Ân Hà Vy
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi: Cơ quan Công an phường Móng Cái 3
Tôi tên là: Ân Hà Vy
Sinh ngày: 17/8/2013
Địa chỉ: khu phố Hải đông 7, phường Móng Cái 3,Quảng Ninh
Tôi xin trình bày lại sự việc mà tôi đã chứng kiến như sau:
Vào khoảng 7 giờ 20 phút, ngày 10 tháng 5 năm 2026, tại khu vực khu phố Hải Đông 9, tôi chứng kiến một vụ tai nạn giao thông xảy ra giữa xe oto và xe gắn máy
Theo những gì tôi quan sát được, phương tiện xe gắn máy đang di chuyển theo hướng ngược chiều thì va chạm với phương tiện oto đi theo hướng ngược lại Sau cú va chạm, cả hai phương tiện đều bị ngã, người bị nạn bị thương và được người dân xung quanh đưa đi cấp cứu.
Ngay sau đó, cơ quan chức năng đã có mặt để giải quyết vụ việc và điều tiết giao thông.
Tôi làm bản tường trình này để trình bày lại toàn bộ sự việc mà tôi đã chứng kiến. Tôi xin cam đoan những điều trên là đúng sự thật.
Hải Đông , ngày 10 tháng 5 năm 2026
Người tường trình
Vy
(Ký và ghi rõ họ tên)
vy
Ân Hà Vy
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Kính gửi: Thầy/Cô giáo chủ nhiệm lớp 7B - cô Đỗ Thị Tuyết Mai
Em tên là: Ân Hà Vy
Học sinh lớp: 7B
Em xin tường trình lại sự việc xảy ra như sau:
Vào khoảng 7 giờ 15 phút, ngày 10 tháng 5 năm 2026, tại lớp học 7B, em đã chứng kiến hai bạn trong lớp là bạn B và bạn A xảy ra mâu thuẫn, cãi vã với nhau. Sau một lúc lời qua tiếng lại, hai bạn đã xô đẩy và đánh nhau ngay trong lớp học.
Khi sự việc xảy ra, nhiều bạn trong lớp đã vào can ngăn. Sau đó, thầy/cô và các bạn đã kịp thời ngăn chặn nên sự việc không gây hậu quả nghiêm trọng.
Em làm bản tường trình này để trình bày lại toàn bộ sự việc mà em đã chứng kiến với thầy/cô giáo chủ nhiệm.
Em xin cam đoan những điều trên là đúng sự thật.
Hải Đông, ngày 10 tháng 5 năm 2026
Người tường trình
vy
(Ký và ghi rõ họ tên)
Ân Hà Vy
câu 1:
Trong văn bản, tình yêu ẩm thực truyền thống của nhân vật “tôi” được thể hiện một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Bánh đậu không chỉ là một món quà giản dị, mà còn là cả một miền kí ức tuổi thơ đầy thân thương. Tác giả nhớ rõ từ hình dáng nhỏ xinh, lớp bột mịn như phấn đến cảm giác tan nhanh trong miệng, tất cả đều được cảm nhận bằng sự tinh tế và trìu mến. Ngay cả những chi tiết tưởng như phiền toái , đang ăn mà ho, làm bánh bật ra, cũng trở thành kỉ niệm đáng nhớ, gợi lên nét hồn nhiên của một thời tuổi thơ đã qua. Nhân vật “tôi” không chỉ yêu vị ngon của món ăn, mà còn yêu những giá trị văn hoá ẩn chứa bên trong. Qua đó, ta thấy ẩm thực truyền thống không chỉ nuôi dưỡng con người mà còn lưu giữ những tình cảm đẹp đẽ theo năm tháng.
câu 2
Trong dòng chảy mạnh mẽ của quá trình toàn cầu hoá, mỗi quốc gia đều có cơ hội giao lưu, học hỏi và phát triển. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng tồn tại nguy cơ đánh mất những giá trị riêng vốn có. Chính vì vậy, việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trở thành một vấn đề vô cùng quan trọng trong xã hội hiện đại, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ chúng ta.
