Đặng Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong bài thơ "Tên làng", nhà thơ Y Phương đã dệt nên một bức tranh tâm tình đầy xúc động về sự gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất quê hương. Tình yêu ấy không ồn ào mà thấm đẫm trong từng nhịp sống của người đàn ông làng Hiếu Lễ. Với nhân vật trữ tình, quê hương trước hết là nguồn sống và sự hồi sinh; chính "ơn cây cỏ quê nhà" đã bao dung, che chở và chữa lành những vết thương, những cơn sốt nghiệt ngã mà anh mang về từ chiến trận. Điệp từ "lần đầu tiên" được lặp lại như một lời khẳng định: quê hương chính là cái nôi thiêng liêng nuôi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn, nơi nhân vật học cách cất tiếng khóc, cách gọi tên ông bà và bắt đầu "ý nghĩ khôn lên". Tình yêu ấy còn gắn liền với niềm tự hào kiêu hãnh về những hình ảnh bình dị mà can trường của vùng cao: từ "ngôi nhà xây bằng đá hộc" vững chãi đến "con đường trâu bò đi kìn kịt" thân thương. Dù bàn chân có phải "đạp băng đá sắc" của cuộc đời gian truân, nhân vật vẫn luôn hướng về "cái làng của mẹ" bằng một lòng biết ơn vô hạn. Câu kết "Cái tên làng Hiếu Lễ của con" vang lên đầy tự hào, khẳng định bản sắc quê hương đã thấm sâu vào máu tủy, trở thành điểm tựa tinh thần bất diệt. Qua thể thơ tự do và hình ảnh đậm chất dân tộc, Y Phương đã thể hiện một tình yêu quê hương bền bỉ, chân thành – một tình yêu mà dù đi đâu, về đâu, con người vẫn luôn mang theo trong tim như một phần không thể tách rời.

Câu 2 : Mỗi con người khi sinh ra đều gắn liền với một mảnh đất, một bầu trời và một lời ru của mẹ. Đó chính là quê hương – nơi lưu giữ những ký ức đầu đời trong trẻo nhất và là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta trưởng thành. Có người từng ví quê hương như một chùm khế ngọt, có người lại xem đó là con diều biếc thả trên đồng. Nhưng có lẽ, sâu sắc và đầy tính triết lý hơn cả là nhận định của nhà văn Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Câu nói như một lời khẳng định đanh thép về sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa cá nhân và cội nguồn dân tộc.

Về mặt ý nghĩa, “tách con người ra khỏi quê hương” là sự thay đổi về mặt vật lý hay khoảng cách địa lý. Một người có thể rời làng quê lên thành phố, hoặc sang một quốc gia khác để sinh sống và làm việc. Thế nhưng, “không thể tách quê hương ra khỏi con người” bởi quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là tâm hồn, là văn hóa, là dòng máu chảy trong huyết quản. Dù đi bất cứ đâu, những giá trị cốt lõi, ký ức tuổi thơ và lòng tự tôn dân tộc vẫn luôn hiện hữu, bền bỉ bên trong mỗi cá nhân.

Thật vậy, quê hương chính là nơi hình thành nên nhân cách của mỗi người. Từ lời ăn tiếng nói, phong tục tập quán đến cách tư duy đều được bồi đắp từ mảnh đất ta lớn lên. Vì thế, quê hương đã trở thành một phần “máu thịt” trong bản sắc riêng. Khi đối mặt với sóng gió cuộc đời, nỗi nhớ về quê cha đất tổ chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Ta có thể thấy những người con xa xứ, dù ở bên kia đại dương, vẫn luôn giữ thói quen đón Tết cổ truyền, vẫn rưng rưng khi nghe một điệu dân ca hay sẵn sàng hướng về tổ quốc bằng những hành động thiết thực nhất. Sức mạnh của quê hương trong lòng người mạnh mẽ đến mức, dù thân xác có bị giam cầm hay lưu lạc, thì tâm trí vẫn luôn hướng về nguồn cội.

Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, một bộ phận giới trẻ đang dần quên đi gốc rễ, chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quay lưng với truyền thống. Đó là biểu hiện của sự “vong bản”. Một cái cây không có gốc sẽ sớm héo tàn, và một con người chối bỏ quê hương sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng giữa dòng đời. Yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, mà là mang theo những giá trị tốt đẹp của dân tộc để tự tin bước ra thế giới.

Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lý vĩnh cửu về tình yêu quê hương. Quê hương không chỉ nằm ở nơi ta đứng, mà nằm ở nơi trái tim ta thuộc về. Hiểu được điều đó, mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa và nỗ lực cống hiến để làm rạng danh xứ sở. Bởi suy cho cùng, quê hương chính là hành trang quý giá nhất mà ta mang theo suốt cuộc đời.

Câu 1: Trong bài thơ "Tên làng", nhà thơ Y Phương đã dệt nên một bức tranh tâm tình đầy xúc động về sự gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất quê hương. Tình yêu ấy không ồn ào mà thấm đẫm trong từng nhịp sống của người đàn ông làng Hiếu Lễ. Với nhân vật trữ tình, quê hương trước hết là nguồn sống và sự hồi sinh; chính "ơn cây cỏ quê nhà" đã bao dung, che chở và chữa lành những vết thương, những cơn sốt nghiệt ngã mà anh mang về từ chiến trận. Điệp từ "lần đầu tiên" được lặp lại như một lời khẳng định: quê hương chính là cái nôi thiêng liêng nuôi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn, nơi nhân vật học cách cất tiếng khóc, cách gọi tên ông bà và bắt đầu "ý nghĩ khôn lên". Tình yêu ấy còn gắn liền với niềm tự hào kiêu hãnh về những hình ảnh bình dị mà can trường của vùng cao: từ "ngôi nhà xây bằng đá hộc" vững chãi đến "con đường trâu bò đi kìn kịt" thân thương. Dù bàn chân có phải "đạp băng đá sắc" của cuộc đời gian truân, nhân vật vẫn luôn hướng về "cái làng của mẹ" bằng một lòng biết ơn vô hạn. Câu kết "Cái tên làng Hiếu Lễ của con" vang lên đầy tự hào, khẳng định bản sắc quê hương đã thấm sâu vào máu tủy, trở thành điểm tựa tinh thần bất diệt. Qua thể thơ tự do và hình ảnh đậm chất dân tộc, Y Phương đã thể hiện một tình yêu quê hương bền bỉ, chân thành – một tình yêu mà dù đi đâu, về đâu, con người vẫn luôn mang theo trong tim như một phần không thể tách rời.

Câu 2 : Mỗi con người khi sinh ra đều gắn liền với một mảnh đất, một bầu trời và một lời ru của mẹ. Đó chính là quê hương – nơi lưu giữ những ký ức đầu đời trong trẻo nhất và là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta trưởng thành. Có người từng ví quê hương như một chùm khế ngọt, có người lại xem đó là con diều biếc thả trên đồng. Nhưng có lẽ, sâu sắc và đầy tính triết lý hơn cả là nhận định của nhà văn Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Câu nói như một lời khẳng định đanh thép về sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa cá nhân và cội nguồn dân tộc.

Về mặt ý nghĩa, “tách con người ra khỏi quê hương” là sự thay đổi về mặt vật lý hay khoảng cách địa lý. Một người có thể rời làng quê lên thành phố, hoặc sang một quốc gia khác để sinh sống và làm việc. Thế nhưng, “không thể tách quê hương ra khỏi con người” bởi quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là tâm hồn, là văn hóa, là dòng máu chảy trong huyết quản. Dù đi bất cứ đâu, những giá trị cốt lõi, ký ức tuổi thơ và lòng tự tôn dân tộc vẫn luôn hiện hữu, bền bỉ bên trong mỗi cá nhân.

