Nguyễn Đào Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
a)Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc là lỗi dùng từ liên kết: mặc dù ... nên
b)Các lỗi liên kết trong đoạn văn
- Về nội dung
+ câu 1: đề cập việc con người sử dụng điện thoại thay sách
+ câu 2: con người vứt bỏ thói quen đọc sách
+ câu 3: nó khó giúp con người tìm được yên tĩnh trong tâm hồn
=> Các câu không có mối quan hệ triển khai, bổ sung ý nghĩa cho nhau
- Về phép liên kết
+ Sử dụng từ nối không phù hợp: mặc dù ... nên
+ Sử dụng phép thế không phù hợp: Từ “nó” ở câu thứ 3 là điện thoại, nhưng lại được đặt sau câu 2 nói về sách sẽ khiến bạn đọc hiểu “nó” thay cho “sách” dẫn đến hiểu sai ý văn bản.
c) Cách sửa
Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn”.
a)Phép lặp từ được sử dụng nhưng các câu kề nhau nhưng đoan văn vẫn rời rạc vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất cùng một chủ đề
b)Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề.
Câu 1 nói về việc nước ta rất trọng hiền tài. Câu 2 giải thích về người hiền tài. Vì vậy cần có phép nối phù hợp: Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài. Bởi người hiền tài có những năng lực vượt trội so với người bình thường và có thể làm được nhiều việc lớn.
Câu 3 và câu 4 không cùng chủ đề với câu 1. Câu 3 đề cập đến việc hiền tài đời nào cũng có và câu 4 khẳng định tên tuổi, sự nghiệp của họ được nhân dân ghi nhớ. Để thống nhất, mạch lạc, câu 3 và 4 nên giải thích việc “nhà nước ta rất trọng người hiền tài” như thế nào.
a) nó được coi là một đoạn văn bởi có từ hai câu trở lên.
-Về hình thức: đoạn văn bắt đầu bằng chữ cái viết hoa, thụt đầu dòng và kết thúc bằng dấu chấm.
-Về nội dung: đoạn văn đã diễn đạt một ý hoàn chỉnh đó là quan niệm về người nghệ sĩ.
b)• mạch lạc về nội dung giữa các câu trong đoạn văn:
- Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người
- Câu 2: chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy
- Câu 3: chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên
- Câu 4: khẳng định đó là nghệ sĩ
=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa.
•Mạch lạc trong phép liên kết:
- Phép lặp: chỉ, đồng cảm
- Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy
- Phép nối: Nói cách khác
c)Dấu hiệu cho thấy mạch lạc giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó của văn bản “Yêu và đồng cảm” là có từ nối: “Nói cách khác”. Điều này cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ.
d)Trong đoạn văn, từ ngữ “người”, “đồng cảm”, “chỉ” được lặp lại nhiều lần. Việc lặp như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề.
văn bản có cách lập luận chặt chẽ, mạch lạc, giàu thuyết phục. Mở đầu tác giả đưa ra khái niệm” hiện tài” khẳng định hiền tài có ý nghĩa quan trọng đối với vận mệnh dân tộc thông qua cách trọng dụng, đối đãi của những đấng thánh đế minh vương và cuối cùng là nêu lên tác dụng to lớn của việc được khắc tên lên bia tiến sĩ đối với người đương thời và các thế hệ sau. Các luận điểm có mối liên hệ chặt chẽ, luận điểm trước là tiền đề để luận điểm sau phát triển
•câu chủ đề:Thói quen không đội mũ bảo hiểm trở thành vấn đề nóng trong xã hội, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.
• thực trạng, biểu hiện của thói quen:
-Hầu hết, mọi người dân khi tham gia giao thông đều đã có ý thức đội mũ bảo hiểm.
- Tuy nhiên vẫn còn một số người dân thiếu ý thức không đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông, coi việc đội mũ là ép buộc, hoặc đội một cách đối phó.
-biểu hiện: không đội mũ bảo hiểm khi ngồi trên xe gắn máy, xe mô tô; hoặc có thể đội mũ nhưng không cài quai,…
•Tác hại của thói quen:
-việc tham gia giao thông không đội mũ để lại nhiều tác hại vô cùng to lớn.
+Nó gây vi phạm pháp luật và xảy ra nhiều hậu quả đáng tiếc
+Khi xảy ra tai nạn,trên cơ thể con người cái đầu là quan trọng nhất.Vì thế nên cần phải đội mũ bảo hiểm.
-Trở thành người vô ý thức, ảnh hưởng xấu đến mọi người xung quanh.
•Các giải pháp từ bỏ:
-Cần tăng cường tuần tra, giám sát và nâng cao các chế tài xử lí đối với những hành vi vi phạm.
