Nguyễn Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Suốt những thế kỷ này, đã có biết bao nhiêu là những thành quả được ra đời. Từ xa xưa, ông cha ta đã tìm tòi khám phá ra biết bao điều tốt đẹp. Tất cả cũng chỉ vì đức tính năng động, sáng tại của mỗi con người. Đức tính đó đã được lưu truyền qua biết bao thế hệ. Có người nói rằng: “Tại sao phải năng động sáng tạo? Cứ để người khác tìm ra rồi mình sử dụng là được thôi”. Ý kiến đó là đúng hay sai? Chắc chắn câu trả lời sẽ là sai. Nếu như không năng động sáng tạo thì làm sao có thể khám phá ra được những thành quả ấy. Có lẽ rằng nếu chúng ta nghĩ như thế mãi thì bộ não của chúng ta sẽ không được phát triển và dần dần ta lại có thói quen ỉ lại vào người khác. Cũng có vài người nghĩ rằng tìm tòi thì phải tốn rất nhiều thời gian, họ thà rằng lấy thời gian đó đi chơi game hay làm gì đó sẽ vui hơn. Tại sao chúng ta cứ mãi nghĩ như vậy? Tại sao ta không nghĩ rằng chính bản thân mình cũng có thể sáng tại ra những điều mới cho thế giới? Nếu như ta cứ mãi như vậy thì thế giới sau này chỉ còn lại những người lười biếng và không có ích cho xã hội. Năng động sáng tạo sẽ giúp ta rút ngắn được khoảng thời gian vươn tới thành công. Cuộc sống xã hội ngày càng tiến bộ, thế nên con người ta cũng phải dần tiến bộ theo. Không nên cứ sống mãi trong quá khứ, nhìn về phía trước và khám phá ra những điều tốt đẹp. Năng động sáng tạo cũng mang lại vinh dự cho ta. Đầu tiên là bản thân mình. Tiếp đến là gia đình mình. Cuối cùng là đất nước mình. Nước ta muốn vươn lên đứng ngang tầm với các quốc gia khác thì phẩm chất năng động sáng tạo là vô cùng cần thiết. Mỗi một lần sáng tạo là mỗi lần ta chạm đến bộ óc của nhân loại. Giúp bộ óc đó phát triển vượt bậc và ngày càng thành công. Hãy tin vào bản thân mình có thể mở ra một cánh cửa mới của thế giới. Hãy luôn tích cực năng động sáng tạo, đừng cảm thấy xấu hổ khi có điều gì sai sót. Ta cứ xem đó đơn giản chỉ là một lỗi sai giúp mình sau này không còn vấp phải. Muốn tồn tại được trong xã hội này thì đức tính năng động sáng tạo là vô cùng cần thiết. Ta hãy luôn chăm chỉ làm việc trong mọi lĩnh vực, đừng thấy khó mà nản lòng. Hãy luôn cố gắng rồi sau này nhất định ta sẽ thành công. Phẩm chất ấy đã cùng con người đi qua bao nhiêu năm tháng. Hãy cứ luôn giữ gìn phẩm chất ấy để ta có thể thành công. Chúng ta hãy cùng nhau năng động sáng tạo để đất nước Việt Nam này được phát triển hơn.
