Nguyễn Hồng Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: PTBĐ chính được dùng trong văn bản trên là biểu cảm kết hợp với miêu tả.
Câu 2: Đó là hoạt động: gặt lúa bằng liềm; sàng rơm, sảy thóc; giã lúa, xay thóc.
Câu 3: Những dòng thơ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời/Đôi vai gánh cả mảng trời bão giông" cho em thấy sự vất vả, gian nan, không ngại khó khăn của người nông dân khi mùa về.
Câu 4: Trong dòng thơ "Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng" có sử dụng BPTT điệp ngữ. Với điệp ngữ "thêm", tác giả muốn nhấn mạnh niềm vui được mùa của những người nông dân - người đã cố gắng vượt gian nan, khó khăn để làm ra những hạt gạo thơm ngon.
Câu 5: Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về”, bài học mà em đã rút ra được cho bản thân mình là phải biết chăm chỉ, kiên trì và không ngại khó khăn, vất vả. Trong học tập và cuộc sống, nếu ta biết cố gắng thì sẽ đạt được kết quả cao, được như mình mong đợi. Ta cần trân trọng công sức lao động của người khác và biết sống có trách nhiệm với bản thân, xã hội. Đồng thời, em đã hiểu thêm rằng thành quả ngọt ngào chỉ đến khi ta đã biết nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.
Bài 2:
1. I want to visit Phu Quoc because the beaches here are beautiful.
2. There is a new movie theatre in my neighbourhood.
Bài 1:
1. The jacket is more expensive than this shirt.
2. You shouldn't sweep the floor on the first day of Tet.
3. Let's spend time at the new park.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Câu 1:
Như ta đã biết: "Thơ là viên kim cương tỏa sáng dưới ánh mặt trời rực rỡ". Để góp phần làm nên viên kim cương ấy, người thi sĩ giàu cảm xúc Phạm Xuân Am đã viết nên bài "Mùa về" - một bài thơ chứa chan thật nhiều cảm xúc của nhà thơ khi đến mùa thu hoạch. Xuyên suốt từ đầu đến cuối bài thơ, hình ảnh của làng quê từ sáng sớm đến tối muộn, từ khi mùa vụ bắt đầu cho đến khi nó kết thúc hiện lên thật sinh động và đẹp đẽ. Với thể thơ lục bát truyền thống và nhiều biện pháp tu từ đặc sắc, nhà thơ đã khắc họa nên hình ảnh về một mùa vụ ấm no lại tới, mang theo sự sống và hy vọng cho những người ở làng quê nói chung và những người nông dân nói riêng. Lời thơ nhẹ nhàng, tha thiết và tràn đầy niềm vui như mọi người nơi làng quê khi vụ mùa về. Nhà thơ Phạm Xuân Am cũng rất khéo léo khi vẽ nên những hình ảnh và hoạt động quen thuộc và đúng với chủ đề của bài thơ: "gặt lúa", "sàng rơm", "sảy thóc", "giã lúa", "lúa vàng",... Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh về người nông dân hiện lên vô cùng giản dị mà lại thật cao đẹp: “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời/Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông”. Câu thơ ấy không chỉ nói về công việc lao động vất vả mà còn thể hiện sự hy sinh thầm lặng của người làm ruộng. Dù nắng mưa, mồ hôi ướt đẫm, họ vẫn kiên trì để đổi lấy những mùa vàng no đủ. Bài thơ khiến em thêm yêu quê hương và trân trọng giá trị của lao động. Qua đó, em biết được rằng: “Mùa về” không chỉ là một mùa đầy lúa chín, mà còn là mùa của niềm vui, sự hy vọng và yên lòng sau bao khó khăn, nhọc nhằn.
Câu 2:
Vào mỗi năm, khi những cơn gió heo may lại bắt đầu thổi nhè nhẹ qua làng quê, mang theo hương lúa mới thoang thoảng, em lại háo hức chờ đón Tết Trung thu – ngày hội trăng rằm rộn ràng và ấm áp nhất trong năm. Ở quê em, Trung thu không chỉ đơn thuần là ngày của những bạn trẻ nhỏ nhắn, xinh xắn với sự thơ ngây, dịu dàng mà còn là dịp để cả làng sum vầy, gắn kết tình cảm giữa người với người.
Ngay từ buổi chiều, khắp thôn xóm đã trở nên nhộn nhịp. Trên con đường làng quen thuộc, từng đứa trẻ ríu rít chạy chơi, tay cầm những chiếc lồng đèn đủ loại màu sắc và hoa văn khác nhau. Có chiếc đèn ông sao năm cánh lấp lánh với màu đỏ rực rỡ, có chiếc đèn cá chép uốn lượn trông thật sinh động và đẹp biết bao! Từng tiếng cười nói xen lẫn nô đùa của bọn em vang lên rộn ràng làm không khí Trung thu càng thêm tưng bừng và vui vẻ.
Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, một vầng trăng tròn vành vạnh từ từ hiện lên trên con đê cao vời vợi, tỏa những ánh sáng dịu dàng khắp mọi không gian. Sân đình làng lúc này đã trở lên đông vui hơn bao giờ hết. Mọi người đều tụ họp để xem múa lân, phá cỗ.
Không chỉ có niềm vui rộn ràng, Tết Trung thu quê em còn mang vẻ đẹp yên bình đến lạ thường. Sau khi hoan tất phá cỗ, những đứa trẻ sẽ tụ tập lại với nhau để cùng dạo chơi quanh ngôi làng này - nơi chúng sinh ra và lớn lên. Ánh trăng bạc trải dài trên mặt ao, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn như được dát bạc.
Khi đêm đã khuya, nhưng dư âm của Trung thu vẫn còn đọng lại trong từng góc nhỏ nơi làng quê này. Trên đường về nhà, em ngoái nhìn vầng trăng vẫn treo cao trên bầu trời, tròn đầy và sáng một cách lạ thường. Vầng trăng ấy như đang lưu giữ lại bao kỷ niệm đẹp cùng tiếng cười rộn rã nhưng không kém phần hồn nhiên của tuổi thơ.
Tết Trung thu ở quê em không xa hoa và cũng không lộng lẫy, nhưng lại rất đỗi thân thuộc. Với em, Trung thu quê nhà mãi luôn là một bức tranh đẹp, nơi lưu giữ những tháng ngày tuổi thơ trong sáng mà em sẽ trân trọng đến hết cuộc đời.
Câu 1:
Như ta đã biết: "Thơ là viên kim cương tỏa sáng dưới ánh mặt trời rực rỡ". Để góp phần làm nên viên kim cương ấy, người thi sĩ giàu cảm xúc Phạm Xuân Am đã viết nên bài "Mùa về" - một bài thơ chứa chan thật nhiều cảm xúc của nhà thơ khi đến mùa thu hoạch. Xuyên suốt từ đầu đến cuối bài thơ, hình ảnh của làng quê từ sáng sớm đến tối muộn, từ khi mùa vụ bắt đầu cho đến khi nó kết thúc hiện lên thật sinh động và đẹp đẽ. Với thể thơ lục bát truyền thống và nhiều biện pháp tu từ đặc sắc, nhà thơ đã khắc họa nên hình ảnh về một mùa vụ ấm no lại tới, mang theo sự sống và hy vọng cho những người ở làng quê nói chung và những người nông dân nói riêng. Lời thơ nhẹ nhàng, tha thiết và tràn đầy niềm vui như mọi người nơi làng quê khi vụ mùa về. Nhà thơ Phạm Xuân Am cũng rất khéo léo khi vẽ nên những hình ảnh và hoạt động quen thuộc và đúng với chủ đề của bài thơ: "gặt lúa", "sàng rơm", "sảy thóc", "giã lúa", "lúa vàng",... Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh về người nông dân hiện lên vô cùng giản dị mà lại thật cao đẹp: “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời/Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông”. Câu thơ ấy không chỉ nói về công việc lao động vất vả mà còn thể hiện sự hy sinh thầm lặng của người làm ruộng. Dù nắng mưa, mồ hôi ướt đẫm, họ vẫn kiên trì để đổi lấy những mùa vàng no đủ. Bài thơ khiến em thêm yêu quê hương và trân trọng giá trị của lao động. Qua đó, em biết được rằng: “Mùa về” không chỉ là một mùa đầy lúa chín, mà còn là mùa của niềm vui, sự hy vọng và yên lòng sau bao khó khăn, nhọc nhằn.
Câu 2:
Vào mỗi năm, khi những cơn gió heo may lại bắt đầu thổi nhè nhẹ qua làng quê, mang theo hương lúa mới thoang thoảng, em lại háo hức chờ đón Tết Trung thu – ngày hội trăng rằm rộn ràng và ấm áp nhất trong năm. Ở quê em, Trung thu không chỉ đơn thuần là ngày của những bạn trẻ nhỏ nhắn, xinh xắn với sự thơ ngây, dịu dàng mà còn là dịp để cả làng sum vầy, gắn kết tình cảm giữa người với người.
Ngay từ buổi chiều, khắp thôn xóm đã trở nên nhộn nhịp. Trên con đường làng quen thuộc, từng đứa trẻ ríu rít chạy chơi, tay cầm những chiếc lồng đèn đủ loại màu sắc và hoa văn khác nhau. Có chiếc đèn ông sao năm cánh lấp lánh với màu đỏ rực rỡ, có chiếc đèn cá chép uốn lượn trông thật sinh động và đẹp biết bao! Từng tiếng cười nói xen lẫn nô đùa của bọn em vang lên rộn ràng làm không khí Trung thu càng thêm tưng bừng và vui vẻ.
Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, một vầng trăng tròn vành vạnh từ từ hiện lên trên con đê cao vời vợi, tỏa những ánh sáng dịu dàng khắp mọi không gian. Sân đình làng lúc này đã trở lên đông vui hơn bao giờ hết. Mọi người đều tụ họp để xem múa lân, phá cỗ.
