Trịnh Trần Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
1 và 4 :>
Gọi số cam ban đầu là \(x\).
- Lần 1 bán 25% → còn lại: \(x - 0,25 x = 0,75 x\)
- Lần 2 bán \(75 \%\) số còn lại và thêm \(50 \%\) quả nữa
→ tổng đã bán lần 2 là: \(75 \% + 50 \% = 125 \%\) của số còn lại
→ tức là bán: \(1,25 \times 0,75 x = 0,9375 x\)
Số còn lại sau lần 2:
\(0,75 x - 0,9375 x = - 0,1875 x\)Theo đề bài, còn lại 1 quả, nên:
\(- 0,1875 x = 1 \Rightarrow x = - \frac{1}{0,1875}\)Và ,...ra số âm ≠ vô lý .
Với lại đề bài sai rồi bạn ơi , đáng lẽ phải là “bán 75% số còn lại và thêm 50 quả”, nên bạn có thể xem lại đc không?
Kì nghỉ hè này, mình muốn đến Phú Thọ để tận hưởng không khí trong lành và yên bình. Nơi đây nổi tiếng với Vườn quốc gia Xuân Sơn, có những cánh rừng xanh mát, suối trong veo và núi đá hùng vĩ. Đứng giữa thiên nhiên rộng lớn, mình cảm nhận được sự thư thái và dễ chịu sau những ngày học tập căng thẳng. Ngoài ra, mình còn muốn ghé thăm Đền Hùng để tìm hiểu về cội nguồn dân tộc. Con người ở đây thân thiện, hiếu khách khiến chuyến đi thêm ý nghĩa. Chắc chắn đây sẽ là một kì nghỉ hè đáng nhớ và tràn đầy niềm vui.
#Ns vậy chứ chx chắc đã đc đi T-T , cùng lắm có thể ik lòng vòng trong tỉnh hoặc đâu đó trên miền núi -(
Từ các phong trào đấu tranh chống thực dân ở Đông Nam Á cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX, có thể rút ra một số bài học quan trọng cho việc bảo vệ độc lập dân tộc hiện nay:
- Trước hết, đoàn kết dân tộc là yếu tố then chốt. Nhiều phong trào thất bại vì thiếu sự liên kết giữa các lực lượng. Bài học là phải xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân để tạo sức mạnh tổng hợp.
- Thứ hai, cần có đường lối lãnh đạo đúng đắn. Các phong trào trước đây còn tự phát, thiếu chiến lược rõ ràng nên khó thành công. Ngày nay, việc xác định đúng hướng đi và chính sách phù hợp là rất quan trọng.
- Thứ ba, phải biết kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại. Trước kia, các nước Đông Nam Á ít tranh thủ được sự ủng hộ quốc tế. Hiện nay cần tận dụng hợp tác quốc tế, luật pháp quốc tế để bảo vệ chủ quyền.
- Thứ tư, cần xây dựng tiềm lực quốc gia vững mạnh, đặc biệt về kinh tế và quốc phòng. Một đất nước mạnh sẽ có khả năng bảo vệ độc lập tốt hơn.
- Cuối cùng, phải luôn cảnh giác và kiên quyết bảo vệ chủ quyền, không chủ quan trước các nguy cơ từ bên ngoài.
Câu 1
a) Đúng
Biển Đông nằm trên tuyến hàng hải quốc tế rất quan trọng, nối Thái Bình Dương ↔ Ấn Độ Dương ↔ Đại Tây Dương (qua các eo biển và kênh đào). Vì vậy nó là “đường huyết mạch” của thương mại thế giới.
b) Đúng
Biển Đông có nhiều tài nguyên khoáng sản, đặc biệt là dầu mỏ và khí tự nhiên (được nhắc rõ trong đoạn văn).
c) Đúng
Các nước như Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc… phụ thuộc nhiều vào tuyến hàng hải này để nhập khẩu nguyên liệu (đặc biệt là dầu mỏ).
d) Sai
Biển Đông có tranh chấp giữa nhiều quốc gia, nên phải tuân thủ luật pháp quốc tế (như Công ước Luật Biển). Không thể nói toàn bộ thuộc Việt Nam.