Câu2:
Nguyễn Ngọc Tư là cây bút đặc sắc của văn học đương đại, nổi tiếng với những trang viết đậm chất Nam Bộ—nơi con người sống hòa mình với sông nước và mang trong mình nét đẹp bình dị, chân chất [Chú thích]. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", tác giả đã khắc họa sâu sắc hình ảnh con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp của những tâm hồn dù chịu nhiều tổn thương, cô đơn nhưng vẫn ấm áp tình người, hiền hậu và bao dung. Trước hết, nhân vật Phi đại diện cho những con người Nam Bộ chịu thương chịu khó, sống thâm trầm, sâu sắc. Sinh ra đã thiếu vắng tình thương của ba, xa cách má từ nhỏ, Phi ở với ngoại, trưởng thành trong sự tự lập và những nỗi niềm riêng [Văn bản]. Dù hoàn cảnh gia đình éo le, Phi không oán trách mà âm thầm gánh vác, chăm lo cho ngoại, rồi sau này tự lập mưu sinh [Văn bản]. Cuộc sống "lôi thôi" của một người đàn ông ngoài ba mươi sống một mình không làm giảm đi sự chân thành, chất phác vốn có. Cách Phi tiếp nhận con bìm bịp, chăm sóc nó như một báu vật mà ông Sáu Đèo gửi gắm, thể hiện tấm lòng nhân hậu, quý trọng tình nghĩa của người Nam Bộ [Văn bản]. Phi là hình ảnh của sự chịu đựng, bao dung, sẵn sàng nhận lấy nỗi buồn và trách nhiệm. Bên cạnh Phi, ông Sáu Đèo là hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn người dân sông nước—trọng tình nghĩa và luôn sống với quá khứ. Ông Sáu mang theo nỗi đau mất vợ, một mình sống lênh đênh, di dời nhà "ba mươi ba bận" chỉ để tìm người vợ đã bỏ đi sau một lần ông nhậu xỉn, cự cãi [Văn bản]. Câu nói "Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ" chứa đựng sự hối hận muộn màng nhưng chân thành, là nét đặc trưng của con người Nam Bộ thẳng thắn, sống thật với lòng mình [Văn bản]. Dù nghèo khó, cô đơn, ông Sáu vẫn giữ con bìm bịp làm bạn, rồi gửi gắm cho Phi khi cảm thấy mình không còn sống được bao lâu [Văn bản]. Sự ra đi âm thầm của ông Sáu sau bữa rượu chia tay là hình ảnh của một phận người trôi nổi, nhưng tình thương và sự tử tế thì vẫn ở lại. Qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư không chỉ kể một câu chuyện buồn mà còn tôn vinh nét đẹp tâm hồn của con người Nam Bộ. Đó là những con người sống thật, không toan tính, giàu lòng trắc ẩn, dù cuộc đời có "biển người mênh mông" đầy sóng gió, họ vẫn tìm thấy nhau, trao nhau chút ấm áp tình thân và giữ trọn tình nghĩa. Tóm lại, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, ta thấy được vẻ đẹp chân thực, sống động và đậm chất nhân văn của con người Nam Bộ. Họ không chỉ là những phận người bé nhỏ trong xã hội, mà còn là những tâm hồn cao đẹp, biết yêu thương, biết xin lỗi và biết sống tử tế cho đến tận cùng.Câu1:
Suốt những thế kỷ này, đã có biết bao nhiêu là những thành quả được ra đời. Từ xa xưa, ông cha ta đã tìm tòi khám phá ra biết bao điều tốt đẹp. Tất cả cũng chỉ vì đức tính năng động, sáng tại của mỗi con người. Đức tính đó đã được lưu truyền qua biết bao thế hệ. Có người nói rằng: “Tại sao phải năng động sáng tạo? Cứ để người khác tìm ra rồi mình sử dụng là được thôi”. Ý kiến đó là đúng hay sai? Chắc chắn câu trả lời sẽ là sai. Nếu như không năng động sáng tạo thì làm sao có thể khám phá ra được những thành quả ấy. Có lẽ rằng nếu chúng ta nghĩ như thế mãi thì bộ não của chúng ta sẽ không được phát triển và dần dần ta lại có thói quen ỉ lại vào người khác. Cũng có vài người nghĩ rằng tìm tòi thì phải tốn rất nhiều thời gian, họ thà rằng lấy thời gian đó đi chơi game hay làm gì đó sẽ vui hơn. Tại sao chúng ta cứ mãi nghĩ như vậy? Tại sao ta không nghĩ rằng chính bản thân mình cũng có thể sáng tại ra những điều mới cho thế giới? Nếu như ta cứ mãi như vậy thì thế giới sau này chỉ còn lại những người lười biếng và không có ích cho xã hội. Năng động sáng tạo sẽ giúp ta rút ngắn được khoảng thời gian vươn tới thành công. Cuộc sống xã hội ngày càng tiến bộ, thế nên con người ta cũng phải dần tiến bộ theo. Không nên cứ sống mãi trong quá khứ, nhìn về phía trước và khám phá ra những điều tốt đẹp. Năng động sáng tạo cũng mang lại vinh dự cho ta. Đầu tiên là bản thân mình. Tiếp đến là gia đình mình. Cuối cùng là đất nước mình. Nước ta muốn vươn lên đứng ngang tầm với các quốc gia khác thì phẩm chất năng động sáng tạo là vô cùng cần thiết. Mỗi một lần sáng tạo là mỗi lần ta chạm đến bộ óc của nhân loại. Giúp bộ óc đó phát triển vượt bậc và ngày càng thành công. Hãy tin vào bản thân mình có thể mở ra một cánh cửa mới của thế giới. Hãy luôn tích cực năng động sáng tạo, đừng cảm thấy xấu hổ khi có điều gì sai sót. Ta cứ xem đó đơn giản chỉ là một lỗi sai giúp mình sau này không còn vấp phải. Muốn tồn tại được trong xã hội này thì đức tính năng động sáng tạo là vô cùng cần thiết. Ta hãy luôn chăm chỉ làm việc trong mọi lĩnh vực, đừng thấy khó mà nản lòng. Hãy luôn cố gắng rồi sau này nhất định ta sẽ thành công. Phẩm chất ấy đã cùng con người đi qua bao nhiêu năm tháng. Hãy cứ luôn giữ gìn phẩm chất ấy để ta có thể thành công. Chúng ta hãy cùng nhau năng động sáng tạo để đất nước Việt Nam này được phát triển hơn.