Bản sắc văn hoá dân tộc có thể giúp một dân tộc khẳng định mình giữa muôn vàn nền văn hoá khác. Đó là những giá trị đặc trưng, bền vững được hình thành qua lịch sử lâu dài, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, trang phục truyền thống, ẩm thực và cả những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam. Giữ gìn bản sắc văn hoá không chỉ đơn thuần là lưu giữ những gì thuộc về quá khứ, mà còn là cách để chúng ta bảo vệ cội nguồn, nuôi dưỡng lòng tự hào và ý thức về dân tộc trong mỗi con người.
Trong xã hội hiện đại ngày nay, khi công nghệ phát triển nhanh chóng và sự giao thoa văn hoá diễn ra mạnh mẽ, giới trẻ rất dễ bị cuốn theo những xu hướng mới lạ từ bên ngoài. Điều này có thể khiến chúng ta dần quên đi những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Nếu không có ý thức gìn giữ, những nét đẹp như tà áo dài, tiếng Việt, các lễ hội truyền thống hay những loại hình nghệ thuật dân gian sẽ dần mai một. Khi đó, dân tộc ta có thể trở nên mờ nhạt và khó khẳng định vị thế của mình trong quá trình hội nhập quốc tế.
Tuy nhiên, giữ gìn bản sắc văn hoá không có nghĩa là bảo thủ hay khép kín. Ngược lại, chúng ta cần biết chọn lọc, tiếp thu những tinh hoa văn hoá của nhân loại để làm phong phú thêm cho văn hoá dân tộc. Giữ gìn còn là sự kế thừa và phát triển, làm cho những giá trị truyền thống trở nên phù hợp hơn với cuộc sống hiện đại. Chẳng hạn, việc cách tân áo dài hoặc đưa âm nhạc dân gian vào các sản phẩm nghệ thuật hiện đại đã giúp văn hoá truyền thống trở nên gần gũi hơn với giới trẻ.
Vì vậy, là học sinh, chúng ta cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc. Mỗi người có thể bắt đầu từ những việc làm đơn giản như sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn, trân trọng những phong tục tốt đẹp, tìm hiểu về lịch sử dân tộc và tích cực tham gia các hoạt động văn hoá.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc trong xã hội hiện đại không chỉ là nhiệm vụ mà còn là niềm tự hào của mỗi người. Đó chính là cách để chúng ta góp phần bảo vệ những giá trị tốt đẹp của dân tộc và làm cho văn hoá Việt Nam ngày càng phát triển, giàu bản sắc.
câu 1
Trong đoạn văn, tác giả sử dụng các biện pháp tu từ sau:
So sánh: “bột nhỏ như phấn” ; “bật ra ngoài như làn khói”
Câu 2
Đề tài: Món bánh đậu Hải Dương và sự biến đổi của nó qua thời gian.
Chủ đề: Sự hoài niệm về món ăn truyền thống và bài học về việc giữ gìn hương vị bản sắc trong bối cảnh hiện đại hóa.
câu 4
Cái “tôi” của tác giả thể hiện sự tôn trọng đa dạng và tính khách quan trong đánh giá. Tác giả công nhận mỗi hiệu bánh đều có đặc sắc riêng, không áp đặt quan điểm cá nhân lên người khác. Đồng thời, qua việc bày tỏ sở thích riêng với bánh đậu Hàng Gai, tác giả thể hiện sự trung thành với giá trị truyền thống, coi trọng sự giản dị, mộc mạc và giữ nguyên hương vị tự nhiên của món ăn.
câu 5
Trong xã hội hiện đại, việc giữ gìn hương vị truyền thống là vô cùng quan trọng. Những món ăn như bánh đậu không chỉ đơn thuần là thực phẩm mà còn chứa đựng giá trị văn hoá và kí ức của nhiều thế hệ. Tuy nhiên, trước sự phát triển của đồ ăn nhanh và lối sống hiện đại, nhiều hương vị xưa đang dần bị lãng quên. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức trân trọng, gìn giữ và giới thiệu những món ăn truyền thống. Bên cạnh đó, có thể sáng tạo, cải tiến để phù hợp với thị hiếu ngày nay nhưng vẫn giữ được nét cốt lõi. Chỉ khi đó, bản sắc văn hoá dân tộc mới được bảo tồn và phát huy lâu dài.
