để phát triển các loại cây sau: * Cây lương thực: Đây là địa bàn sản xuất lúa gạo trọng điểm của cả nước (tập trung ở Đồng bằng sông Cửu Long và Đồng bằng sông Hồng), giúp đảm bảo an ninh lương thực và xuất khẩu. Ngoài ra còn trồng các loại ngô, khoai, sắn. * Cây công nghiệp: Rất thuận lợi để trồng các loại cây công nghiệp ngắn ngày như: mía, lạc (đậu phộng), đậu tương, thuốc lá... cho năng suất và chất lượng cao. * Cây ăn quả: Phù hợp để hình thành các vùng chuyên canh cây ăn quả nhiệt đới đa dạng như: cam, quýt, xoài, nhãn, vải, sầu riêng... (đặc biệt phát triển mạnh ở vùng đất phù sa ngọt và các cù lao ven sông)

b. Hiện trạng và nguyên nhân thoái hóa đất ở nước ta hiện nay Hiện trạng: Tài nguyên đất nước ta đang bị suy thoái nghiêm trọng trên diện rộng: * Ở miền núi: Đất bị xói mòn, rửa trôi mạnh dẫn đến bạc màu, trơ sỏi đá (chiếm diện tích lớn nhất). * Ở đồng bằng: Đất bị nhiễm phèn, nhiễm mặn (nhất là ở Đồng bằng sông Cửu Long) và bị ô nhiễm do hóa chất nông nghiệp, chất thải công nghiệp. Nguyên nhân: * Do tự nhiên: - Địa hình nước ta chủ yếu là đồi núi dốc, kết hợp với lượng mưa lớn và tập trung theo mùa nên dễ gây xói mòn. - Biến đổi khí hậu khiến nước biển dâng, dẫn đến xâm nhập mặn ở các vùng ven biển. * Do tác động của con người: - Phá rừng: Làm mất lớp phủ thực vật bảo vệ đất, khiến đất dễ bị rửa trôi. - Canh tác chưa hợp lý: Sử dụng quá nhiều phân bón hóa học, thuốc trừ sâu; thâm canh quá mức mà không bồi dưỡng đất. - Chất thải: Các hoạt động công nghiệp và sinh hoạt xả thải gây ô nhiễm môi trường.


Bài 1:

Trong thế giới thơ ca về mẹ, bài thơ "Mùa có nở hoa" của nhà thơ Hồng Vũ như một lời thủ thỉ dịu dàng nhưng sức lan tỏa vô cùng mạnh mẽ. Ngay từ những dòng thơ đầu, mạch cảm xúc của tác phẩm đã dẫn dắt người đọc từ lời gọi "Con yêu ơi!" trìu mến đến sự thấu hiểu về những hy sinh thầm lặng của mẹ. Về nội dung, bài thơ là sự khẳng định về tình yêu bao la của người mẹ - người được ví như "cánh đồng" bao dung, che chở cho "cánh hoa" là con. Mẹ không chỉ nuôi dưỡng con bằng "dòng nước mát ngọt ngào" mà còn âm thầm chịu đựng những "mạch ngầm trong đất mới trào dâng" để con được hồn nhiên lớn khôn. Về mặt nghệ thuật, Hồng Vũ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu êm ái như lời ru. Các biện pháp tu từ ẩn dụ (mẹ là cánh đồng, con là cỏ hoa) và nhân hóa (cỏ thơm thảo tỏa hương, cỏ hát khúc mùa xuân) đã biến những hình ảnh đời thường trở nên lung linh, huyền ảo. Đặc biệt, ý nghĩa nhan đề "Mùa có nở hoa" chính là sự kết tinh của tình yêu thương: khi mẹ dâng hiến trọn vẹn cuộc đời, thì cuộc đời con chính là mùa xuân nở hoa rực rỡ nhất. Qua đó, chủ đề về sự tri ân và ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng được khắc họa rõ nét. Đọc xong bài thơ, cảm xúc trong lòng mỗi chúng ta là niềm hạnh phúc "giản đơn và bé nhỏ" nhưng lại bền vững đến vô cùng, nhắc nhở ta hãy luôn trân trọng "mùa hoa" quý giá nhất đời mình chính là Mẹ.

Bài 2: Có ý kiến cho rằng: "Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc". Cha mẹ chính là những người đầu tiên trao cho ta tình yêu thương ấy, thế nhưng không phải ai cũng biết trân trọng "điểm bắt đầu" thiêng liêng đó. Thật xót xa khi ngày nay, lối sống vô tâm và sự thiếu tôn trọng cha mẹ đang âm thầm len lỏi vào tâm hồn nhiều người trẻ. Nó giống như một loại "virus" làm khô héo lòng biết ơn, biến những đứa con trở thành kẻ xa lạ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Trước hết, chúng ta cần hiểu lối sống vô tâm với cha mẹ là sự thờ ơ, lạnh nhạt, thiếu quan tâm đến cảm xúc và sức khỏe của đấng sinh thành. Biểu hiện của nó không đâu xa lạ mà nằm ngay trong những hành động đời thường: là khi ta mải mê lướt điện thoại trong bữa cơm gia đình, là thái độ gắt gỏng trước lời dặn dò của mẹ, hay sự im lặng đáng sợ trước những vết chân chim trên mắt cha. Nhiều người trẻ ngày nay coi việc được cha mẹ cung phụng, lo lắng là lẽ đương nhiên, chỉ biết đòi hỏi vật chất mà chưa bao giờ tự hỏi: "Mẹ có mệt không?" hay "Cha đã vất vả thế nào?". Sự vô tâm ấy lâu dần sẽ kết thành bức tường băng giá ngăn cách tình thân. Nhìn lại thực tế, ta mới thấy sự vô tâm ấy đáng trách biết bao bởi vai trò của cha mẹ là vô cùng thiêng liêng. Về lí lẽ, cha mẹ không chỉ cho ta hình hài mà còn là bệ đỡ tinh thần vĩnh cửu, là những người duy nhất trên thế giới này yêu thương ta không điều kiện. Bằng chứng sống động nhất chính là những tấm lưng còng dưới nắng gắt để con được đến trường, là những đôi bàn tay thô ráp của cha mẹ tích cóp từng đồng học phí. Có những người mẹ nhịn ăn, nhịn mặc chỉ để con có bộ quần áo mới bằng bạn bằng bè. Khi ta thành công, thế giới tung hô ta, nhưng khi ta vấp ngã đau đớn nhất, chỉ có cha mẹ là người duy nhất sẵn sàng mở rộng cửa đón ta trở về mà không một lời oán trách.