Thật vậy, quê hương chính là nơi hình thành nên nhân cách của mỗi người. Từ lời ăn tiếng nói, phong tục tập quán đến cách tư duy đều được bồi đắp từ mảnh đất ta lớn lên. Vì thế, quê hương đã trở thành một phần “máu thịt” trong bản sắc riêng. Khi đối mặt với sóng gió cuộc đời, nỗi nhớ về quê cha đất tổ chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Ta có thể thấy những người con xa xứ, dù ở bên kia đại dương, vẫn luôn giữ thói quen đón Tết cổ truyền, vẫn rưng rưng khi nghe một điệu dân ca hay sẵn sàng hướng về tổ quốc bằng những hành động thiết thực nhất. Sức mạnh của quê hương trong lòng người mạnh mẽ đến mức, dù thân xác có bị giam cầm hay lưu lạc, thì tâm trí vẫn luôn hướng về nguồn cội.

Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, một bộ phận giới trẻ đang dần quên đi gốc rễ, chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quay lưng với truyền thống. Đó là biểu hiện của sự “vong bản”. Một cái cây không có gốc sẽ sớm héo tàn, và một con người chối bỏ quê hương sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng giữa dòng đời. Yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, mà là mang theo những giá trị tốt đẹp của dân tộc để tự tin bước ra thế giới.

Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lý vĩnh cửu về tình yêu quê hương. Quê hương không chỉ nằm ở nơi ta đứng, mà nằm ở nơi trái tim ta thuộc về. Hiểu được điều đó, mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa và nỗ lực cống hiến để làm rạng danh xứ sở. Bởi suy cho cùng, quê hương chính là hành trang quý giá nhất mà ta mang theo suốt cuộc đời.

Câu 1 : Trong bài thơ "Tên làng", nhà thơ Y Phương đã dệt nên một bức tranh tâm tình đầy xúc động về sự gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất quê hương. Tình yêu ấy không ồn ào mà thấm đẫm trong từng nhịp sống của người đàn ông làng Hiếu Lễ. Với nhân vật trữ tình, quê hương trước hết là nguồn sống và sự hồi sinh; chính "ơn cây cỏ quê nhà" đã bao dung, che chở và chữa lành những vết thương, những cơn sốt nghiệt ngã mà anh mang về từ chiến trận. Điệp từ "lần đầu tiên" được lặp lại như một lời khẳng định: quê hương chính là cái nôi thiêng liêng nuôi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn, nơi nhân vật học cách cất tiếng khóc, cách gọi tên ông bà và bắt đầu "ý nghĩ khôn lên". Tình yêu ấy còn gắn liền với niềm tự hào kiêu hãnh về những hình ảnh bình dị mà can trường của vùng cao: từ "ngôi nhà xây bằng đá hộc" vững chãi đến "con đường trâu bò đi kìn kịt" thân thương. Dù bàn chân có phải "đạp băng đá sắc" của cuộc đời gian truân, nhân vật vẫn luôn hướng về "cái làng của mẹ" bằng một lòng biết ơn vô hạn. Câu kết "Cái tên làng Hiếu Lễ của con" vang lên đầy tự hào, khẳng định bản sắc quê hương đã thấm sâu vào máu tủy, trở thành điểm tựa tinh thần bất diệt. Qua thể thơ tự do và hình ảnh đậm chất dân tộc, Y Phương đã thể hiện một tình yêu quê hương bền bỉ, chân thành – một tình yêu mà dù đi đâu, về đâu, con người vẫn luôn mang theo trong tim như một phần không thể tách rời.

Câu 2 : Mỗi con người khi sinh ra đều gắn liền với một mảnh đất, một bầu trời và một lời ru của mẹ. Đó chính là quê hương – nơi lưu giữ những ký ức đầu đời trong trẻo nhất và là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta trưởng thành. Có người từng ví quê hương như một chùm khế ngọt, có người lại xem đó là con diều biếc thả trên đồng. Nhưng có lẽ, sâu sắc và đầy tính triết lý hơn cả là nhận định của nhà văn Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Câu nói như một lời khẳng định đanh thép về sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa cá nhân và cội nguồn dân tộc.