Văn bản trình bày về các phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam thời xưa, phản ánh rõ nét sự gắn bó giữa con người với môi trường tự nhiên. Tùy vào địa hình sinh sống, mỗi dân tộc có cách vận chuyển khác nhau. Ở vùng núi cao, hiểm trở, người dân thường dùng gùi để mang vác hàng hóa trên lưng, hoặc sử dụng ngựa, voi để chở đồ nặng và đi đường dài. Ở những nơi có sông suối, thuyền và bè là phương tiện di chuyển chủ yếu. Ngoài ra, sức người vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc vận chuyển. Các phương tiện này không chỉ phục vụ đời sống sinh hoạt, sản xuất mà còn thể hiện sự sáng tạo, thích nghi của con người với thiên nhiên. Đồng thời, chúng góp phần phản ánh bản sắc văn hóa riêng của từng dân tộc. Qua đó, ta thấy được sự đa dạng và phong phú trong đời sống của các dân tộc thiểu số Việt Nam xưa.
Văn bản giới thiệu sự phong phú của các loại ghe, xuồng ở Nam Bộ, đồng thời làm rõ đặc điểm và công dụng của từng loại. Xuồng có nhiều kiểu như xuồng lá, xuồng tam bản, xuồng vỏ gòn, xuồng độc mộc, xuồng máy…, thường nhỏ gọn, linh hoạt. Ghe thì có kích thước lớn hơn, chở được nhiều hàng hóa và di chuyển đường dài. Ghe xuồng không chỉ là phương tiện giao thông quan trọng mà còn gắn bó sâu sắc với đời sống và mang giá trị văn hóa đặc trưng của vùng sông nước Nam Bộ.
Trong suốt quá trình kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, người phụ nữ Việt Nam luôn hiện lên với vẻ đẹp đầy xúc động: sự hi sinh thầm lặng, đức tính thủy chung và lòng nghĩa tình son sắt không phai. Đặc biệt, nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của tác giả Huỳnh Như Phương là hình ảnh cho những người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến ấy, khiến người đọc không khỏi xót xa và cảm thấy trân trọng.
Trước hết, câu chuyện về dì Bảy tuy giản dị nhưng chan chứa sự xúc động. Hai vợ chồng mới cưới nhau chưa đầy một tháng thì dượng Bảy phải tập kết ra Bắc, để lại người vợ trẻ nơi quê nhà với bao yêu thương còn dang dở. Từ ngày đó, hai vợ chồng rơi vào hoàn cảnh “kẻ Bắc người Nam”, bị xa cách bởi chiến tranh khốc liệt. Rồi một ngày, dì nhận được tin dữ, dượng Bảy đã hi sinh nơi chiến trường, chỉ một ngày trước ngày đất nước giải phóng. Nỗi đau ấy tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng dì Bảy vẫn không gục ngã. Dì chọn ở vậy, dù vẫn có người đàn ông để ý đến dì, nhưng dì vẫn giữ trọn niềm tin và sự thủy chung, một mình sống với những kỉ niệm đã khắc sâu trong lòng. Hai mươi năm trôi qua, người phụ nữ ấy vẫn lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, như đang chờ một người thân yêu trở về từ quá khứ.
Hình ảnh “người ngồi đợi trước hiên nhà” vì thế trở thành một biểu tượng sâu sắc. Đó không còn chỉ là sự chờ đợi, mà còn là sự giữ gìn của một người không muốn buông bỏ. Em cảm thấy rất xót xa trước hoàn cảnh của dì Bảy, một người sống lặng lẽ trong cô đơn, những tháng ngày không có người sẻ chia. Đáng lẽ dì có thể có một gia đình trọn vẹn, có con cháu quây quần, có cuộc sống như bao người phụ nữ khác. Nhưng dì vẫn chọn sự thủy chung. Chính sự lựa chọn ấy đã khiến em vô cùng cảm phục. Trong xã hội, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ như dì.
