NGUYỄN THÀNH LƯƠNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THÀNH LƯƠNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong văn bản có nhiều câu, đoạn nói về trẻ em và tuổi thơ, ví dụ:

Trẻ em luôn giữ được sự hồn nhiên, trong sáng và khả năng cảm nhận thế giới một cách tự nhiên.

Trẻ em dễ dàng đồng cảm với muôn vật xung quanh, kể cả đồ vật vô tri.

Chú bé trong câu chuyện có thể cảm nhận được “tâm trạng” của những đồ vật như đồng hồ, chén trà, đôi giày, tranh treo tường… và thấy “bứt rứt” nếu chúng không được đặt đúng chỗ.


Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì trẻ em có khả năng đồng cảm tự nhiên, chưa bị những tính toán lợi ích hay thói quen thực dụng làm chai sạn. Tâm hồn trẻ thơ là trong trẻo và dễ rung động, điều mà người lớn hay đánh mất.


Câu 2:

Tác giả phát hiện trẻ em và người nghệ sĩ có điểm tương đồng ở chỗ:

Cả hai đều có khả năng cảm nhận thế giới một cách tinh tế.

Đều biết nhìn sự vật bằng trái tim, không chỉ bằng lý trí.

Đều có thể đồng cảm với cả những vật vô tri, nhận ra cái đẹp ở những điều nhỏ bé, bình thường.


Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành dựa trên chính trải nghiệm mà chú bé đã đem lại. Hành động tự nhiên của chú bé khiến tác giả nhận ra ý nghĩa sâu sắc của sự đồng cảm và cách nhìn cái đẹp. Chính trẻ em đã giúp tác giả hiểu rằng đồng cảm là nền tảng của tâm hồn nghệ sĩ và của cả quá trình sáng tạo

Câu 1:

Tóm tắt câu chuyện:

Một chú bé vào phòng tác giả và tự nhiên sắp xếp lại các đồ vật như đồng hồ, chén trà, đôi giày, dây treo tranh… cho ngay ngắn vì chú bé cảm thấy nếu để lộn xộn thì đồ vật như đang “khó chịu”. Chú bé làm vậy không phải để giúp tác giả mà vì thấy “bứt rứt không yên” khi đồ vật không được đặt đúng vị trí.


Ý nghĩa:

Qua câu chuyện, tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm không chỉ diễn ra giữa con người với con người mà còn có thể mở rộng đến cả những sự vật vô tri. Đó là tâm hồn nhạy cảm trước cái đẹp và là nền tảng của khả năng sáng tạo nghệ thuật.


Câu 2:

Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ:

Người bình thường chỉ đồng cảm với con người hoặc động vật, trong khi người nghệ sĩ có tấm lòng đồng cảm rộng lớn hơn, có thể cảm nhận và giao cảm với cả đồ vật và mọi sự vật xung quanh. Điều này cho thấy tâm hồn tinh tế và sâu sắc của người nghệ sĩ.


Câu 3:

Việc đặt vấn đề bằng cách kể lại một câu chuyện giúp văn bản nghị luận trở nên sinh động và gần gũi hơn. Nó thu hút người đọc, làm cho lập luận bớt khô khan. Qua câu chuyện cụ thể, người đọc dễ dàng hiểu và tiếp nhận luận điểm, từ đó tăng tính thuyết phục cho bài viết