Câu 2
a) Đúng
Biển Đông là tuyến giao thông nối Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương, từ đó liên kết châu Á với châu Âu, Trung Đông…
b) Đúng
Từ thế kỉ XVII, Việt Nam đã xác lập và bảo vệ chủ quyền (ví dụ: đội Hoàng Sa, Bắc Hải).
c) Sai
Hoàng Sa và Trường Sa không phải chỉ quan trọng nhất về kinh tế – xã hội, mà còn cực kỳ quan trọng về quốc phòng, an ninh, chủ quyền.
d) Sai
Hệ thống đảo không chỉ có ý nghĩa quốc phòng – an ninh, mà còn có giá trị về kinh tế, tài nguyên, giao thông… nên không thể nói “duy nhất”.
Câu 3
a) Đúng
Bạn đang hỏi AI và mình đang trả lời 😄
Câu 4
a) Đúng
Biển Đông cung cấp tài nguyên (hải sản, dầu khí, khoáng sản) → rất quan trọng cho phát triển kinh tế.
b) Đúng
Biển Đông giúp Việt Nam giao thương quốc tế (xuất nhập khẩu bằng đường biển).
c) Đúng
Việt Nam có bờ biển dài → thuận lợi phát triển kinh tế biển + văn hóa biển.
d) Đúng
Vì là nơi có tuyến hàng hải quan trọng nên Biển Đông có ý nghĩa lớn về quốc phòng, an ninh.
ở nhà ngủ + báo nhà thôi
Ta có:
\(w = z e^{z}\)
Theo định nghĩa của hàm Lambert W:
\(W \left(\right. w \left.\right) e^{W \left(\right. w \left.\right)} = w\)
So sánh với \(w = z e^{z}\) ⇒ suy ra:
\(z = W \left(\right. w \left.\right)\)
Kết luận:
\(f^{- 1} \left(\right. w \left.\right) = W \left(\right. w \left.\right)\)
...😔:)
Hàm số bậc nhất là hàm có dạng:
\(y = a x + b \left(\right. a \neq 0 \left.\right)\)
Nên sẽ có 1 số tính chất như sau :
1. Tập xác định
- Xác định với mọi \(x \in \mathbb{R}\)
2. Tính đồng biến / nghịch biến
- Nếu \(a > 0\): hàm đồng biến (tăng) trên toàn bộ trục số
- Nếu \(a < 0\): hàm nghịch biến (giảm)
3. Đồ thị
- Là một đường thẳng
- Cắt trục tung tại điểm \(\left(\right. 0 , b \left.\right)\)
4. Hệ số góc
- \(a\) là hệ số góc, quyết định độ dốc của đường thẳng
- \(\mid a \mid\) càng lớn → đường càng dốc
5. Giao điểm với trục hoành
- Khi \(y = 0\) → \(x = - \frac{b}{a}\)
6. Quan hệ song song / trùng nhau
- Hai đường thẳng:
- Song song khi cùng hệ số \(a\) nhưng khác \(b\)
- Trùng nhau khi cùng \(a\) và cùng \(b\)
(-.-)ổn ko vậy me?
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Động lực để người trẻ nỗ lực mỗi ngày không phải lúc nào cũng là những mục tiêu lớn lao, mà thường bắt đầu từ những điều rất giản dị: mong muốn sống tốt hơn hôm qua, không phụ kỳ vọng của gia đình, và khát khao khẳng định giá trị bản thân. Trong một thế giới nhiều biến động, động lực còn đến từ ý thức về thời gian hữu hạn—nếu không hành động hôm nay, ta sẽ tụt lại phía sau. Bên cạnh đó, những tấm gương nỗ lực, những câu chuyện vượt khó truyền cảm hứng cũng góp phần “đánh thức” ý chí bên trong mỗi người. Tuy nhiên, động lực bền vững không chỉ dựa vào cảm hứng nhất thời, mà cần được nuôi dưỡng bằng kỷ luật: đặt mục tiêu rõ ràng, chia nhỏ hành trình, kiên trì theo đuổi dù gặp trở ngại. Người trẻ cũng cần học cách cân bằng, tránh so sánh tiêu cực khiến bản thân mất phương hướng. Khi hiểu mình muốn gì, vì sao phải cố gắng và biết trân trọng từng bước tiến nhỏ, động lực sẽ không còn là thứ mong manh, mà trở thành sức mạnh nội tại giúp ta tiến về phía trước mỗi ngày.