Dòng chảy của thời gian và những đổi thay của cuộc sống không thể làm phai nhạt tình yêu của dì. Dì vẫn giữ trọn niềm tin, một tình yêu duy nhất. Sự hi sinh của dì không ồn ào, không lớn lao theo cách thông thường, mà lặng lẽ, bền bỉ, nhưng chính điều đó lại khiến nó trở thành một tình cảm cao quý và đáng trân trọng hơn bao giờ hết. Sự hi sinh thầm lặng của dì cũng là biểu tượng cho bao người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Họ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường nhưng lại gánh chịu những mất mát to lớn: mất chồng, mất con, mất cả hạnh phúc riêng. Họ chính là hậu phương vững chắc, chỗ dựa tinh thần cho những người ra trận, góp phần làm nên những chiến thắng của dân tộc.
Vì vậy, xã hội ngày hôm nay cần có sự cảm thông và trân trọng hơn đối với những con người như dì Bảy. Họ đã hi sinh rất nhiều cho quê hương, đất nước, nên xứng đáng được ghi nhận và tôn vinh. Đồng thời, mỗi người cũng cần sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và trân trọng những gì mình đang có, bởi hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều sự hi sinh trong quá khứ.
Tóm lại, tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” và nhân vật dì Bảy không phải là những điều xa lạ, mà là hình ảnh của những con người vô cùng cao quý. Đức tính thủy chung, nghĩa tình, kiên trì của dì sẽ mãi là nguồn cảm hứng, nhắc nhở em phải biết trân trọng tình cảm và sống có trách nhiệm hơn trong cuộc sống.
Mỗi khi nghe những câu hát về Tổ quốc hay đọc những trang sử hào hùng của dân tộc, trong lòng em lại dâng lên niềm xúc động và tự hào sâu sắc. Để có được cuộc sống hòa bình như hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đã hi sinh, cống hiến không ngừng nghỉ. Trong số đó, hình ảnh Hồ Chí Minh ,vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc luôn tỏa sáng với lí tưởng cao đẹp và ý chí kiên cường. Đặc biệt, sự kiện Bác ra đi tìm đường cứu nước đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc cùng sự kính phục vô cùng.
Hồ Chí Minh 1890–1969 sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước tại làng Hoàng Trù, xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống đấu tranh chống giặc ngoại xâm. Từ thuở nhỏ, Bác đã chứng kiến cảnh đất nước bị thực dân xâm lược, nhân dân sống trong cảnh lầm than, cơ cực. Chính những hình ảnh ấy đã khắc sâu vào tâm trí Bác, nuôi dưỡng lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng cháy bỏng giải phóng dân tộc.
Không giống như nhiều chí sĩ đương thời, Bác sớm nhận ra rằng những con đường cứu nước cũ không còn phù hợp. Với tầm nhìn xa và sự nhạy bén về chính trị, Bác đã quyết tâm ra đi tìm một con đường mới cho dân tộc. Ngày 5-6-1911, tại bến cảng Sài Gòn, Người lên con tàu Amiral Latouche Tréville, bắt đầu hành trình bôn ba suốt hơn 30 năm nơi đất khách quê người. Đây không chỉ là một quyết định táo bạo mà còn thể hiện ý chí kiên cường và lòng dũng cảm phi thường, bởi Bác phải rời xa quê hương, gia đình để đối mặt với vô vàn khó khăn, thử thách nơi xứ lạ.
