Vũ Duy Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Ý nghĩa của tính sáng tạo đối với thế hệ trẻTrong thời đại số hóa và hội nhập quốc tế hiện nay, tính sáng tạo là chìa khóa vàng giúp thế hệ trẻ khẳng định bản thân và kiến tạo tương lai. Sáng tạo không chỉ là tư duy mới lạ mà còn là khả năng biến ý tưởng thành hiện thực, giúp người trẻ tìm ra giải pháp tối ưu cho những vấn đề phức tạp, vượt qua lối mòn tư duy cũ kỹ. Nó tạo ra lợi thế cạnh tranh vượt trội trong công việc và học tập, giúp họ thích nghi nhanh chóng với môi trường biến đổi liên tục. Hơn nữa, sáng tạo khuyến khích tư duy đột phá, dám dấn thân, dám thất bại và làm lại từ đầu, từ đó xây dựng sự tự tin và bản lĩnh vững vàng. Đối với xã hội, sự sáng tạo của tuổi trẻ chính là nguồn năng lượng thúc đẩy sự phát triển, tạo ra các giá trị văn hóa, kinh tế mới, góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia. Thiếu đi sự sáng tạo, người trẻ dễ trở nên thụ động và bị thay thế. Do đó, rèn luyện tư duy sáng tạo mỗi ngày là cách tốt nhất để thế hệ trẻ sống trọn vẹn, cống hiến và khẳng định dấu ấn riêng trong cuộc sống.Câu 2: Cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo (truyện "Biển người mênh mông" - Nguyễn Ngọc Tư)Nguyễn Ngọc Tư nổi tiếng là nhà văn của đất và người Nam Bộ, nơi những câu chuyện đời thường được kể bằng giọng văn trĩu nặng tình cảm và thấm đẫm triết lý nhân sinh. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư đã phác họa nên một bức chân dung con người Nam Bộ đặc trưng: nghèo khó về vật chất nhưng giàu có về tâm hồn, trắc ẩn, bao dung và luôn sống tình nghĩa trước những biến động của cuộc đời.Trước hết, nhân vật Phi – một người đàn ông mang theo vết thương thời thơ ấu. Sinh ra trong hoàn cảnh nghiệt ngã, thiếu vắng tình cha, mẹ bỏ đi theo chồng mới, Phi sống với ngoại, chịu nhiều đàm tiếu từ những "người Rạch Vàm Mấm". Cái lôi thôi, xấp xãi ở tuổi ba mươi ba của Phi không phải là sự lười biếng, mà là dấu ấn của một tâm hồn thiếu thốn tình thương, một sự buông xuôi, cô độc giữa dòng đời. Phi sống lặng lẽ, lầm lũi, chịu đựng cái nhìn "lạnh lẽo, chua chát" từ người cha. Tuy nhiên, nét đẹp ở Phi chính là sự hiền lành, hiếu thảo (biết nghe lời ngoại cắt tóc) và sự chấp nhận định mệnh một cách bình thản. Phi đại diện cho những phận người nhỏ bé, chịu nhiều tổn thương nhưng vẫn âm thầm sống và tồn tại, như loài cỏ dại trên vùng đất miền Tây rộng lớn.Đối lập và cũng là điểm tựa cho Phi là ông Sáu Đèo. Ông già Sáu xuất hiện với hình ảnh nghèo nàn, chuyển nhà chỉ với "bốn cái thùng các tông" và một con bìm bịp. Nhưng chính sự nghèo khó ấy lại làm nổi bật tấm lòng nhân hậu. Giữa chốn "biển người mênh mông" ai cũng bận rộn với cơm áo gạo tiền, ông Sáu là người duy nhất quan tâm, nhắc nhở chuyện ăn mặc, tóc tai của Phi. Ông không chỉ chia sẻ không gian sống (chung vách) mà còn chia sẻ sự cô đơn, mang đến hơi ấm tình người cho kẻ cô độc. Hình ảnh con bìm bịp trong lồng trùm vải xanh gợi lên nét đẹp tâm hồn của ông Sáu: yêu thiên nhiên, bình dị, tìm niềm vui trong những điều nhỏ nhặt và sống chậm lại, trái