Câu2:
Nguyễn Ngọc Tư là cây bút đặc sắc của văn học đương đại, nổi tiếng với những trang viết đậm chất Nam Bộ—nơi con người sống hòa mình với sông nước và mang trong mình nét đẹp bình dị, chân chất [Chú thích]. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", tác giả đã khắc họa sâu sắc hình ảnh con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua đó, ta cảm nhận được vẻ đẹp của những tâm hồn dù chịu nhiều tổn thương, cô đơn nhưng vẫn ấm áp tình người, hiền hậu và bao dung. Trước hết, nhân vật Phi đại diện cho những con người Nam Bộ chịu thương chịu khó, sống thâm trầm, sâu sắc. Sinh ra đã thiếu vắng tình thương của ba, xa cách má từ nhỏ, Phi ở với ngoại, trưởng thành trong sự tự lập và những nỗi niềm riêng [Văn bản]. Dù hoàn cảnh gia đình éo le, Phi không oán trách mà âm thầm gánh vác, chăm lo cho ngoại, rồi sau này tự lập mưu sinh [Văn bản]. Cuộc sống "lôi thôi" của một người đàn ông ngoài ba mươi sống một mình không làm giảm đi sự chân thành, chất phác vốn có. Cách Phi tiếp nhận con bìm bịp, chăm sóc nó như một báu vật mà ông Sáu Đèo gửi gắm, thể hiện tấm lòng nhân hậu, quý trọng tình nghĩa của người Nam Bộ [Văn bản]. Phi là hình ảnh của sự chịu đựng, bao dung, sẵn sàng nhận lấy nỗi buồn và trách nhiệm. Bên cạnh Phi, ông Sáu Đèo là hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn người dân sông nước—trọng tình nghĩa và luôn sống với quá khứ. Ông Sáu mang theo nỗi đau mất vợ, một mình sống lênh đênh, di dời nhà "ba mươi ba bận" chỉ để tìm người vợ đã bỏ đi sau một lần ông nhậu xỉn, cự cãi [Văn bản]. Câu nói "Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ" chứa đựng sự hối hận muộn màng nhưng chân thành, là nét đặc trưng của con người Nam Bộ thẳng thắn, sống thật với lòng mình [Văn bản]. Dù nghèo khó, cô đơn, ông Sáu vẫn giữ con bìm bịp làm bạn, rồi gửi gắm cho Phi khi cảm thấy mình không còn sống được bao lâu [Văn bản]. Sự ra đi âm thầm của ông Sáu sau bữa rượu chia tay là hình ảnh của một phận người trôi nổi, nhưng tình thương và sự tử tế thì vẫn ở lại. Qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư không chỉ kể một câu chuyện buồn mà còn tôn vinh nét đẹp tâm hồn của con người Nam Bộ. Đó là những con người sống thật, không toan tính, giàu lòng trắc ẩn, dù cuộc đời có "biển người mênh mông" đầy sóng gió, họ vẫn tìm thấy nhau, trao nhau chút ấm áp tình thân và giữ trọn tình nghĩa. Tóm lại, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, ta thấy được vẻ đẹp chân thực, sống động và đậm chất nhân văn của con người Nam Bộ. Họ không chỉ là những phận người bé nhỏ trong xã hội, mà còn là những tâm hồn cao đẹp, biết yêu thương, biết xin lỗi và biết sống tử tế cho đến tận cùng.Thế giới đang chứng kiến một cuộc cách mạng công nghệ chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Trong đó, sự phát triển như vũ bão của trí tuệ nhân tạo (AI) chính là hạt nhân trung tâm, làm thay đổi sâu sắc cách chúng ta sống, làm việc và tương tác với thế giới xung quanh.
