NGUYỄN HOÀNG LÂM
Giới thiệu về bản thân
Câu1
a. Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ:
Trong văn bản, Phong Tử Khải nhiều lần nhắc đến trẻ em:
- “Trẻ con dễ xúc động, dễ rơi nước mắt trước nỗi đau của người khác.”
- “Trẻ con nhìn đời bằng con mắt trong sáng, hồn nhiên, thấy cái gì cũng đáng yêu, đáng thương.”
- “Người lớn dần mất đi tấm lòng đồng cảm ấy vì bị cuộc sống làm cho chai sạn.”
b. Vì sao tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
Tác giả nhắc đến trẻ em vì trẻ em là biểu tượng của tình yêu thương và lòng đồng cảm thuần khiết nhất. Phong Tử Khải muốn nhắc nhở người lớn hãy giữ trong mình sự ngây thơ, nhân hậu và lòng trắc ẩn như trẻ thơ, bởi chỉ khi ấy con người mới sống chân thật, biết yêu thương và sẻ chia. Việc nói nhiều đến trẻ em cũng là cách ông hướng con người quay về với bản tính thiện lương vốn có trong tâm hồn.
Câu2
a. Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
Cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm, dễ rung động trước cái đẹp và cái thiện. Cả hai đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với con người, với nỗi đau và niềm vui của cuộc sống. Họ cùng nhìn thế giới bằng ánh mắt trong trẻo, biết tìm ra cái đẹp trong những điều bình dị, nhỏ bé.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
câu 1
Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
Bác làm vườn thấy được sức sống của nó.
Chú thợ mộc quan tâm đến chất liệu của nó.
Còn anh họa sĩ lại chú ý tới dáng vẻ, màu sắc và hình dạng – tức là khía cạnh thẩm mỹ, không vì mục đích thực dụng nào khác.
Như vậy, mỗi người có góc nhìn riêng tùy theo nghề nghiệp và mục đích của mình khi quan sát sự vật.
Câu 2
Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt của cái đẹp, không quan tâm tới công dụng hay giá trị thực tế của sự vật mà chỉ cảm nhận và thưởng thức vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc của chúng.
Trong mắt người họa sĩ, mọi sự vật đều bình đẳng và đáng yêu, dù là gốc cây khô, hòn đá lạ hay bông hoa dại vô danh, tất cả đều có thể trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật.
Cái nhìn ấy thể hiện tấm lòng đồng cảm, yêu thương và trân trọng cái đẹp trong mọi hình hài của sự sống.
Câu 1. Tóm tắt câu chuyện và điều tác giả nhận ra
Một cậu bé vào phòng người kể chuyện, thấy đồ vật đặt lệch hoặc không đúng chỗ thì liền chỉnh lại: lật ngửa đồng hồ, xoay chén trà, sắp đôi giày cho ngay, giấu dây tranh vào trong… Cậu bé làm vậy không phải để giúp người lớn mà vì “thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên” – nghĩa là cậu cảm nhận được tâm trạng của đồ vật.
Qua đó, tác giả nhận ra rằng: sự đồng cảm tinh tế trước vạn vật chính là tâm cảnh trước cái đẹp, là nền tảng của nghệ thuật và tâm hồn người nghệ sĩ.
Câu 2. Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ nào?
Người thường chỉ có thể đồng cảm với con người hoặc đôi khi là với động vật.
Người nghệ sĩ thì có lòng đồng cảm bao la, rộng lớn như trời đất, họ có thể cảm thông, rung động trước mọi vật trong tự nhiên – dù có tình hay vô tri.
Chính nhờ vậy, người nghệ sĩ mới sáng tạo được cái đẹp và đem lại cảm xúc cho người khác.
Câu 3. Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể một câu chuyện có tác dụng gì?
Cách mở đầu bằng câu chuyện khiến bài viết trở nên sinh động, tự nhiên và hấp dẫn hơn.
Nó giúp người đọc có cảm xúc, dễ hiểu và dễ liên hệ với vấn đề được nêu ra.
Nhờ đó, lập luận sau này của tác giả trở nên thuyết phục và giàu sức gợi hơn.