Không chỉ có niềm vui rộn ràng, Tết Trung thu quê em còn mang vẻ đẹp yên bình đến lạ thường. Sau khi hoan tất phá cỗ, những đứa trẻ sẽ tụ tập lại với nhau để cùng dạo chơi quanh ngôi làng này - nơi chúng sinh ra và lớn lên. Ánh trăng bạc trải dài trên mặt ao, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn như được dát bạc.
Khi đêm đã khuya, nhưng dư âm của Trung thu vẫn còn đọng lại trong từng góc nhỏ nơi làng quê này. Trên đường về nhà, em ngoái nhìn vầng trăng vẫn treo cao trên bầu trời, tròn đầy và sáng một cách lạ thường. Vầng trăng ấy như đang lưu giữ lại bao kỷ niệm đẹp cùng tiếng cười rộn rã nhưng không kém phần hồn nhiên của tuổi thơ.
Tết Trung thu ở quê em không xa hoa và cũng không lộng lẫy, nhưng lại rất đỗi thân thuộc. Với em, Trung thu quê nhà mãi luôn là một bức tranh đẹp, nơi lưu giữ những tháng ngày tuổi thơ trong sáng mà em sẽ trân trọng đến hết cuộc đời.
Câu 1: PTBĐ chính được dùng trong văn bản trên là biểu cảm kết hợp với miêu tả.
Câu 2: Đó là hoạt động: gặt lúa bằng liềm; sàng rơm, sảy thóc; giã lúa, xay thóc.
Câu 3: Những dòng thơ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời/Đôi vai gánh cả mảng trời bão giông" cho em thấy sự vất vả, gian nan, không ngại khó khăn của người nông dân khi mùa về.
Câu 4: Trong dòng thơ "Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng" có sử dụng BPTT điệp ngữ. Với điệp ngữ "thêm", tác giả muốn nhấn mạnh niềm vui được mùa của những người nông dân - người đã cố gắng vượt gian nan, khó khăn để làm ra những hạt gạo thơm ngon.
Câu 5: Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về”, bài học mà em đã rút ra được cho bản thân mình là phải biết chăm chỉ, kiên trì và không ngại khó khăn, vất vả. Trong học tập và cuộc sống, nếu ta biết cố gắng thì sẽ đạt được kết quả cao, được như mình mong đợi. Ta cần trân trọng công sức lao động của người khác và biết sống có trách nhiệm với bản thân, xã hội. Đồng thời, em đã hiểu thêm rằng thành quả ngọt ngào chỉ đến khi ta đã biết nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.
Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm, chẳng hạn như làm người khác buồn. Em cũng từng có một trải nghiệm như thế - đó là lần em làm bạn thân của mình giận vì hiểu lầm.
Bạn thân của em tên là Hòa. Chúng em chơi với nhau từ hồi lớp 3, đi đâu cũng có nhau. Một hôm, trong giờ ra chơi, bạn khác nói với em rằng Hòa đã kể bí mật của em cho nhiều người biết. Lúc đó em giận lắm, không hỏi lại mà quay đi, chẳng thèm nói chuyện với Hòa nữa.
Những ngày sau đó, Hòa cứ cố gắng lại gần em, nhưng em lại lạnh lùng mà bỏ đi. Đến khi cô giáo biết chuyện, cô gọi cả hai lên để hỏi. Hóa ra, người nói xấu không phải Hòa. Cô chỉ lắc đầu bảo: “Trước khi giận ai, em nên nghe từ cả hai phía.”
Lúc đó em cảm thấy xấu hổ và hối hận vô cùng. Em đã chạy đến và xin lỗi Hòa, bạn ấy chỉ mỉm cười rồi nói: “Mình giận cậu lắm, nhưng bạn biết lỗi là mình đã hết giận rồi.” Nghe vậy, em cảm thấy nhẹ cả lòng.
Từ trải nghiệm đó, em đã học được rằng tình bạn rất quý giá, nếu không tin tưởng nhau thì rất dễ đánh mất nhau. Giờ đây, mỗi khi có chuyện hiểu lầm, em luôn cố gắng bình tĩnh và lắng nghe bạn trước khi phán đoán.
Câu 1: Văn bản trên là truyện đồng thoại.
Câu 2: Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh thiên nhiên khắc nghiệt nhưng đầy tình thương của mẹ Dẻ Gai.
Câu 3: Hai từ láy là cheo leo và ào ạt:
- Cheo leo là từ chỉ trạng thái cao, hẹp, nguy hiểm.
- Ào ạt là từ diễn tả sự chuyển động mạnh, dồn dập.
Câu 4: Nhân vật tôi đã được nhân hoá: biết nghĩ, sợ hãi, yêu thương mẹ, có lời nói, cảm xúc như con người và mang tính cách ngây thơ, đáng yêu giống một đứa trẻ.
Câu 5: Từ văn bản trên, em rút ra được bài học là mình cần dũng cảm bước ra khỏi sự bảo bọc của cha mẹ để trưởng thành.