Tuy nhiên, trong một góc nhìn khác, ta cũng cần thẳng thắn thừa nhận rằng sự tôn trọng không đồng nghĩa với việc vâng lời một cách mù quáng. Đôi khi, sự cách biệt về thế hệ khiến cha mẹ có những áp đặt hoặc kiểm soát quá mức, gây áp lực cho con cái. Nhưng dù có những bất đồng quan điểm, chúng ta cần chọn cách đối thoại văn minh, chân thành để thấu hiểu thay vì lấy đó làm cái cớ để sống vô lễ hay dùng sự im lặng lạnh lùng để phản kháng. Một lời giải thích ôn hòa luôn có giá trị hơn vạn lời cãi vã. Lối sống vô tâm, thiếu tôn trọng ấy để lại những hậu quả khôn lường. Nó làm rạn nứt tình cảm gia đình, khiến cha mẹ – những người đã hy sinh cả đời vì con – phải sống trong cô đơn, buồn tủi ngay trong chính tổ ấm của mình. Đối với bản thân người con, lối sống vô cảm sẽ dần bào mòn nhân cách, khiến họ trở nên ích kỷ, bạc bẽo. Một người không biết kính trọng người đã sinh ra mình thì khó lòng có được sự tín nhiệm từ xã hội và rất dễ thất bại trong việc xây dựng hạnh phúc cá nhân sau này. Vậy nguyên nhân do đâu? Phải chăng do nhịp sống thực dụng và sự bùng nổ của mạng xã hội đã khiến con người kết nối với "thế giới ảo" nhiều hơn là giao tiếp với người thân? Một phần lớn còn do lối sống đề cao cái tôi cá nhân quá mức, khiến người trẻ chỉ biết hưởng thụ mà quên mất nghĩa vụ báo hiếu. Bên cạnh đó, sự nuông chiều quá mức từ gia đình cũng vô tình tạo nên những đứa trẻ chỉ biết nhận lấy mà không biết sẻ chia. Để thay đổi thực trạng này, chúng ta cần những giải pháp thiết thực. Mỗi người trẻ cần học cách quan sát và lắng nghe nhiều hơn: hãy tắt điện thoại khi ăn cơm, giúp mẹ việc nhà, hoặc đơn giản là dành thời gian hỏi han cha mẹ về những niềm vui, nỗi buồn trong ngày. Giáo dục từ nhà trường và xã hội cũng cần nhấn mạnh hơn nữa về đạo làm con, coi lòng hiếu thảo là nền tảng cốt lõi của đạo đức con người.

Tóm lại, cha mẹ như "cánh đồng" bao dung nuôi dưỡng con là "cỏ hoa" rạng rỡ. Đừng để đến khi "mùa hoa" tàn héo, khi cha mẹ không còn bên cạnh mới giật mình hối tiếc trong muộn màng. Hãy yêu thương và tôn trọng cha mẹ ngay lúc này bằng những hành động chân thành nhất, bởi đó không chỉ là bổn phận, mà còn là thước đo giá trị của một con người tử tế.


Câu 1: - Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: - Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ. Câu 3: -Chỉ ra biện pháp tu từ nhân hóa : Cỏ rì rào hát khúc mùa xuân. -Tác dụng: + Làm nổi bật vẻ đẹp sinh động, có tâm hồn và sức sống tràn đầy của ngọn cỏ (tượng trưng cho người con). +Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ. + Thể hiện sự quan sát tinh tế cùng tình yêu thương, niềm vui sướng của mẹ trước sự trưởng thành của con. Câu 4: - Qua hai dòng thơ này, người mẹ mong ước con: + Được sống một cuộc đời hồn nhiên, vô tư và đúng với lứa tuổi của mình. + Mong con trưởng thành khỏe mạnh, trở thành một người có ích (phủ xanh non), đem lại vẻ đẹp và niềm vui cho cuộc đời (đất mẹ). + Mẹ luôn sẵn sàng là hậu phương vững chắc (đất mẹ hiền hòa) để bao bọc, nuôi dưỡng con. Câu 5: - Việc làm để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử: + Lắng nghe và chia sẻ: Dành thời gian trò chuyện, tâm sự với mẹ về những niềm vui, nỗi buồn trong học tập và cuộc sống. +Giúp đỡ việc nhà: Tự giác làm những công việc vừa sức để san sẻ gánh nặng vất vả của mẹ. + Nỗ lực học tập: Cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức để mẹ cảm thấy tự hào và yên lòng. + Thể hiện yêu thương: Đừng ngần ngại trao cho mẹ những lời cảm ơn, cái ôm hay những món quà tinh thần nhỏ bé vào các dịp đặc biệt.