Về mặt ý nghĩa, “tách con người ra khỏi quê hương” là sự thay đổi về mặt vật lý hay khoảng cách địa lý. Một người có thể rời làng quê lên thành phố, hoặc sang một quốc gia khác để sinh sống và làm việc. Thế nhưng, “không thể tách quê hương ra khỏi con người” bởi quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là tâm hồn, là văn hóa, là dòng máu chảy trong huyết quản. Dù đi bất cứ đâu, những giá trị cốt lõi, ký ức tuổi thơ và lòng tự tôn dân tộc vẫn luôn hiện hữu, bền bỉ bên trong mỗi cá nhân.

Thật vậy, quê hương chính là nơi hình thành nên nhân cách của mỗi người. Từ lời ăn tiếng nói, phong tục tập quán đến cách tư duy đều được bồi đắp từ mảnh đất ta lớn lên. Vì thế, quê hương đã trở thành một phần “máu thịt” trong bản sắc riêng. Khi đối mặt với sóng gió cuộc đời, nỗi nhớ về quê cha đất tổ chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Ta có thể thấy những người con xa xứ, dù ở bên kia đại dương, vẫn luôn giữ thói quen đón Tết cổ truyền, vẫn rưng rưng khi nghe một điệu dân ca hay sẵn sàng hướng về tổ quốc bằng những hành động thiết thực nhất. Sức mạnh của quê hương trong lòng người mạnh mẽ đến mức, dù thân xác có bị giam cầm hay lưu lạc, thì tâm trí vẫn luôn hướng về nguồn cội.

Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, một bộ phận giới trẻ đang dần quên đi gốc rễ, chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quay lưng với truyền thống. Đó là biểu hiện của sự “vong bản”. Một cái cây không có gốc sẽ sớm héo tàn, và một con người chối bỏ quê hương sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng giữa dòng đời. Yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, mà là mang theo những giá trị tốt đẹp của dân tộc để tự tin bước ra thế giới.

Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lý vĩnh cửu về tình yêu quê hương. Quê hương không chỉ nằm ở nơi ta đứng, mà nằm ở nơi trái tim ta thuộc về. Hiểu được điều đó, mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa và nỗ lực cống hiến để làm rạng danh xứ sở. Bởi suy cho cùng, quê hương chính là hành trang quý giá nhất mà ta mang theo suốt cuộc đời.

Câu 1 : Trong bài thơ "Tên làng", nhà thơ Y Phương đã dệt nên một bức tranh tâm tình đầy xúc động về sự gắn bó máu thịt giữa con người và mảnh đất quê hương. Tình yêu ấy không ồn ào mà thấm đẫm trong từng nhịp sống của người đàn ông làng Hiếu Lễ. Với nhân vật trữ tình, quê hương trước hết là nguồn sống và sự hồi sinh; chính "ơn cây cỏ quê nhà" đã bao dung, che chở và chữa lành những vết thương, những cơn sốt nghiệt ngã mà anh mang về từ chiến trận. Điệp từ "lần đầu tiên" được lặp lại như một lời khẳng định: quê hương chính là cái nôi thiêng liêng nuôi dưỡng cả thể xác lẫn tâm hồn, nơi nhân vật học cách cất tiếng khóc, cách gọi tên ông bà và bắt đầu "ý nghĩ khôn lên". Tình yêu ấy còn gắn liền với niềm tự hào kiêu hãnh về những hình ảnh bình dị mà can trường của vùng cao: từ "ngôi nhà xây bằng đá hộc" vững chãi đến "con đường trâu bò đi kìn kịt" thân thương. Dù bàn chân có phải "đạp băng đá sắc" của cuộc đời gian truân, nhân vật vẫn luôn hướng về "cái làng của mẹ" bằng một lòng biết ơn vô hạn. Câu kết "Cái tên làng Hiếu Lễ của con" vang lên đầy tự hào, khẳng định bản sắc quê hương đã thấm sâu vào máu tủy, trở thành điểm tựa tinh thần bất diệt. Qua thể thơ tự do và hình ảnh đậm chất dân tộc, Y Phương đã thể hiện một tình yêu quê hương bền bỉ, chân thành – một tình yêu mà dù đi đâu, về đâu, con người vẫn luôn mang theo trong tim như một phần không thể tách rời.