ngược với cuộc sống hối hả, lạnh lùng bên ngoài. Ông là đại diện cho sự phóng khoáng, tình nghĩa "bán anh em xa, mua láng giềng gần" đặc trưng của con người miền Tây.Hai nhân vật, một già một trẻ, một lầm lũi và một chân tình, cùng trú ngụ trong một không gian chật hẹp, tạo nên một nốt trầm sâu lắng trong câu chuyện. Qua họ, Nguyễn Ngọc Tư không tô hồng cuộc sống mà nhìn thẳng vào những bi kịch, sự rạn nứt của tình thân. Nhưng trên hết, nhà văn vẫn khẳng định sự tồn tại của lòng trắc ẩn, tình người ấm áp. Con người Nam Bộ trong truyện không cần những lời nói hoa mỹ, họ thể hiện sự thương yêu bằng những hành động nhỏ bé, thiết thực.Tóm lại, qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, "Biển người mênh mông" đã thể hiện tình yêu sâu nặng của Nguyễn Ngọc Tư đối với quê hương. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh chân thực về những con người có thể nghèo khó về vật chất, cuộc đời nhiều ba chìm bảy nổi, nhưng bên trong vẫn giữ trọn vẹn tấm lòng bao dung, sự tử tế và tình người ấm áp. Họ là những con người bình dị, chân chất, tạo nên nét đẹp văn hóa độc đáo của vùng sông nước Nam Bộ.Viết đoạn văn nghị
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.Phương thức biểu đạt chính: Văn bản thông tin (kết hợp với yếu tố miêu tả, biểu cảm).Câu 2: Dựa vào văn bản, hãy liệt kê những địa danh, khu chợ nổi tiêu biểu ở miền Tây.Các chợ nổi tiêu biểu: Chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang), chợ nổi Cái Răng, Phong Điền (Cần Thơ), chợ nổi Ngã Bảy (Phụng Hiệp - Hậu Giang), chợ nổi Ngã Năm (Thạnh Trị - Sóc Trăng), chợ nổi Sông Trẹm (Thới Bình - Cà Mau), chợ nổi sông Vĩnh Thuận (Miệt Thứ - Cà Mau).Câu 3: Những hình ảnh, chi tiết nào cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi?Đi lại bằng xuồng, ghe: Người bán và người mua đều dùng ghe xuồng len lỏi giữa hàng trăm ghe thuyền."Cây bẹo": Treo hàng hóa lên cao trên một cây sào để khách từ xa có thể nhìn thấy, không cần rao hàng (bán gì treo nấy).Hàng hóa phong phú: Trái cây, rau củ, bông kiểng, hàng gia dụng, thậm chí cả quán ăn (hủ tiếu, cà phê) trên ghe.Câu 4: Nêu tác dụng của việc sử dụng các từ ngữ mang đặc trưng vùng miền (ví dụ: bẹo, ghe, xuồng) trong văn bản.Tạo sự chân thực, sinh động: Giúp người đọc hình dung rõ nét khung cảnh, văn hóa đặc trưng của miền Tây sông nước.Thể hiện sự gần gũi, thân thương: Tạo nên màu sắc địa phương, dấu ấn riêng biệt cho văn bản.Câu 5: Nhận xét ngắn gọn về nét văn hóa chợ nổi qua văn bản trên.Chợ nổi là nét văn hóa đặc trưng, độc đáo và sầm uất của miền Tây, thể hiện sự thích nghi, sáng tạo của con người với môi trường sông nước. Đó không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa, tình cảm thân thiết, lảnh lót, thiết tha của người dân địa phương.
Nhiều người có thói quen ỷ lại vào cha mẹ, thầy cô, bạn bè trong học tập và cuộc sống. Gặp bài khó là chờ người khác làm hộ, có việc là đùn đẩy trách nhiệm. Không chủ động suy nghĩ, không tự giải quyết vấn đề của bản thân.
Góp phần xây dựng một xã hội năng động, tích cực.Tập tự làm những việc nhỏ trước, không ỷ lại.