Nguyễn Văn Sỹ
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Móng Cái, ngày 12 tháng 05 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH VỤ VIỆC
(V/v: Chứng kiến vụ tai nạn giao thông xảy ra ngày 12/05/2026)
Kính gửi: Ban chỉ huy Công an Thành phố Móng Cái (hoặc Công an phường/xã nơi xảy ra tai nạn).
Tôi tên là: [Họ và tên của em]
Ngày sinh: [Ngày tháng năm sinh của em]
Số CCCD/Mã định danh: [Số của em] – Cấp ngày: [Ngày cấp] tại: [Nơi cấp]
Nơi cư trú: [Địa chỉ hiện tại của em]
Số điện thoại liên lạc: [Số điện thoại của em hoặc phụ huynh]
Tôi làm bản tường trình này để thuật lại nội dung vụ tai nạn giao thông mà tôi đã chứng kiến, cụ thể như sau:
1. Thời gian, địa điểm xảy ra sự việc:
• Thời gian: Khoảng [Giờ cụ thể, ví dụ: 14 giờ 30 phút] ngày 12 tháng 05 năm 2026.
• Địa điểm: Tại [Địa chỉ cụ thể, ví dụ: Ngã tư đường Hùng Vương và đường Trần Phú], thành phố Móng Cái.
2. Diễn biến sự việc:
Vào thời điểm trên, khi tôi đang di chuyển/đứng tại [Vị trí của em], tôi thấy xe mô tô mang biển kiểm soát [Số biển số xe 1] đang lưu thông theo hướng [Hướng di chuyển]. Cùng lúc đó, xe [Tên loại xe 2] mang biển kiểm soát [Số biển số xe 2] đi từ hướng [Hướng di chuyển] tới.
Do xe [Nêu xe vi phạm hoặc tình huống] đi với tốc độ khá nhanh/không quan sát tín hiệu đèn giao thông nên đã va chạm trực diện/va chạm vào hông xe của [Xe còn lại]. Cú va chạm mạnh khiến hai người điều khiển phương tiện ngã xuống đường, các phương tiện bị hư hỏng [Nêu sơ lược hư hỏng: vỡ đèn, gãy gương...].
3. Hậu quả sau va chạm:
• Về người: [Ví dụ: Một người bị thương ở vùng đầu, một người bị trầy xước nhẹ].
• Về tài sản: Hai xe bị hư hỏng nặng phần đầu, mảnh vỡ văng ra mặt đường.
Tôi đã cùng một số người dân xung quanh gọi xe cấp cứu và bảo vệ hiện trường cho đến khi lực lượng chức năng có mặt.
Tôi cam đoan những thông tin nêu trên là hoàn toàn đúng sự thật. Nếu có điều gì gian dối, tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Người làm tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
Một số lưu ý khi em viết bản tường trình cho Công an:
• Tính khách quan: Chỉ viết những gì em thực sự thấy, không thêm thắt hoặc phán đoán cảm tính nếu không chắc chắn.
• Biển số xe: Đây là thông tin quan trọng nhất. Nếu không nhớ chính xác, hãy mô tả đặc điểm xe (màu sắc, hãng xe).
• Sự hỗ trợ: Nếu em còn nhỏ (học sinh lớp 7), em nên nhờ bố mẹ hoặc người giám hộ đi cùng khi đến trụ sở công an để nộp bản tường trình này.
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hà Nội, ngày 12 tháng 05 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH VỤ VIỆC
(V/v: Hai bạn học sinh đánh nhau trong lớp)
Kính gửi: Thầy/Cô giáo chủ nhiệm lớp [Tên lớp của em].
Tôi tên là: [Họ và tên của em]
Học sinh lớp: [Tên lớp] – Trường: [Tên trường]
Nơi ở hiện nay: [Địa chỉ của em]
Tôi viết bản tường trình này để thuật lại toàn bộ sự việc mà tôi đã chứng kiến vào giờ ra chơi ngày hôm nay, cụ thể như sau:
• Thời gian xảy ra: Vào khoảng [Giờ cụ thể, ví dụ: 9 giờ 15 phút] ngày 12/05/2026, trong giờ nghỉ giải lao sau tiết 2.
• Địa điểm: Tại khu vực dãy bàn cuối của lớp [Tên lớp].
• Thành phần liên quan: Bạn [Tên bạn A] và bạn [Tên bạn B].
Nội dung sự việc:
Vào thời điểm trên, khi tôi đang ngồi đọc sách tại chỗ thì thấy bạn A và bạn B bắt đầu tranh cãi gay gắt về việc [Nêu nguyên nhân nếu biết, ví dụ: mượn đồ dùng học tập nhưng không trả]. Sau một hồi lời qua tiếng lại, bạn A đã không kiềm chế được và đẩy mạnh bạn B. Ngay lập tức, bạn B đánh trả lại và hai bạn bắt đầu xô xát, giằng co nhau.