Câu 2 : Mỗi con người khi sinh ra đều gắn liền với một mảnh đất, một bầu trời và một lời ru của mẹ. Đó chính là quê hương – nơi lưu giữ những ký ức đầu đời trong trẻo nhất và là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta trưởng thành. Có người từng ví quê hương như một chùm khế ngọt, có người lại xem đó là con diều biếc thả trên đồng. Nhưng có lẽ, sâu sắc và đầy tính triết lý hơn cả là nhận định của nhà văn Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Câu nói như một lời khẳng định đanh thép về sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa cá nhân và cội nguồn dân tộc.

Về mặt ý nghĩa, “tách con người ra khỏi quê hương” là sự thay đổi về mặt vật lý hay khoảng cách địa lý. Một người có thể rời làng quê lên thành phố, hoặc sang một quốc gia khác để sinh sống và làm việc. Thế nhưng, “không thể tách quê hương ra khỏi con người” bởi quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là tâm hồn, là văn hóa, là dòng máu chảy trong huyết quản. Dù đi bất cứ đâu, những giá trị cốt lõi, ký ức tuổi thơ và lòng tự tôn dân tộc vẫn luôn hiện hữu, bền bỉ bên trong mỗi cá nhân.

Thật vậy, quê hương chính là nơi hình thành nên nhân cách của mỗi người. Từ lời ăn tiếng nói, phong tục tập quán đến cách tư duy đều được bồi đắp từ mảnh đất ta lớn lên. Vì thế, quê hương đã trở thành một phần “máu thịt” trong bản sắc riêng. Khi đối mặt với sóng gió cuộc đời, nỗi nhớ về quê cha đất tổ chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Ta có thể thấy những người con xa xứ, dù ở bên kia đại dương, vẫn luôn giữ thói quen đón Tết cổ truyền, vẫn rưng rưng khi nghe một điệu dân ca hay sẵn sàng hướng về tổ quốc bằng những hành động thiết thực nhất. Sức mạnh của quê hương trong lòng người mạnh mẽ đến mức, dù thân xác có bị giam cầm hay lưu lạc, thì tâm trí vẫn luôn hướng về nguồn cội.

Tuy nhiên, trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, một bộ phận giới trẻ đang dần quên đi gốc rễ, chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài mà quay lưng với truyền thống. Đó là biểu hiện của sự “vong bản”. Một cái cây không có gốc sẽ sớm héo tàn, và một con người chối bỏ quê hương sẽ trở nên lạc lõng, trống rỗng giữa dòng đời. Yêu quê hương không có nghĩa là bảo thủ, mà là mang theo những giá trị tốt đẹp của dân tộc để tự tin bước ra thế giới.

Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một chân lý vĩnh cửu về tình yêu quê hương. Quê hương không chỉ nằm ở nơi ta đứng, mà nằm ở nơi trái tim ta thuộc về. Hiểu được điều đó, mỗi chúng ta cần có ý thức gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa và nỗ lực cống hiến để làm rạng danh xứ sở. Bởi suy cho cùng, quê hương chính là hành trang quý giá nhất mà ta mang theo suốt cuộc đời.

Câu 1 : thể thơ tự do

Câu 2 : Các phương thức biểu đạt : biểu cảm + tự sự + miêu tả

Câu 3 : - Cảm nhận: Nhan đề "Tên làng" gợi sự gần gũi, thiêng liêng về nơi chôn nhau cắt rốn. Nó không chỉ là một cái tên trên bản đồ (Hiếu Lễ) mà còn là niềm tự hào, là bản sắc và linh hồn của một cộng đồng, một gia đình.

