Đỗ Trường Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Trường Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương hiện lên thật mộc mạc nhưng vô cùng sâu nặng, thiêng liêng. Tình cảm ấy trước hết được khắc họa qua ý thức cội nguồn mãnh liệt, thể hiện qua điệp khúc tự hào: "Con là con trai của mẹ / Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ". Quê hương trong tâm trí người lính trở về không phải là những gì trừu tượng, mà là những hình ảnh bình dị, thân thuộc nhất: là mảnh vườn trồng rau, là "ngôi nhà xây bằng đá hộc", là "con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt", là "niềm vui lúa chín tràn trề". Tình yêu ấy còn gắn liền với lòng biết ơn sâu sắc, khi mảnh đất quê hương với "cây cỏ quê nhà" đã xoa dịu, chữa lành những vết thương chiến tranh để người con được "lành lặn". Quê hương chứng kiến mọi cột mốc trưởng thành của đời người, từ lúc "tập tành nhà cửa", "cưới vợ" đến lúc đón đứa con chào đời, nghe tiếng khóc trẻ thơ bập bẹ. Qua đó, ta thấy được sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa nhân vật trữ tình và làng quê. Tình yêu ấy lớn lao đến mức biến thành âm vang "Vang lên trời / Vọng xuống đất", khẳng định quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và định hình lẽ sống của mỗi con người.

Câu 2:

Quê hương – hai tiếng gọi mộc mạc mà chứa chan biết bao ân tình, luôn là một mạch ngầm trong trẻo chảy mãi trong tâm hồn mỗi người. Bàn về sự gắn bó máu thịt, không thể chia cắt ấy, nhà thơ Raxun Gamzatov từng có một câu nói đầy triết lý: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người". ​Câu nói mang đến một nhận thức sâu sắc về mối quan hệ giữa chúng ta và nguồn cội. "Tách con người ra khỏi quê hương" thực chất chỉ là sự chia cắt về mặt không gian, địa lý. Vì chiến tranh, vì mưu sinh học tập hay khát vọng chinh phục những chân trời mới, người ta có thể phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn. Nhưng vế sau của câu nói, "không thể tách quê hương ra khỏi con người", lại là một lời khẳng định chắc nịch về sự tồn tại vĩnh cửu của cố hương trong tâm thức. Dù xa cách muôn trùng muôn dặm, bóng hình xứ sở, những giá trị cốt lõi của quê cha đất tổ vẫn luôn in hằn trong tâm hồn và nếp nghĩ của mỗi người. ​Thật vậy, quê hương đâu chỉ là một mảnh đất vô tri vô giác trên bản đồ. Đó là cái nôi đón ta chào đời, cất giữ gia đình, tuổi thơ và những ký ức thiêng liêng nhất. Quê hương nuôi dưỡng ta bằng những giá trị văn hóa, phong tục tập quán, định hình nên bản sắc, giọng nói và cốt cách làm người. Khi phải đi xa, mảnh đất ấy hóa thành một điểm tựa tinh thần vững chãi. Đi qua những năm tháng đạn bom, ta từng thấy biết bao người lính mang theo nỗi nhớ về "giếng nước gốc đa" làm động lực vượt qua mưa bom bão đạn. Thời bình, ta lại thấy những kiều bào dẫu sống nơi đất khách quê người hàng chục năm vẫn rưng rưng xúc động khi nghe một điệu dân ca, vẫn vẹn nguyên nếp sống gói bánh chưng ngày Tết. Quê hương đã ngấm vào máu thịt, hóa thành tâm hồn, nên chẳng một thế lực hay khoảng cách nào có thể tách rời. ​Thế nhưng, buồn thay trong xã hội hiện đại, vẫn có những cá nhân tự bứt mình ra khỏi gốc rễ. Họ chạy theo lối sống thực dụng, chê bai quê hương nghèo khó hay thờ ơ với những giá trị truyền thống tốt đẹp. Những người đánh mất đi cội nguồn sẽ giống như chiếc lá lìa cành, như cái cây không rễ, dễ dàng chông chênh và gục ngã trước những giông bão của cuộc đời. ​Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở thấm thía về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Mỗi chúng ta, dẫu mai này có tung cánh bay xa đến những phương trời rộng mở, hãy luôn giữ chặt sợi dây neo đậu nơi cội nguồn. Yêu quê hương không chỉ dừng lại ở nỗi nhớ, niềm thương, mà còn phải biến thành những hành động thiết thực: không ngừng trau dồi tri thức, nỗ lực hoàn thiện bản thân để trở về kiến thiết, dựng xây đất nước ngày một vươn xa.

