Hà Thị Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy, cô để lại dấu ấn đặc biệt trong lòng mình. Với em, người mà em luôn yêu quý và trân trọng nhất chính là cô Hạnh ,giáo viên dạy Ngữ văn của em tại Trường TH&THCS Hải Đông.
Ngay từ những buổi học đầu tiên, cô Hạnh đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Cô có giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, mỗi khi giảng bài đều truyền cảm và cuốn hút. Những bài văn vốn tưởng như khô khan, qua cách giảng của cô lại trở nên sinh động, gần gũi. Cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn giúp chúng em cảm nhận được cái hay, cái đẹp của từng câu chữ. Mỗi lần cô đọc thơ hay kể chuyện, cả lớp đều im lặng lắng nghe, như bị cuốn vào thế giới mà cô mở ra. Đối với em, cô Hạnh không chỉ là một giáo viên mà còn giống như một người mẹ thứ hai ở trường.
Em luôn biết ơn và kính trọng cô. Dù sau này có rời xa mái trường trường có lẽ em vẫn sẽ mãi nhớ về cô người đã dạy em biết yêu văn chương và sống tốt hơn mỗi ngày.
Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người đã hi sinh cả cuộc đời vì độc lập, tự do. Sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước luôn khiến em xúc động và khâm phục.
Năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết định ra đi với mong muốn tìm con đường giải phóng dân tộc. Khi ấy, Bác còn rất trẻ nhưng đã mang trong lòng tình yêu nước sâu sắc. Việc rời xa gia đình, quê hương là một quyết định khó khăn, nhưng Bác vẫn kiên định lựa chọn. Trên hành trình bôn ba nhiều nơi, Bác đã trải qua không ít gian khổ, làm nhiều công việc vất vả. Chính ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước đã giúp Bác vượt qua tất cả. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng và biết ơn công lao to lớn của Người.
Hình ảnh Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước. Qua đó nhắc bản thân chúng ta phải cố gắng học tập, sống tốt để xứng đáng với sự hi sinh của Bác.
Trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, hình ảnh dì Bảy hiện lên giản dị mà đầy xúc động, để lại trong lòng người đọc ấn tượng sâu sắc về sự hi sinh thầm lặng.
Dì Bảy gắn với hình ảnh quen thuộc ngồi lặng lẽ trước hiên nhà, kiên nhẫn chờ đợi người thân trở về. Sự chờ đợi ấy không ồn ào, không lời than vãn, mà âm thầm kéo dài theo năm tháng. Dì dành trọn tình yêu thương cho gia đình, chấp nhận hi sinh tuổi xuân và niềm vui riêng mà không một lời đòi hỏi. Chính sự lặng lẽ ấy lại càng làm nổi bật tấm lòng sâu nặng, thủy chung của dì. Hình ảnh dì Bảy giống như ngọn lửa nhỏ âm ỉ, luôn cháy để giữ ấm cho mái ấm gia đình, khiến người đọc không khỏi xúc động và trân trọng.
Qua nhân vật dì Bảy, tác giả đã gửi gắm thông điệp về vẻ đẹp của những hi sinh bình dị trong cuộc sống. Từ đó, mỗi người càng thêm biết ơn và trân trọng những tình cảm âm thầm mà lớn lao của những người thân yêu bên cạnh mình.