-Tác dụng: + Giúp định hướng chủ đề của bài thơ: Viết về quê hương và sự gắn kết giữa con người với mảnh đất tổ tiên.

+Làm nổi bật niềm tự hào về nguồn cội, khẳng định giá trị bền vững của quê hương trong tâm hồn mỗi người

Câu 4 : Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu đều đặn, như lời kể thủ thỉ, tâm tình và tăng sức biểu cảm cho bài thơ.

+Nhấn mạnh căn tính, nguồn gốc của nhân vật: Dù đi đâu, làm gì (ra mặt trận hay về quê xây dựng nhà cửa), người đàn ông ấy vẫn luôn gắn liền với danh xưng "làng Hiếu Lễ".

+Khẳng định vẻ đẹp khỏe khoắn, chân chất và bền bỉ của con người vùng cao.

+Thể hiện niềm tự hào sâu sắc về nơi mình sinh ra và lớn lên.

Câu 5 : Nội dung chính : Bài thơ là lời bày tỏ tình yêu tha thiết, lòng biết ơn sâu sắc của tác giả đối với quê hương (làng Hiếu Lễ). Qua đó, tác giả khắc họa hình ảnh con người quê hương với sức sống mãnh liệt, sự gắn bó máu thịt với đất đai, truyền thống và khát vọng xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc trên chính mảnh đất của cha ông



Nguyên tử P(z = 15) có 5e lớp ngoài cùng, thiếu 3e để đạt bền vững.

Nguyên tử H(z=1) có 1e cần thêm 1e để đạt cấu hình bền vững.

Trong phân tử PH3, nguyen tử P dùng 3e hóa trọn của mình để dùng chung với 3 nguyên tử H, mỗi H góp 1e tạo thành 3liên kết cộng hóa trị đơn P-H.

Khi liên kết

Nguyên tử P có đủ 8e lớp ngoài cùng.

Mỗi H có 2e

Vậy phân tử PH3 được tạo thành phù hợp với quy tắc octet.          

Câu 1 : Trong bài thơ "Cây hai ngàn lá", nhà thơ Pờ Sảo Mìn đã khắc họa một bức chân dung tuyệt đẹp về con người Pa Dí với sức sống mãnh liệt và tâm hồn cao khiết. Trước hết, vẻ đẹp ấy đến từ tinh thần đoàn kết kiên cường; dù dân số ít ỏi nhưng họ gắn bó chặt chẽ như "hai ngàn chiếc lá" trên cùng một thân cây đại thụ, cùng nhau trải qua bao "chịu đựng" để hát lên khúc ca cuộc đời. Con người Pa Dí hiện lên với vẻ đẹp lao động đầy phi thường, hiên ngang giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Hình ảnh những chàng trai "trần trong mặt trời nắng cháy" và những cô gái "đẹp trong sương giá" không chỉ cho thấy sự bền bỉ mà còn toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn, tự nhiên của người dân miền sơn cước. Họ sở hữu sức mạnh dời non lấp bể, dám "chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng" và đôi bàn tay khéo léo biết "ép đá xanh thành rượu", "tước vỏ cây thêu áo". Đó là biểu tượng của ý chí chinh phục nghịch cảnh, biến cái khô cằn của đá núi thành mật ngọt và sự ấm no. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhạc điệu, ta thấy một dân tộc Pa Dí tuy nhỏ bé về số lượng nhưng lại vĩ đại về tâm hồn và bản lĩnh, luôn tràn đầy lạc quan để "dang tay gặt mùa hạnh phúc" giữa mây ngàn đại ngàn.