Trí tuệ nhân tạo, hiểu một cách đơn giản, là khả năng của máy tính hoặc robot có thể thực hiện các nhiệm vụ thường đòi hỏi trí thông minh của con người như tư duy, học tập, giải quyết vấn đề và nhận diện ngôn ngữ. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, AI đã từ những dòng mã cơ bản tiến hóa thành những mô hình ngôn ngữ lớn (như ChatGPT), các hệ thống xe tự lái hay những thuật toán chẩn đoán y tế có độ chính xác vượt xa con người.
Sự bứt phá này mang lại những cơ hội vô giá. Trong lĩnh vực y tế, AI giúp phân tích dữ liệu bệnh án thần tốc, hỗ trợ bác sĩ tìm ra phác đồ điều trị tối ưu cho những căn bệnh nan y. Trong giáo dục, AI cá nhân hóa lộ trình học tập cho từng cá nhân, mở ra kho tàng tri thức cho bất kỳ ai có kết nối internet. Không thể phủ nhận, AI chính là "đòn bẩy" thúc đẩy năng suất lao động toàn cầu, giúp con người giải phóng khỏi những công việc lặp đi lặp lại để tập trung vào những giá trị sáng tạo và nhân văn hơn.
Tuy nhiên, sự phát triển "thần tốc" luôn đi kèm với những hệ lụy đáng ngại. Mối lo lớn nhất chính là sự thay thế con người trên thị trường lao động. Nhiều ngành nghề từ sản xuất dây chuyền đến viết lách, thiết kế đang đứng trước nguy cơ bị AI chiếm lĩnh. Bên cạnh đó là những vấn đề đạo đức phức tạp: tin giả ,sự xâm phạm quyền riêng tư và khả năng kiểm soát dữ liệu của các tập đoàn lớn. Khi máy móc trở nên quá thông minh, liệu con người có trở nên lười biếng tư duy và dần mất đi sự kết nối thực thụ?
Trước làn sóng AI, thái độ của chúng ta không nên là sợ hãi hay bài trừ, mà là chủ động thích nghi. Công nghệ vốn dĩ là một công cụ, và "con dao" này sắc bén đến đâu tùy thuộc vào bàn tay người sử dụng. Chúng ta cần học cách cộng tác với AI . Thay vì đối đầu, con người cần nâng cao kỹ năng tư duy phản biện, sự thấu cảm và trí tuệ cảm xúc – những thứ mà cho đến nay, không một thuật toán nào có thể thay thế hoàn hảo được.
Tóm lại, sự phát triển của trí tuệ nhân tạo là xu thế tất yếu của thời đại. Nó mở ra cánh cửa đến một tương lai đầy hứa hẹn nhưng cũng đầy rẫy chông gai. Để không bị tụt hậu hay bị "nuốt chửng" bởi công nghệ, mỗi cá nhân cần không ngừng học hỏi và giữ vững bản sắc nhân văn. Hãy để AI là đôi cánh giúp con người bay cao hơn, chứ không phải là sợi dây xích trói buộc tư duy của chúng ta.
Thông điệp:sự trân trọng và biết ơn sâu sắc đối với đấng sinh thành Vì mẹ là người đã hi sinh cả cuộc đời chịu đựng mọi gian khổ để nuôi nấng con nên người.đoạn trích nhắn nhở chúng ta đừng để đến khi mẹ đã “nằm lưng núi” mới nhận. Ra giá trị của tình mẫu tử,mà hãy yêu thương mẹ khi còn có thể
Luận điểm mở đầu: biểu hiện của thói quen dựa dẫm mẹ cha
-luôn chờ đợi cha mẹ không có sự cố gắng thiếu trách nhiệm,trông chờ vào bố mẹ
-lười biếng,ỷ lại,sống lệ thuộc
Luận điểm bổ sung : tác hại của thói quen đối với gia đình-xã hội
-tạo thói quen xấu cho giới trẻ
-trở thành gánh nặng cho xã hội
tác hại đối với bản thân:
-luôn gặp thất bại khi thiếu sự trợ giúp
-thiếu ý chí,bản lĩnh,..
-không thể tự mình vượt qua khó khăn ,thử thách
Đánh giá tổng kết,liên hệ:
biện pháp:
-tích cực rèn luyện,trau doi tri thức, kĩ năng
-cần có ý thức tự lực,tự lập trong cuộc sống