Lúc đó, một số bạn trong lớp đã lao vào can ngăn nhưng do hai bạn quá nóng nảy nên sự việc chỉ dừng lại khi bạn lớp trưởng vào lớp và yêu cầu các bạn tách nhau ra. Hậu quả là bạn A bị trầy xước ở tay và một bộ bàn ghế trong lớp bị xê dịch, đổ vỡ nhẹ.
Nguyên nhân xảy ra sự việc (theo quan sát cá nhân): Do sự hiểu lầm nhỏ trong giao tiếp nhưng cả hai bạn đều thiếu kiềm chế, dẫn đến hành động chân tay, gây ảnh hưởng đến kỷ luật của lớp.
Tôi cam đoan những nội dung trình bày trên đây là hoàn toàn đúng sự thật. Nếu có gì sai trái, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Kính mong Thầy/Cô sớm xem xét và có biện pháp giải quyết để ổn định trật tự lớp học.
Người viết tường trình
(Ký và ghi rõ họ tên)
[Chữ ký của em]
[Họ và tên của em]
Văn bản giới thiệu các phương tiện vận chuyển thô sơ, độc đáo của các dân tộc thiểu số Việt Nam phù hợp với địa hình miền núi và sông suối. Đối với các dân tộc vùng cao, việc vận chuyển chủ yếu dựa vào sức người với phương thức gùi trên lưng hoặc dùng sức kéo của gia súc như ngựa, voi. Ở vùng sông nước, các loại bè tre, nứa và thuyền độc mộc đóng vai trò chủ đạo trong việc đi lại và lưu thông hàng hóa. Những phương tiện này không chỉ thể hiện sự thích nghi tuyệt vời với thiên nhiên mà còn mang đậm bản sắc văn hóa riêng biệt của từng tộc người.
Văn bản giới thiệu các phương tiện vận chuyển thô sơ, độc đáo của các dân tộc thiểu số Việt Nam phù hợp với địa hình miền núi và sông suối. Đối với các dân tộc vùng cao, việc vận chuyển chủ yếu dựa vào sức người với phương thức gùi trên lưng hoặc dùng sức kéo của gia súc như ngựa, voi. Ở vùng sông nước, các loại bè tre, nứa và thuyền độc mộc đóng vai trò chủ đạo trong việc đi lại và lưu thông hàng hóa. Những phương tiện này không chỉ thể hiện sự thích nghi tuyệt vời với thiên nhiên mà còn mang đậm bản sắc văn hóa riêng biệt của từng tộc người.
Văn bản "Ghe xuồng Nam Bộ" cung cấp cái nhìn chi tiết về sự đa dạng và phong phú của các phương tiện giao thông đường thủy đặc trưng tại vùng sông nước phương Nam. Tác giả phân loại cụ thể các loại xuồng (xuồng ba lá, xuồng máy...) và ghe (ghe bầu, ghe chài, ghe ngo...) dựa trên cấu tạo, chức năng và phạm vi sử dụng. Qua đó, bài viết không chỉ giới thiệu về phương tiện đi lại mà còn tôn vinh nét đẹp văn hóa độc đáo, gắn liền với đời sống sinh hoạt và lao động của người dân Nam Bộ từ bao đời nay.
Câu 1:Nhân vật “tôi” trong văn bản thể hiện một tình yêu sâu sắc đối với ẩm thực truyền thống, đặc biệt là bánh đậu. Đó không chỉ là sự yêu thích hương vị mà còn là nỗi hoài niệm về những ký ức tuổi thơ gắn với món quà giản dị. “Tôi” cảm nhận rất tinh tế từng loại bánh, từ độ mịn, độ béo đến hương thơm tự nhiên của đậu xanh, cho thấy một tâm hồn biết thưởng thức và trân trọng giá trị chân thật. Dù có nhiều biến tấu mới lạ, “tôi” vẫn dành tình cảm đặc biệt cho loại bánh giữ nguyên hương vị truyền thống, mộc mạc mà tinh khiết. Qua đó, ta thấy “tôi” không chỉ yêu món ăn mà còn yêu những giá trị xưa cũ, đề cao sự giản dị, nguyên bản giữa cuộc sống đang dần thay đổi.
Câu 2:Trong xã hội hiện đại, khi quá trình hội nhập và toàn cầu hóa diễn ra mạnh mẽ, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hóa là những giá trị đặc trưng, riêng biệt của mỗi dân tộc, được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là ngôn ngữ, phong tục tập quán, trang phục, ẩm thực hay lối sống. Chính những yếu tố này tạo nên “linh hồn” của một dân tộc, giúp phân biệt dân tộc này với dân tộc khác.
