Đinh Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm tháng học trò, em đã may mắn được học với nhiều thầy cô giáo tận tâm, nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Lan – giáo viên dạy Ngữ văn lớp 3 của em.
Em yêu nhất ở cô chính là giọng nói. Giọng cô trầm ấm, truyền cảm, mỗi khi cô đọc thơ hay kể chuyện, cả lớp đều im phăng phắc như nuốt lấy từng lời. Nhìn cô đứng trên bục giảng, đôi mắt ánh lên niềm say mê, em cảm nhận được tình yêu nghề cháy bỏng của cô. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng em cách làm người, cách biết yêu thương và chia sẻ qua từng trang sách.
Em vẫn nhớ mãi một lần em bị điểm kém môn Văn vì lười học. Thay vì trách mắng, cô đã gọi em lại sau giờ học, nhẹ nhàng hỏi han và kiên trì giảng lại những phần em chưa hiểu. Sự bao dung và ân cần của cô khiến em vừa hối hận, vừa biết ơn vô cùng. Chính từ ngày đó, em đã nỗ lực hết mình để không làm cô thất vọng.
Dù mai này có lớn khôn, hình ảnh người cô hiền hậu với nụ cười tỏa nắng sẽ mãi là hành trang quý giá trong trái tim em. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng là học trò của cô.
Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "Bác Hồ", trong lòng mỗi người dân Việt Nam lại trào dâng một niềm xúc động và biết ơn vô hạn. Người không chỉ là một vị lãnh tụ thiên tài mà còn là biểu tượng ngời sáng của lòng yêu nước. Trong những trang sử vẻ vang của dân tộc, hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước luôn để lại trong em những cảm xúc sâu sắc nhất.
Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong lầm than, nô lệ, Bác đã quyết định rời xa quê hương thân yêu. Em vô cùng khâm phục ý chí sắt đá của Người; khi ấy Bác chỉ có hai bàn tay trắng nhưng trái tim lại rực cháy ngọn lửa cứu nước. Rời xa lũy tre làng, xa người thân, Bác bước chân lên con tàu Amiral Latouche-Tréville để đi vào một hành trình vô định, đầy rẫy gian nguy ở xứ người. Đọc những vần thơ của Chế Lan Viên: "Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi / Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác", em như cảm nhận được nỗi đau đáu và quyết tâm mãnh liệt trong ánh mắt Người ngày ấy.
Suốt ba mươi năm bôn ba, Bác đã làm đủ mọi nghề vất vả, từ phụ bếp đến quét tuyết giữa mùa đông giá lạnh ở phương Tây. Sự kiên trì và tinh thần tự học của Bác khiến em cảm thấy vừa xót xa, vừa tự hào. Bác dời quê hương không phải để tìm vinh hoa cho bản thân, mà để tìm "hình của Nước", tìm con đường giải phóng cho hàng triệu đồng bào đang bị áp bức.
Hành trình ấy của Bác chính là ánh bình minh xua tan màn đêm tăm tối của dân tộc. Nhờ có quyết định dũng cảm ngày ấy, chúng em mới có được cuộc sống hòa bình, tự do như hôm nay. Hình ảnh vị lãnh tụ giản dị với đôi dép cao su và bộ quần áo kaki sờn màu sẽ mãi là tấm gương soi rọi cho tâm hồn em.
Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo năm điều Bác dạy để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng và vĩ đại của Người. Bác Hồ sẽ mãi sống cùng non sông, đất nước và trong trái tim của mọi thế hệ người Việt Nam.
Tác phẩm "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương đã để lại trong lòng độc giả nhiều niềm xúc động nghẹn ngào, đặc biệt là hình ảnh nhân vật dì Bày. Qua ngòi bút chân thực và đầy tình cảm của tác giả, dì Bày hiện lên như một biểu tượng cao đẹp cho sự hy sinh thầm lặng và lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam.
Hạnh phúc của dì Bày thật ngắn ngủi khi chỉ được ở bên chồng vỏn vẹn vài ngày sau đám cưới trước khi chú ra chiến trường miền Bắc. Từ đó, cuộc đời dì là một chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự đợi chờ. Sự hy sinh của dì trước hết nằm ở việc dành trọn cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất để giữ vững niềm tin vào ngày đoàn tụ. Dù thời gian có làm phai mờ nhan sắc, dù bao lời dạm hỏi khác tìm đến, dì vẫn một mực từ chối, quyết tâm giữ trọn nghĩa tình với người chồng nơi phương xa.
Sự hy sinh ấy còn thầm lặng hơn bao giờ hết qua hình ảnh dì ngồi bên hiên nhà mỗi khi hoàng hôn buông xuống. Đó không chỉ là hành động chờ đợi, mà là sự dâng hiến cả cuộc đời cho một lời hứa. Dì chăm lo cho gia đình, thay chồng gánh vác mọi việc, lặng lẽ chịu đựng nỗi cô đơn vây quanh. Khi nhận được tin chú đã hy sinh, nỗi đau ấy không làm dì gục ngã mà càng làm nổi bật lên tấm lòng cao cả. Dì chấp nhận sự thật nghiệt ngã một cách bình thản nhưng đầy đau xót, tiếp tục sống để thờ phụng và nhớ về người chồng thân yêu.
Đọc về dì Bày, em cảm thấy vừa xót xa, vừa ngưỡng mộ. Dì chính là hiện thân của những người phụ nữ hậu phương - những người anh hùng không súng gươm nhưng đã hy sinh thầm lặng để góp phần vào độc lập của dân tộc. Hình ảnh dì ngồi đợi trước hiên nhà sẽ mãi là một nốt lặng đầy ám ảnh, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và vẻ đẹp vĩnh cửu của lòng thủy chung.
Biểu thức \(A\) lớn nhất khi và chỉ khi \(x^{2022} + 2023\) nhỏ nhất.
Ta có: \(x^{2022} \geq 0\) với mọi \(x\). Dấu bằng xảy ra khi và chỉ khi \(x = 0\).
Vậy khi \(x = 0\)
a) Xét ΔBED và ΔBAD:
BD chung
∠EBD = ∠ABD (BD phân giác)
∠BED = ∠BAD = 90°
=> ΔBED = ΔBAD (ch-gn)
b) ΔBED = ΔBAD => BE = BA
Xét ΔBCF:
BE = BA
∠B chung
BF = BC (cmt)
=> ΔBCF cân tại B
c) ΔBCF cân tại B, BD phân giác
=> BD là trung tuyến của ΔBCF
a) Thu gọn và sắp xếp:
- P(x) = 2x³ + 5x² - 3x + x + 2
= 2x³ + 5x² - 2x + 2
- Q(x) = -x³ - 3x² - 2x² + 2x + 6
= -x³ - 5x² + 2x + 6
b) Tính:
- P(x) + Q(x) = (2x³ + 5x² - 2x + 2) + (-x³ - 5x² + 2x + 6)
= x³ + 8
- P(x) - Q(x) = (2x³ + 5x² - 2x + 2) - (-x³ - 5x² + 2x + 6)
= 3x³ + 10x² - 4x - 4
a)
M={xanh, đỏ; vàng; da cam; tím; trắng; hồng}
b) Xác suất của biến cố "Màu được rút ra là vàng":
- Tổng số kết quả có thể: 7
- Số kết quả thuận lợi: 1 (vàng)
Xác suất = 1/7