LƯƠNG NGỌC BẢO TRÂM
Giới thiệu về bản thân
#Em trả lời nhầm bài 2 ạ:
Bài 2:
1. Theo tác giả, mỗi người có nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn nhận sự vật theo những góc độ khác nhau, vì mục đích và cách cảm nhận của họ không giống nhau:
+ Nhà khoa học nhìn sự vật để tìm hiểu tính chất và trạng thái của nó.
+ Bác làm vườn chú ý đến sức sống, sự sinh trưởng của sự vật.
+ Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu, giá trị sử dụng của sự vật.
+ Người họa sĩ thì khác: họ thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật, không vì mục đích thực tiễn nào cả, mà chỉ để cảm nhận và thể hiện cái đẹp.
2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới được thể hiện rất rõ trong đoạn văn này:
+ Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt thẩm mỹ, không nhằm mục đích sử dụng hay tìm hiểu quy luật như nhà khoa học, bác làm vườn, hay thợ mộc.
+ Họ chỉ đơn thuần thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật trong khoảnh khắc hiện tại, tức là họ nhìn thế giới từ góc độ của cái Đẹp (Mĩ), chứ không từ góc độ của Chân (chân lý, khoa học) hay Thiện (đạo đức, lợi ích).
+ Với họ, mọi sự vật – dù vô tri, vô ích, nhỏ bé hay bị lãng quên – đều có vẻ đẹp riêng, đều đáng được cảm nhận và trân trọng.
+ Vì thế, thế giới trong mắt người họa sĩ là một thế giới bình đẳng và chan chứa tình cảm, nơi cái đẹp có thể nảy nở ở bất cứ đâu: trong gốc cây khô, tảng đá lạ, hay bông hoa dại không tên.
Bài 3:
1. *Trong văn bản, những đoạn và câu nói về trẻ em và tuổi thơ bao gồm:
- Đoạn 1:
+ “Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc… Nó trả lời: ‘Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!’”
+ Những câu bé nói về đồng hồ, giày dép, bức tranh: “Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”, “Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?”, “Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.”
- Đoạn 5:
+ “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.”
- Đoạn 6:
+ “…Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hoà bình ấy.”
*Vì sao tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
- Trẻ em có tấm lòng đồng cảm tự nhiên, phong phú và hồn nhiên, giống như tấm lòng của nghệ sĩ.
- Trẻ em dễ nhận thấy những điều tinh tế mà người lớn thường bỏ qua, như cảm xúc của đồ vật, thiên nhiên, hay thế giới xung quanh.
- Tuổi thơ được xem là thời hoàng kim của con người, nơi con người sống gần gũi, trong sáng và tràn đầy cảm xúc, là nguồn cảm hứng cho nghệ thuật.
- Nhắc đến trẻ em và tuổi thơ, tác giả muốn liên hệ tấm lòng hồn nhiên, đồng cảm tự nhiên ấy với năng lực sáng tạo và cái nhìn nghệ thuật của con người, nhấn mạnh rằng bản chất nghệ thuật vốn nằm trong mỗi người từ khi còn thơ bé.
2. *Tác giả đã phát hiện ra những điểm tương đồng rõ ràng giữa trẻ em và người nghệ sĩ như sau:
- Tấm lòng đồng cảm phong phú và hồn nhiên:
+ Trẻ em dễ dàng đồng cảm với mọi vật xung quanh: con người, động vật, cây cỏ, thậm chí là đồ vật.
+ Người nghệ sĩ cũng có lòng đồng cảm bao la, có thể hòa mình, cảm nhận và biểu đạt cảm xúc của vạn vật, con người hay thiên nhiên.
- Khả năng nhìn thấy những điều tinh tế mà người lớn thường bỏ qua:
+ Trẻ em thường để ý đến những chi tiết mà người lớn không nhận ra.
+ Nghệ sĩ cũng cần khả năng “thấy” tinh tế, từ hình dáng, màu sắc, đến cảm xúc tiềm ẩn của sự vật.
- Sự hồn nhiên, chân thành và tự nhiên trong cảm xúc:
+ Trẻ em hành động và cảm nhận tự nhiên, không vụ lợi hay bị áp lực, giống như người nghệ sĩ thưởng thức cái đẹp một cách thuần khiết.
* Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:
- Tấm lòng đồng cảm tự nhiên và phong phú của trẻ em, khiến tác giả liên tưởng đến tấm lòng của nghệ sĩ.
- Khả năng phát hiện vẻ đẹp trong những chi tiết nhỏ bé, tinh tế, vượt qua cái nhìn thực dụng hay lý trí, khiến tác giả cảm thấy ngưỡng mộ.