- Tổ chức các hoạt động tuyên truyền, giáo dục tới mọi người dân trên toàn đất nước để người dân thấy được tầm quan trọng của việc đội mũ bảo hiểm…
•Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen:
-Bảo vệ tính mạng và sức khỏe: Mũ bảo hiểm là lá chắn quan trọng, giúp giảm thiểu nguy cơ chấn thương sọ não lên đến 70% và giảm nguy cơ tử vong đến 40% trong các vụ tai nạn.
-Giảm thiểu rủi ro pháp lý: Không đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là hành vi vi phạm pháp luật và có thể bị xử phạt. Trong trường hợp tai nạn, việc không đội mũ có thể là tình tiết tăng nặng, dẫn đến trách nhiệm pháp lý nghiêm trọng hơn, thậm chí là xử lý hình sự.
-Tiết kiệm chi phí: Tránh được các chấn thương nặng giúp giảm gánh nặng chi phí điều trị y tế, phục hồi chức năng, bảo vệ tài chính cho bản thân và gia đình.
-Xây dựng văn hóa giao thông văn minh: Hành động này thể hiện ý thức tôn trọng luật pháp và trách nhiệm với cộng đồng, góp phần xây dựng một môi trường giao thông an toàn, văn minh và có kỷ luật hơn.
-Làm gương cho thế hệ sau: Khi người lớn tuân thủ quy định đội mũ bảo hiểm, họ sẽ làm gương tốt cho con cháu, giúp hình thành thói quen và ý thức về an toàn giao thông cho thế hệ trẻ ngay từ nhỏ.
-Lập luận chặt chẽ, logic: Bài viết đưa ra nhận định về thực trạng nghiện điện thoại thông minh, sau đó phân tích cả mặt tích cực và tiêu cực của vấn đề, cho thấy cái nhìn đa chiều, khách quan.
-Dẫn chứng thực tế, gần gũi: Tác giả sử dụng những ví dụ quen thuộc trong đời sống hàng ngày ("nhìn quanh, đâu cũng thấy người đang nói - nghe điện thoại hoặc dán mắt vào điện thoại thông minh") khiến người đọc dễ dàng liên hệ và đồng cảm.
-Ngôn ngữ rõ ràng, dễ hiểu: Văn phong bình dị, không quá hàn lâm, giúp thông điệp truyền tải đến nhiều đối tượng độc giả, đặc biệt là giới trẻ.
-Câu hỏi gợi mở, kích thích suy nghĩ: Tiêu đề và nội dung bài viết đặt ra vấn đề dưới dạng câu hỏi tu từ ("ai là ông chủ?", "Đây quả là một hiện tượng đáng phải suy nghĩ"), buộc người đọc phải tự vấn và suy ngẫm về hành vi của chính mình
-Bài viết sắp xếp các luận điểm theo trình tự giải quyết vấn đề (từ hiện tượng đến bản chất, từ thực trạng đến giải pháp)
-Trình tự sắp xếp các luận điểm giúp người đọc đi từ việc nhận biết một hiện tượng quen thuộc trong đời sống đến việc xem xét, phân tích sâu hơn bản chất và các khía cạnh khác nhau của vấn đề.
Vấn đề chính của văn bản là phân tích mối quan hệ giữa điện thoại thông minh và người dùng, đặt ra câu hỏi ai là người kiểm soát ai, đồng thời nêu lên hiện tượng "nghiện điện thoại thông minh" đang phổ biến trong xã hội hiện đại.
Dẫn chứng 2: Tác giả sử dụng hình ảnh so sánh "Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời" để nhấn mạnh sự rèn luyện, học tập không ngừng nghỉ của nhà thơ.
-Lí lẽ 3: Tác giả bác bỏ định kiến "các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm" bằng cách khẳng định rằng những nhà thơ thành công cần có sự nỗ lực rèn luyện chứ không chỉ dựa vào vốn trời cho.
Tác giả đã đưa ra nhiều lí lẽ và dẫn chứng để tranh luận về quan niệm làm thơ không chỉ dựa vào cảm hứng tức thời mà là một quá trình lao động công phu, kiên trì.
-Lí lẽ 1: Phê phán quan niệm sính ca tụng những nhà thơ viết tức khắc trong cơn bốc đồng, những nhà thơ thiên phú. Tác giả cho rằng "Trời cho thì trời lại lấy đi. Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi".
Dẫn chứng 1: Dẫn chứng về công phu của các nhà văn lớn như Tôn-xtôi (chữa đi chữa lại "Chiến tranh và hòa bình" nhiều lần) và Phlô-be (cân nhắc chữ trên cân tiểu li) để làm nổi bật sự đối lập với việc ít nói đến công phu của nhà thơ.
-Lí lẽ 2: Khẳng định những câu thơ hay là "kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần".
Dẫn chứng 2: Sử dụng hình ảnh so sánh "Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời" để nhấn mạnh sự rèn luyện, học tập không ngừng nghỉ.
-Lí lẽ 3: Bác bỏ định kiến "các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm", cho rằng đó là những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho, không có sự nỗ lực rèn luyện