Ngô Đức Khánh Long

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Đức Khánh Long
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tiếng trống trường rộn rã vang lên trong tuần lễ kỉ niệm ngày thành lập trường mang theo bao niềm vui háo hức. Trong chuỗi hoạt động ý nghĩa đó, có lẽ chuyến đi mà tất cả chúng em mong đợi nhất chính là hành trình "về nguồn". Năm nay, điểm đến của lớp em là Văn Miếu - Quốc Tử Giám, "trường đại học" đầu tiên của đất nước. Ngay từ khi biết tin, trong em đã dấy lên một niềm tự hào khó tả, xen lẫn sự tò mò về nơi đã đào tạo nên biết bao hiền tài cho dân tộc.

Buổi sáng hôm ấy, sân trường dường như rộn rã hơn thường lệ. Những chiếc xe du lịch nối đuôi nhau ngay ngắn. Lớp em nhanh chóng tập trung, điểm danh và ổn định chỗ ngồi. Không khí trên xe thật náo nhiệt. Những câu chuyện, tiếng hát, tiếng cười đùa xua tan cái se lạnh của buổi sáng sớm. Chẳng mấy chốc, chiếc xe lăn bánh, đưa chúng em rời xa cổng trường thân thuộc, tiến vào trung tâm Hà Nội, nơi có một ốc đảo bình yên và cổ kính đang chờ đợi.

Văn Miếu đón chúng em bằng vẻ đẹp trầm mặc, uy nghiêm dưới những vòm cây cổ thụ xanh mát. Không khí ở đây thật khác lạ, trang nghiêm và tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của phố xá ngoài kia. Theo sự hướng dẫn của cô thuyết minh viên, chúng em lần lượt đi qua cổng Văn Miếu Môn, Đại Trung Môn, rồi dừng chân bên hồ Văn tĩnh lặng.

Khoảnh khắc lắng đọng nhất và cũng là kỉ niệm sâu sắc nhất đối với em là khi được đứng trước Vườn bia Tiến sĩ. Tám mươi hai tấm bia đá đặt trang trọng trên lưng những cụ rùa đá, im lìm mà chứa đựng cả một bề dày lịch sử. Cô hướng dẫn viên giải thích: "Đây là nơi lưu danh các bậc hiền tài đã đỗ đạt qua các kỳ thi của triều đình".

Em đứng lặng đi, cố gắng đọc những cái tên, những dòng chữ Hán đã mờ theo năm tháng. Lòng em chợt dâng lên một niềm kính phục vô hạn. Để có được vinh dự khắc tên lên tấm bia này, các bậc tiền nhân đã phải nỗ lực học tập, rèn giũa không ngừng nghỉ. Câu nói "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" mà em từng đọc trong sách giờ đây mới trở nên sống động và thấm thía đến vậy. Đó không chỉ là những tấm bia đá vô tri, đó là minh chứng cho truyền thống hiếu học, trọng dụng nhân tài của dân tộc ta. Chúng em tự bảo nhau giữ trật tự, không ai sờ tay lên đầu rùa để bảo vệ di tích, tất cả chỉ đứng nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Chúng em tiếp tục di chuyển vào khu Bái đường, nơi thờ Khổng Tử, và khu nhà Thái học, nơi thờ thầy giáo Chu Văn An – người thầy mẫu mực của muôn đời. Tiếng chuông, tiếng trống từ lầu chuông, lầu trống vang lên như nhắc nhở chúng em về đạo làm trò, về trách nhiệm học tập.

Xe lăn bánh trở về trường khi trời đã ngả bóng chiều. Chuyến đi đã khép lại, nhưng dư âm của nó còn đọng mãi trong tâm trí em. Văn Miếu không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là một bài học lớn về sự kiên trì, về giá trị của tri thức. Chuyến đi đã thắp lên trong em ngọn lửa của niềm tự hào dân tộc và khát vọng học tập. Em tự nhủ sẽ cố gắng rèn luyện hơn nữa để xứng đáng với truyền thống cha ông, để góp một phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp xây dựng đất nước mai sau.