Câu 2 : Trong dòng chảy không ngừng của thời đại 4.0, tinh thần dám đổi mới đã trở thành phẩm chất cốt lõi và là động lực mạnh mẽ định vị giá trị của thế hệ trẻ hôm nay. Đổi mới không chỉ đơn thuần là việc thay đổi cái cũ bằng cái mới, mà đó là quá trình dũng cảm phá bỏ những tư duy lối mòn, dám đương đầu với thử thách để kiến tạo nên những giá trị sáng tạo và nhân văn hơn. Chúng ta dễ dàng bắt gặp tinh thần này qua những bạn trẻ khởi nghiệp từ những ý tưởng "điên rồ", những ứng dụng công nghệ làm thay đổi đời sống hay cả những hoạt động cộng đồng phá tan các định kiến lạc hậu. Việc dám đổi mới giúp người trẻ thích nghi nhanh chóng với sự biến động của thế giới, đồng thời khẳng định bản sắc cá nhân độc đáo thay vì chỉ là bản sao của người khác. Tuy nhiên, sự đổi mới cần phải dựa trên nền tảng tri thức vững chắc và đạo đức chuẩn mực, tránh tình trạng thay đổi một cách mù quáng hay chối bỏ các giá trị truyền thống tốt đẹp. Như một mầm xanh vươn lên từ kẽ đá để đón ánh mặt trời, tinh thần dám đổi mới chính là "chìa khóa vàng" giúp thanh niên Việt Nam mở ra cánh cửa thành công, góp phần đưa đất nước tiến xa hơn trên bản đồ quốc tế. Mỗi bạn trẻ hãy luôn giữ cho mình ngọn lửa sáng tạo để không bao giờ bị tụt lại phía sau trong kỷ nguyên đầy biến động này.

Câu 1 : Thể thơ tự do.

Câu 2 : Vẻ đẹp của con trai: * “Con trai trần trong mặt trời nắng cháy/Ép đá xanh thành rượu uống hàng ngày"

Con gái: "Con gái đẹp trong sương giá đông sang / Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng"

Câu 3 : Biện pháp tu từ :

+Điệp từ: "gọi" (lặp lại 3 lần)

+Liệt kê: gió, mưa, nắng; chặn suối, ngăn sông, bắt nước.

+Ngắt nhịp/Đối xứng: Tạo nhịp điệu mạnh mẽ, khẩn trương

Tác dụng :

+Nội dung: Nhấn mạnh sức mạnh phi thường, ý chí chinh phục thiên nhiên và sự cần cù, sáng tạo trong lao động của con người vùng cao. Họ không khuất phục trước sự khắc nghiệt của thời tiết mà chủ động cải tạo thiên nhiên để phục vụ cuộc sống.

+ Làm cho lời thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh và có nhịp điệu mạnh mẽ.

Câu 4 :

+Niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với dân tộc mình (dù dân tộc chỉ có "hai ngàn người" ít ỏi nhưng vẫn kiên cường như cây cổ thụ).

+Sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn và sức lao động bền bỉ, sáng tạo của những con người miền sơn cước

+Ý thức về cội nguồn và sức sống mãnh liệt của dân tộc qua bao thăng trầm lịch sử.

+Sự gắn kết cộng đồng: Tình cảm gắn bó khăng khít giữa người với người, giữa cá nhân với cộng đồng như "cây hai ngàn lá" – mỗi người là một phần không thể tách rời của dân tộc.

Cấu 5 :

+Bài học về ý chí và nghị lực: Cuộc sống dù khó khăn, khắc nghiệt như "đá xanh", "sương giá" nhưng nếu có ý chí quyết tâm ("ép đá thành rượu", "ngăn sông"), chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi số phận và tạo ra thành quả tốt đẹp.

+Bài học về sự trân trọng nguồn cội: Dù ở bất cứ đâu, chúng ta cần luôn nhớ về gốc gác, tự hào về bản sắc văn hóa và cộng đồng nơi mình sinh ra.

+Bài học về tình yêu lao động: Chỉ có lao động bằng đôi tay và khối óc mới mang lại sự ấm no và niềm vui thực sự ("gặt mùa hạnh phúc").

+Tinh thần đoàn kết: Một cá nhân đơn lẻ có thể nhỏ bé, nhưng khi gắn kết trong một tập thể (như những chiếc lá trên cùng một cái cây), chúng ta sẽ có sức mạnh bền bỉ qua mọi thời đại.

Câu 5 :