Trần Thu Hằng
Giới thiệu về bản thân
Nhan đề đặt ra một câu hỏi trực tiếp mang tính chất đối lập '' ai là ông chủ '' . Điều này gợi mở ngay lập tức về một sự mất cân bằng trong mối quan hệ
sự không thể quên điện thoại , sự lo lắng khi hết pin hoặc mất kết mối
Điện thoại được ví như '' một người thích làm nũng , không cho phép tôi từ chối ''
Việc này khiến '' cuộc sống thực xung quanh tôi bỗng trở nên vô vị , nhạt nhẽo ''
Lời khuyên ; '' mọi nhận thức sai lạc xung quanh vấn đề này dễ khiến ta đánh mất vai trò của một chủ thể tích cực trong cuộc sống ''
Tóm lại
Bài viết thuyết thục người đọc từ bỏ thói quen lạm dụng điện thoại thông minh để khẳng định lại vị thế người làm chủ và sống tích cực hơn với thế giới thực
Lê Đạt đã triển khai quan điểm từ vc phủ định cái sai đến vc khẳng định cái đúng [ lao động khổ luyện] và cuối cùng là đúc kết triết lí sáng tạo [ chữ là thước đo giá trị tuyệt đối ]
Bác bỏ quan điểm thơ ca dựa vào tài năng trời cho , thơ ca là một nghề lao động chữ nghĩa . Tài năng chỉ là '' vốn giời cho '' và nêu chỉ dựa vào đó mà ko lao động thì sớm muộn cũng cận kiệt . Tác giả '' rất ghét '' định kiến '' các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm '' . Giá trị cảnh tỉnh những người làm nghệ thuật còn đang tự mãn với '' vốn trời cho '' , khẳng định rằng thơ ca là sự nghiệp cả đời , đòi hỏi sự tận hiến và lao động ko ngừng
'' Một nắng hai sương '' Sự kiên trì , bền bỉ ,làm vc ko quan ngại khó khăn , tgian , thậm chí cả khi ko có cảm hứng . Sự cần cù , thầm lặng , chuyền tâm vào công vc của mình . '' Lực điền '' là người làm ruộng khỏe mạng , ý chỉ sự lao động chân tay nghiêm túc , vất vả trong việc '' cày xới '' chữ nghĩ . Trang giấy , tác phẩm - nơi nhà thơ gieo trồng và thu hoạch chữ nghĩa , sự đánh đổi , trả giá bằng sức lao động , tâm huyết [ mồ hôi ] để tạo ra những câu chữ [ hạt chữ ] có giá trị . Thơ ca là một nghề lao động nghiêm túc và gian khổ , nó ko chỉ đơn thuần là sự bộc phát của cảm hứng hay tài năng trời cho [ thần đồng ]
'' RẤT GHÉT '' định kiến quái gở , các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm. Tác giả cho rằng đây là những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho [ cảm hứng bộc phát , tài năng thiên bẩm ]
'' KHÔNG MÊ '' những nhà thơ thần đồng . Ông ko đánh giá cao nhưng người chỉ dựa vào tài năng sẵn có mà ko chịu lao động , mài giũa chữ nghĩa
'' ƯA '' một tài năng hai sương , lầm lũi , lực điểm trên cánh đồng giấy , đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ . Đây là những người chăm chỉ làm việc , cúc cung tận tụy , đem hết tâm trí dùi mài và lao động chữ