Câu 1:

Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương hiện lên thật mộc mạc nhưng vô cùng sâu nặng, thiêng liêng. Tình cảm ấy trước hết được khắc họa qua ý thức cội nguồn mãnh liệt, thể hiện qua điệp khúc tự hào: "Con là con trai của mẹ / Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ". Quê hương trong tâm trí người lính trở về không phải là những gì trừu tượng, mà là những hình ảnh bình dị, thân thuộc nhất: là mảnh vườn trồng rau, là "ngôi nhà xây bằng đá hộc", là "con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt", là "niềm vui lúa chín tràn trề". Tình yêu ấy còn gắn liền với lòng biết ơn sâu sắc, khi mảnh đất quê hương với "cây cỏ quê nhà" đã xoa dịu, chữa lành những vết thương chiến tranh để người con được "lành lặn". Quê hương chứng kiến mọi cột mốc trưởng thành của đời người, từ lúc "tập tành nhà cửa", "cưới vợ" đến lúc đón đứa con chào đời, nghe tiếng khóc trẻ thơ bập bẹ. Qua đó, ta thấy được sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời giữa nhân vật trữ tình và làng quê. Tình yêu ấy lớn lao đến mức biến thành âm vang "Vang lên trời / Vọng xuống đất", khẳng định quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và định hình lẽ sống của mỗi con người.

Câu 2:

Quê hương – hai tiếng gọi mộc mạc mà chứa chan biết bao ân tình, luôn là một mạch ngầm trong trẻo chảy mãi trong tâm hồn mỗi người. Bàn về sự gắn bó máu thịt, không thể chia cắt ấy, nhà thơ Raxun Gamzatov từng có một câu nói đầy triết lý: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người". ​Câu nói mang đến một nhận thức sâu sắc về mối quan hệ giữa chúng ta và nguồn cội. "Tách con người ra khỏi quê hương" thực chất chỉ là sự chia cắt về mặt không gian, địa lý. Vì chiến tranh, vì mưu sinh học tập hay khát vọng chinh phục những chân trời mới, người ta có thể phải rời xa nơi chôn nhau cắt rốn. Nhưng vế sau của câu nói, "không thể tách quê hương ra khỏi con người", lại là một lời khẳng định chắc nịch về sự tồn tại vĩnh cửu của cố hương trong tâm thức. Dù xa cách muôn trùng muôn dặm, bóng hình xứ sở, những giá trị cốt lõi của quê cha đất tổ vẫn luôn in hằn trong tâm hồn và nếp nghĩ của mỗi người. ​Thật vậy, quê hương đâu chỉ là một mảnh đất vô tri vô giác trên bản đồ. Đó là cái nôi đón ta chào đời, cất giữ gia đình, tuổi thơ và những ký ức thiêng liêng nhất. Quê hương nuôi dưỡng ta bằng những giá trị văn hóa, phong tục tập quán, định hình nên bản sắc, giọng nói và cốt cách làm người. Khi phải đi xa, mảnh đất ấy hóa thành một điểm tựa tinh thần vững chãi. Đi qua những năm tháng đạn bom, ta từng thấy biết bao người lính mang theo nỗi nhớ về "giếng nước gốc đa" làm động lực vượt qua mưa bom bão đạn. Thời bình, ta lại thấy những kiều bào dẫu sống nơi đất khách quê người hàng chục năm vẫn rưng rưng xúc động khi nghe một điệu dân ca, vẫn vẹn nguyên nếp sống gói bánh chưng ngày Tết. Quê hương đã ngấm vào máu thịt, hóa thành tâm hồn, nên chẳng một thế lực hay khoảng cách nào có thể tách rời. ​Thế nhưng, buồn thay trong xã hội hiện đại, vẫn có những cá nhân tự bứt mình ra khỏi gốc rễ. Họ chạy theo lối sống thực dụng, chê bai quê hương nghèo khó hay thờ ơ với những giá trị truyền thống tốt đẹp. Những người đánh mất đi cội nguồn sẽ giống như chiếc lá lìa cành, như cái cây không rễ, dễ dàng chông chênh và gục ngã trước những giông bão của cuộc đời. ​Tóm lại, câu nói của Raxun Gamzatov là một lời nhắc nhở thấm thía về đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Mỗi chúng ta, dẫu mai này có tung cánh bay xa đến những phương trời rộng mở, hãy luôn giữ chặt sợi dây neo đậu nơi cội nguồn. Yêu quê hương không chỉ dừng lại ở nỗi nhớ, niềm thương, mà còn phải biến thành những hành động thiết thực: không ngừng trau dồi tri thức, nỗ lực hoàn thiện bản thân để trở về kiến thiết, dựng xây đất nước ngày một vươn xa.