Việc giữ gìn bản sắc văn hóa trước hết giúp chúng ta không bị hòa tan trong dòng chảy toàn cầu. Khi các nền văn hóa giao thoa, nếu không có ý thức bảo tồn, chúng ta rất dễ đánh mất những giá trị truyền thống quý báu. Bên cạnh đó, bản sắc văn hóa còn là niềm tự hào, là cội nguồn để mỗi người hướng về. Nó giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử, nguồn gốc và từ đó thêm yêu quê hương, đất nước.
Tuy nhiên, giữ gìn bản sắc văn hóa không có nghĩa là bảo thủ, khép kín. Trong xã hội hiện đại, chúng ta cần biết tiếp thu những tinh hoa văn hóa của thế giới để phát triển, nhưng phải có chọn lọc. Việc kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại sẽ giúp văn hóa dân tộc vừa được bảo tồn, vừa trở nên phong phú và phù hợp với thời đại.
Thực tế cho thấy, nhiều giá trị văn hóa truyền thống đang dần bị mai một, đặc biệt trong giới trẻ. Vì vậy, mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức giữ gìn, từ những việc nhỏ như trân trọng món ăn truyền thống, sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn, đến việc tìm hiểu và quảng bá văn hóa dân tộc. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần chung tay giáo dục, gìn giữ và phát huy những giá trị ấy.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm của mỗi người trong thời đại ngày nay. Đó không chỉ là cách để bảo vệ cội nguồn mà còn là nền tảng để đất nước phát triển bền vững và khẳng định vị thế trên trường quốc tế.
Câu 1:Nhân vật “tôi” trong văn bản thể hiện một tình yêu sâu sắc đối với ẩm thực truyền thống, đặc biệt là bánh đậu. Đó không chỉ là sự yêu thích hương vị mà còn là nỗi hoài niệm về những ký ức tuổi thơ gắn với món quà giản dị. “Tôi” cảm nhận rất tinh tế từng loại bánh, từ độ mịn, độ béo đến hương thơm tự nhiên của đậu xanh, cho thấy một tâm hồn biết thưởng thức và trân trọng giá trị chân thật. Dù có nhiều biến tấu mới lạ, “tôi” vẫn dành tình cảm đặc biệt cho loại bánh giữ nguyên hương vị truyền thống, mộc mạc mà tinh khiết. Qua đó, ta thấy “tôi” không chỉ yêu món ăn mà còn yêu những giá trị xưa cũ, đề cao sự giản dị, nguyên bản giữa cuộc sống đang dần thay đổi.
Câu 2:Trong xã hội hiện đại, khi quá trình hội nhập và toàn cầu hóa diễn ra mạnh mẽ, việc giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc trở nên vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hóa là những giá trị đặc trưng, riêng biệt của mỗi dân tộc, được hình thành và lưu truyền qua nhiều thế hệ. Đó có thể là ngôn ngữ, phong tục tập quán, trang phục, ẩm thực hay lối sống. Chính những yếu tố này tạo nên “linh hồn” của một dân tộc, giúp phân biệt dân tộc này với dân tộc khác.
Việc giữ gìn bản sắc văn hóa trước hết giúp chúng ta không bị hòa tan trong dòng chảy toàn cầu. Khi các nền văn hóa giao thoa, nếu không có ý thức bảo tồn, chúng ta rất dễ đánh mất những giá trị truyền thống quý báu. Bên cạnh đó, bản sắc văn hóa còn là niềm tự hào, là cội nguồn để mỗi người hướng về. Nó giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử, nguồn gốc và từ đó thêm yêu quê hương, đất nước.
Tuy nhiên, giữ gìn bản sắc văn hóa không có nghĩa là bảo thủ, khép kín. Trong xã hội hiện đại, chúng ta cần biết tiếp thu những tinh hoa văn hóa của thế giới để phát triển, nhưng phải có chọn lọc. Việc kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại sẽ giúp văn hóa dân tộc vừa được bảo tồn, vừa trở nên phong phú và phù hợp với thời đại.
Thực tế cho thấy, nhiều giá trị văn hóa truyền thống đang dần bị mai một, đặc biệt trong giới trẻ. Vì vậy, mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức giữ gìn, từ những việc nhỏ như trân trọng món ăn truyền thống, sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn, đến việc tìm hiểu và quảng bá văn hóa dân tộc. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần chung tay giáo dục, gìn giữ và phát huy những giá trị ấy.
Tóm lại, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm của mỗi người trong thời đại ngày nay. Đó không chỉ là cách để bảo vệ cội nguồn mà còn là nền tảng để đất nước phát triển bền vững và khẳng định vị thế trên trường quốc tế.