Nguyễn Tuấn Thành
Giới thiệu về bản thân
Năm em học lớp 5, nhà trường tổ chức cho chúng em một chuyến đi tham quan về nguồn – thăm Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở Thủ đô Hà Nội. Đó là chuyến đi đầu tiên em được đến một di tích lịch sử lớn lao và thiêng liêng như vậy, nên trong lòng em háo hức xen lẫn xúc động. Chuyến đi ấy đến nay vẫn là một trong những kỉ niệm sâu sắc nhất của tuổi học trò.
Sáng hôm ấy, từ rất sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười của học sinh. Ai cũng mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ, trên vai mang ba lô nhỏ để lên xe. Khi xe bắt đầu lăn bánh, cả lớp chúng em vừa hát, vừa nói chuyện ríu rít. Con đường từ quê em ra Hà Nội không quá xa, nhưng ai cũng hồi hộp, mong chờ giây phút được tận mắt nhìn thấy Lăng Bác – nơi yên nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại mà chúng em chỉ được biết qua sách vở. Từng đứa mắt tròn xoe ngắm cảnh vật xung quanh trên chuyến đi, ai ai cũng trầm trồ với cảnh vật nơi Thủ đô.
Khi đến Quảng trường Ba Đình, em ngỡ ngàng trước khung cảnh trang nghiêm và rộng lớn. Giữa nền trời xanh, Lăng Bác hiện lên uy nghi, giản dị mà vô cùng thiêng liêng. Dòng người xếp hàng ngay ngắn tiến vào trong Lăng, ai nấy đều im lặng, trang trọng. Khi bước vào khu Lăng, không khí trở nên mát lạnh và tĩnh lặng đến lạ. Em lặng người nhìn Bác nằm yên trong chiếc lồng kính, khuôn mặt hiền từ, đôi mắt khép lại như đang ngủ với bộ quần áo ka ki giản dị và đôi dép lào của Bác. Trong giây phút ấy, em cảm thấy sống mũi cay cay, tim nghẹn lại. Bác Hồ – vị cha già của dân tộc – đã cống hiến cả đời cho Tổ quốc, cho nhân dân. Em bỗng thấy mình nhỏ bé và tự hào vô cùng khi được là con cháu của Người.
Rời Lăng, chúng em được cô giáo dẫn đi tham quan Nhà sàn của Bác, Ao cá, vườn xoài và Phủ Chủ tịch. Mọi vật đều giản dị, mộc mạc như chính con người Bác. Em nhớ nhất là ao cá Bác Hồ – nơi Người thường cho cá ăn sau mỗi giờ làm việc. Dưới ánh nắng vàng, mặt nước lấp lánh, những chú cá quẫy đuôi tung tăng như chào đón khách. Em tưởng tượng như Bác vẫn đang ở đâu đó quanh đây, nở nụ cười hiền hậu nhìn lũ trẻ chúng em.
Buổi trưa, cả lớp tập trung ăn cơm hộp trong khuôn viên rợp bóng cây. Ai cũng kể cho nhau nghe cảm xúc khi được viếng Lăng Bác. Bạn nào cũng nói rằng sẽ cố gắng học giỏi, ngoan ngoãn để xứng đáng với công ơn của Người. Trước khi ra về, chúng em cùng cô giáo chụp chung một bức ảnh lưu niệm, phía sau là Lăng Bác – biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam.
Chuyến đi kết thúc nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên niềm xúc động và tự hào. Em hiểu hơn về tình yêu nước, đức hi sinh và lối sống giản dị của Bác Hồ. Chuyến tham quan ấy không chỉ là một buổi học ngoài trời, mà còn là bài học lớn về lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước. Từ đó, em luôn nhắc nhở mình phải chăm ngoan, học giỏi, sống tốt để góp phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng quê hương – như điều mà Bác hằng mong ước.
Câu 1. Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2. Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong 4 câu thơ đầu là: hoè lục đùn đùn; thạch lựu phun thức đỏ; hồng liên trì tiễn mùi hương.
Câu 3. - Biện pháp tu từ đảo ngữ được sử dụng trong 2 câu thơ trên là đảo cấu trúc: vị ngữ "lao xao" đảo lên trước chủ ngữ "chợ cá làng ngư phủ" và vị ngữ "dắng dỏi cầm ve" đảo lên trước chủ ngữ "lầu tịch dương"
- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm, nhấn mạnh đặc điểm và âm thanh.
+ Miêu tả cuộc sống dân dã, sôi động, náo nhiệt ngày hè của người dân.
+ Thể hiện tâm hồn gắn bó da diết và tình yêu quê hương, cái nhìn tinh tế của tác giả trước cảnh vật.
Câu 4. Trong 2 dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm, tấm lòng yêu nước sâu sắc, thương dân; mong muốn đất nước được hưng thịnh, vững mạnh, người dân được ăn no, mặc ấm.
Câu 5. - Chủ đề của bài thơ là ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, tình yêu quê hương đất nước cao cả của tác giả.
- Căn cứ: Nhan đề "Cảnh ngày hè"; các hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp ở câu 1 – 6 và ước nguyện dân giàu đủ ở câu 7 – 8.
Câu 6.
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong cảnh ngày hè, em học được rằng cần biết trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Những điều bé nhỏ như tiếng ve, sắc hoa, bóng cây hay nụ cười của người thân mang lại cho ta niềm vui và sự bình yên trong tâm hồn. Em sẽ luôn giữ tinh thần lạc quan, tìm thấy niềm vui trong học tập và lao động hằng ngày. Đồng thời, em cũng sống chan hòa với thiên nhiên, biết bảo vệ và làm đẹp môi trường sống. Từ đó giúp cuộc đời em luôn ý nghĩa và tươi sáng hơn.