Câu 2 (khoảng 600 chữ)
Đoạn thơ trong “Thời gian trắng” của Nguyễn Phan Quế Mai gợi mở một không gian ký ức đầy ám ảnh, nơi quá khứ chiến tranh và hiện tại đời thường giao thoa, từ đó đánh thức trong người đọc nỗi trăn trở về sự lãng quên. Qua hình ảnh người lính già và dòng chảy thời gian, tác giả không chỉ kể một câu chuyện, mà còn đặt ra câu hỏi nhức nhối về thái độ của con người hôm nay đối với những hi sinh đã làm nên hòa bình.
Mở đầu đoạn thơ là hình ảnh “tôi” ngồi sau xe, lắng nghe câu chuyện của người lính già. Những cảm nhận được triển khai qua điệp từ “nghe” tạo nên nhịp điệu trầm lắng, như một hành trình đi ngược về quá khứ. “Gió Trường Sơn”, “nắng miền Trung”, “tiếng súng” không chỉ là những yếu tố thiên nhiên hay âm thanh, mà còn là ký ức sống động của một thời chiến tranh khốc liệt. Đặc biệt, hình ảnh “mái tóc bồng bềnh điểm bạc” và “đôi vai gầy guộc” gợi lên sự tàn phá của thời gian đối với con người, đồng thời làm nổi bật sự hi sinh thầm lặng của người lính năm xưa.
Cao trào cảm xúc được đẩy lên qua hình ảnh “giọt mưa xa”. Đây là một ẩn dụ giàu sức gợi, chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa: đó là ký ức, là nước mắt, là những trải nghiệm đắng cay và vinh quang của chiến tranh. Tác giả tinh tế phân tích “vị” của giọt mưa: “vị ngọt chiến thắng”, “vị đắng cuộc chiến”, “vị mặn trăn trở”, “vị cay của cuộc sống đời thường”. Sự kết hợp các giác quan đã làm nổi bật tính đa chiều của ký ức: chiến tranh không chỉ có hào quang mà còn đầy mất mát, đau thương. Đặc biệt, câu hỏi “rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn” vang lên như một lời tự vấn, thể hiện nỗi lo lắng về sự lãng quên của thế hệ sau.
Từ quá khứ trở về hiện tại, đoạn thơ chuyển sang nhịp điệu gấp gáp với hình ảnh “cuộc sống đời thường tấp nập chảy quanh tôi”. Con người hiện đại dường như chỉ biết “vươn mình về phía trước”, mải mê với nhịp sống mà quên đi những giá trị đã làm nên hiện tại. Điệp ngữ “quên đi” được lặp lại nhiều lần như một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Đó không chỉ là sự quên lãng cá nhân, mà là nguy cơ mất đi ký ức tập thể, đánh mất lòng biết ơn đối với quá khứ.
Kết thúc đoạn thơ là hình ảnh “người lính già bé nhỏ / cạnh ngã tư đường / thời gian trắng qua đôi bàn tay”. “Ngã tư đường” gợi sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa ký ức và đời sống. “Thời gian trắng” là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo: màu trắng có thể là sự xóa nhòa, là khoảng trống của ký ức, là sự vô tình của con người trước những hi sinh đã qua. Hình ảnh đôi bàn tay như để mặc cho thời gian trôi qua càng làm tăng cảm giác xót xa, tiếc nuối.
Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng linh hoạt các biện pháp như điệp từ, ẩn dụ, chuyển đổi cảm giác, tạo nên giọng điệu vừa tha thiết vừa day dứt. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật trữ tình.
Qua đoạn thơ, Nguyễn Phan Quế Mai gửi gắm một thông điệp sâu sắc: quá khứ không được phép bị lãng quên. Những hi sinh của thế hệ đi trước cần được ghi nhớ và trân trọng, không chỉ bằng lời nói mà bằng thái độ sống có trách nhiệm. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết dừng lại giữa nhịp sống vội vã để lắng nghe, để nhớ, và để biết ơn.