Khi nghĩ về hành trình ấy, em không khỏi xúc động và khâm phục. Một người thanh niên trẻ tuổi đã dám gác lại tình cảm riêng để gánh vác trách nhiệm lớn lao với dân tộc. Trong suốt những năm tháng bôn ba, Bác đã làm nhiều công việc vất vả, sống trong hoàn cảnh thiếu thốn nhưng vẫn kiên trì tìm kiếm con đường cứu nước đúng đắn. Tình yêu nước của Bác Hồ không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn được chứng minh bằng hành động và sự hi sinh thầm lặng.
Em càng thêm cảm phục trước tấm lòng “vì dân, vì nước” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Dù ở bất cứ nơi đâu, Bác vẫn luôn hướng về Tổ quốc, đau đáu nỗi lo cho vận mệnh của dân tộc. Chính nhờ ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc ấy, Bác đã tìm ra con đường giải phóng dân tộc đúng đắn, góp phần đưa đất nước ta đến độc lập, tự do. Hình ảnh của vị lãnh tụ kính yêu vì thế trở thành biểu tượng cao đẹp, là nguồn động lực to lớn cho các thế hệ noi theo.
Sự kiện Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là một dấu mốc quan trọng của lịch sử mà còn là bài học sâu sắc đối với mỗi chúng ta hôm nay. Em vô cùng biết ơn công lao to lớn của Bác và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích cho xã hội. Đồng thời, em cũng ý thức rõ trách nhiệm của bản thân trong việc góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xứng đáng với sự hi sinh và cống hiến vĩ đại của Bác và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích cho xã hội.
Trong suốt những năm tháng học trò, mỗi người đều sẽ có một thầy cô để lại dấu ấn đặc biệt trong lòng mình. Với em, người mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất chính là cô Mai cô giáo chủ nhiệm lớp 7B của chúng em.
Cô Mai là một người giáo viên mà em vô cùng yêu quý. Cô có mái bằng, mái tóc dài đen mượt luôn được buộc gọn gàng. Ấn tượng đầu tiên của em về cô là sự nghiêm túc và kỷ luật. Trong giờ học, cô luôn yêu cầu chúng em tập trung, làm bài đầy đủ và giữ trật tự. Chính sự nghiêm khắc ấy đã giúp lớp 7B của chúng em ngày càng tiến bộ hơn trong học tập.
Không chỉ nghiêm túc, cô còn là một người dạy học rất tận tâm. Cô giảng bài rõ ràng, dễ hiểu, luôn tìm cách để chúng em tiếp thu kiến thức tốt nhất. Đặc biệt, trong mỗi bài giảng, cô thường đưa ra những tình huống thực tế gần gũi với cuộc sống để chúng em dễ hình dung và ghi nhớ lâu hơn. Nhờ vậy, những tiết học của cô không hề khô khan mà luôn sinh động, hấp dẫn.
Dù nghiêm khắc là vậy, nhưng cô cũng có những lúc rất hiền và hay cười. Những lúc lớp làm bài tốt hay có tiến bộ, cô mỉm cười khen ngợi khiến chúng em cảm thấy rất vui và có thêm động lực học tập. Em vẫn nhớ có lần một bạn trong lớp làm bài kiểm tra không tốt, cô không trách mắng trước lớp mà gọi riêng bạn lại để trao đổi. Cô nhẹ nhàng phân tích lỗi sai và hướng dẫn cách học hiệu quả hơn. Chính sự tinh tế và quan tâm ấy khiến chúng em cảm nhận được tình yêu thương mà cô dành cho học sinh.
Em rất xúc động trước tình yêu nghề và tình yêu học trò của cô. Cô luôn dành thời gian, công sức để giúp chúng em tiến bộ từng ngày. Những bài học cô dạy không chỉ là kiến thức mà còn là những bài học về cách sống, về sự chăm chỉ, trung thực và trách nhiệm.
Cô Mai không chỉ là một người giáo viên mà còn là tấm gương để em noi theo. Em luôn biết ơn những điều cô đã dạy dỗ và sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cô. Hình ảnh cô Mai với mái tóc dài, vẻ nghiêm nghị nhưng đầy yêu thương sẽ luôn ở trong trái tim em.