- Sự hồn nhiên, chân thành và tinh thần tự do của trẻ em được xem là nguồn gốc của nghệ thuật, là “thời hoàng kim” trong đời người, khiến tác giả trân trọng và đánh giá cao.
#Em lỡ gửi sớm nên xin phép làm thêm ở đây ạ.
Bài 1:
2. Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ:
+ Người bình thường chỉ có thể đồng cảm với con người hoặc cùng lắm là với động vật – những gì có sự sống và cảm xúc.
+ Người nghệ sĩ thì có lòng đồng cảm rộng lớn và sâu sắc hơn, họ có thể đồng cảm với mọi vật, dù là vô tri vô giác.
3. Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có những tác dụng sau:
+ Tạo hứng thú và sự gần gũi cho người đọc: Câu chuyện về cậu bé sắp xếp đồ vật khiến người đọc dễ bị cuốn hút hơn so với việc trình bày lý lẽ khô khan ngay từ đầu.
+ Làm cho vấn đề nghị luận trở nên cụ thể, sinh động: Qua những hành động và lời nói của cậu bé, người đọc dễ dàng cảm nhận được ý nghĩa của “sự đồng cảm” trong nghệ thuật.
+ Tăng sức thuyết phục: Khi vấn đề được rút ra từ một trải nghiệm thực tế, nó trở nên chân thực và có sức lay động hơn so với lập luận thuần túy lý thuyết.
+ Giúp người đọc hiểu sâu hơn nội dung tư tưởng: Từ câu chuyện giản dị, tác giả dẫn dắt tự nhiên đến nhận thức sâu sắc về tâm hồn nghệ sĩ và nguồn gốc của cái đẹp trong nghệ thuật.
Bài 2:
1. Theo tác giả, mỗi người, tùy theo nghề nghiệp và cách cảm nhận riêng, sẽ có một góc nhìn khác nhau về cùng một sự vật:
+ Người bình thường nhìn sự vật chủ yếu theo công dụng hay lợi ích thực tế.
+ Người làm nghệ thuật (như họa sĩ, nhà văn…) lại nhìn sự vật bằng tâm hồn và cảm xúc, họ cảm nhận được cái đẹp, cái hài hòa, cái “dễ chịu” của sự vật trong không gian và vị trí của nó.
+ Chính vì có lòng đồng cảm rộng mở với vạn vật, người nghệ sĩ có thể “thấy” được những điều tinh tế mà người thường không nhận ra, từ đó thể hiện chúng bằng nghệ thuật.
2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới được tác giả thể hiện:
+ Người họa sĩ không chỉ nhìn sự vật bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng tâm hồn và cảm xúc.
+ Họ thấy được vẻ đẹp, sự hài hòa, bố cục và cảm xúc tiềm ẩn trong từng vị trí, dáng vẻ, màu sắc của sự vật - dù là nhỏ bé hay vô tri vô giác.
+ Với họ, mọi vật trong thế giới đều có “tâm hồn”, có đời sống riêng, và cần được đặt để sao cho “dễ chịu”, “đẹp mắt”, “hài hòa”.
+ Chính cái nhìn đó thể hiện tấm lòng đồng cảm bao la, là cái nhìn nghệ thuật - tìm thấy cái đẹp trong những điều bình thường nhất.
* Tóm tắt câu chuyện: Một cậu bé vào phòng tác giả và tự nhiên sắp xếp lại đồ đạc: lật ngửa chiếc đồng hồ quả quýt, chuyển chén trà ra trước vòi ấm, chỉnh lại đôi giày lệch, giấu sợi dây treo tranh cho gọn. Khi được hỏi, cậu nói rằng mình làm thế vì thấy đồ vật để không đúng chỗ thì “bứt rứt không yên”. Cậu cảm nhận đồ vật như có cảm xúc: đồng hồ bị úp mặt thì “bực bội”, giày lệch nhau thì “không nói chuyện được”, dây tranh buông ra thì “trông như con ma”.
* Điều tác giả nhận ra: Qua cậu bé, tác giả hiểu rằng sự đồng cảm tinh tế với mọi vật chính là biểu hiện của tâm hồn hướng tới cái đẹp. Từ đó, tác giả nhận ra cảm giác hài hòa trong cách sắp đặt sự vật chính là một dạng tâm hồn nghệ sĩ – biết đồng cảm không chỉ với con người mà còn với vạn vật, và đó là nguồn gốc của cảm xúc thẩm mỹ trong nghệ thuật.